Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 826:



Tiểu xà yêu ngơ ngác gật đầu, lại tiếp lời:



“Ta nghe nói nơi này mọc ra một cây Sinh Hồn Thụ, liền nhịn không được mà tìm tới, không ngờ lại gặp được đạo trưởng ở đây. Nhưng… sao không thấy Lâm Xà đại ca?”

“Đại ca?”

“Vốn dĩ trước kia là Hắc Giao đại ca, sau này ta nghe những kẻ ở bên cạnh hắn đều gọi hắn là Lâm Xà.”

“Ngươi nói là… Hắc Giao ở Tĩnh Thủy Đàm ư?” Sở Lạc lại hỏi.

Tiểu xà yêu lần nữa gật đầu.

“Ta nguyên bản cũng sống trong Tĩnh Thủy Đàm, ở nơi ấy, chúng ta đều nghe theo Hắc Giao đại ca.

Nhưng thật ra, Tĩnh Thủy Đàm rất nhỏ. Với năng lực của Hắc Giao đại ca, sớm đã có thể xuất ra biển để tu hành, thế nhưng hắn vẫn chưa từng rời đi. Chỉ bởi hắn gánh vác sứ mệnh canh giữ một hạt giống nơi đáy đàm. Đó là trách nhiệm truyền đời của chủ nhân Tĩnh Thủy Đàm.”

“Thuở nhỏ ta nghịch ngợm, tò mò không biết đó là hạt giống gì, liền muốn lén lấy ra chơi. Kết quả bị Hắc Giao đại ca phát hiện, hắn chỉ trục xuất ta ra khỏi Tĩnh Thủy Đàm, không g.i.ế.c ta, ấy đã là khoan dung rồi.

Về sau, ta mới biết, hạt giống kia chính là Sinh Hồn Thụ, thiên hạ chỉ có độc nhất một hạt, vô cùng trân quý.”

Hắn vừa nói, đôi mắt đã ngân ngấn lệ.

“Sau này không biết vì sao, ta lại nhìn thấy Hắc Giao đại ca xuất hiện trên đất liền, hơn nữa còn thường xuyên nhìn thấy. Ta rất lấy làm lạ, hắn vì sao có thể rời khỏi Tĩnh Thủy Đàm? Chẳng lẽ là để g.i.ế.c ta? Thế là ta chỉ còn cách chạy, chạy thật nhanh.

Về sau ta mới nghe người bên cạnh hắn gọi hắn là Lâm Xà. Hắc Giao đại ca… trên người hắn dường như đã đổi mùi khí tức, cũng như đã không còn ký ức khi còn ở Tĩnh Thủy Đàm.”

“Dần dần, ta hiểu ra. Thì ra Hắc Giao đại ca cũng giống những yêu quái đáng thương khác, bị con hổ lớn trên núi Bạch Nhân bắt đi, cải tạo đến mức chẳng còn giống bản thân nữa.

Nếu không, hắn tuyệt sẽ không rời khỏi Tĩnh Thủy Đàm, sẽ không rời khỏi Sinh Hồn Thụ  mà hắn trọn đời canh giữ.”

Nói đến đây, từng giọt nước mắt to như hạt đậu trào ra khỏi khóe mắt tiểu xà yêu.

“Sau khi ta khai linh hóa yêu, liền vội vàng chạy về Tĩnh Thủy Đàm. Nhưng Hắc Giao đại ca đã biến mất, hạt giống cũng biến mất, chúng sinh trong Tĩnh Thủy Đàm… đều c.h.ế.t cả. Ngay cả Xà bá bá, kẻ vốn yêu thương và chăm lo cho chúng ta nhất, cũng chẳng thấy bóng dáng nữa…”

Nghe đến đây, trong lòng Sở Lạc đã nhớ lại những gì từng cùng Lâm Xà nói ngày ấy.

Hạt giống trong tay Lâm Xà, chính là do một con xà yêu tự xưng xuất thân từ Tĩnh Thủy Đàm giao lại.

Về sau, hắn không chịu để Ứng Ly Hoài cải tạo, tự châm lửa thiêu c.h.ế.t chính mình.

Sở Lạc không rõ khi ấy trong Tĩnh Thủy Đàm đã xảy ra chuyện gì. Nhưng hạt giống Sinh Hồn Thụ kia cuối cùng vẫn do chính tay Lâm Xà gieo xuống.

Có lẽ, xà yêu kia chính là bộ hạ năm xưa của Hắc Giao.

Hắn kế thừa ý chí của Hắc Giao, bảo vệ hạt giống vượt qua kiếp nạn.

Rồi bất chấp tất thảy, vượt ngàn dặm tìm tới núi Bạch Nhân  để tìm lại chủ thượng năm nào.

Dù hắn đã biến thành bộ dáng khác, mất đi toàn bộ ký ức, hắn vẫn có thể nhận ra.

Đem hạt giống trả lại trong tay chủ nhân, hoàn thành sứ mệnh của mình, hắn liền quyết liệt tự tận, không còn đường lui.

Không biết là do huyết mạch Hắc Giao trong thân Lâm Xà, hay là nhân duyên mịt mờ dẫn dắt, mà hắn không hề vứt bỏ hạt giống kia, ngược lại càng thêm trân trọng.

Khi là Hắc Giao, hắn đã vạn năm như một, thủ hộ hạt giống Sinh Hồn dưới Tĩnh Thủy Đàm.

Khi là Lâm Xà, hắn lại tự tay gieo hạt, khiến tám năm sau, Sinh Hồn Thụ nở hoa kết quả, cứu vớt vô số cải tạo yêu không hồn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thì ra, bất kể biến thành bộ dạng thế nào, hắn vẫn luôn như một thủ hộ  lặng lẽ củathế gian này.

Chỉ tiếc rằng, hắn đã cứu biết bao yêu quái cải tạo, nhưng vĩnh viễn không thể cứu lấy chính mình.

“Đạo trưởng, ta thấy Lâm Xà đại ca đối đãi với người hết mực chân tâm. Người nhất định biết hắn đã đi đâu… có thể…”

“Hắn c.h.ế.t rồi.”

Sở Lạc khẽ thốt, ánh mắt nhìn về phương Tuyết Sơn Trầm Miên. Trong khoảnh khắc, nàng đã nghẹn ngào, không thể cất tiếng.

“Chết ở nơi đó.”

Thực ra… tám năm nay, Lâm Xà vẫn luôn lặng lẽ thủ hộ bên Sinh Hồn Thụ.

Chắc chắn là như vậy.

Đông Vực, hoang mạc khô hạn.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Ôi chao, không ngờ lần hành động bắt thú này ngay cả trưởng lão cũng đích thân đến, vậy thì tại hạ cũng yên tâm phần nào rồi. Nghe nói con Sa Ảnh Thú kia từ nửa năm trước đã bước vào Hóa Thần sơ kỳ, mà ta thì mới vừa đột phá Hóa Thần không lâu, dẫu bên cạnh có thân truyền đệ tử của ngài trợ giúp, vẫn khó tránh được vài phần kiêng kị.”

“Giờ ngay cả Hạc Dương Tử trưởng lão cũng đích thân theo tới, vậy thì ta càng vững dạ, đám tiểu bối này cũng có thể an tâm hơn nhiều.”

Trong gió cát cuồn cuộn của sa mạc, mấy vị trưởng lão Thất Trận Tông không ngừng vây quanh Hạc Dương Tử, nịnh hót tâng bốc.

Ở một bên khác, một nam tử với hai mắt bị vải trắng che phủ, bước đi trầm mặc, cố ý giữ khoảng cách xa hơn, tựa hồ không muốn cùng bọn họ quá gần gũi.

Đám đệ tử trẻ đi theo phía sau từ lâu đã thì thầm bàn tán.

“Chẳng phải nghe đồn vị Tô tiểu sư thúc này vốn ôn hòa khiêm tốn sao, sao bây giờ gặp lại thấy hắn có chút… có chút u ám thì phải?”

“Ngươi thấy hắn u ám hay không, cứ đi theo sau tiểu sư thúc và Hạc Dương Tử trưởng lão, khẳng định an toàn hơn theo sau người khác nhiều.”

“Ê, các ngươi nói, mắt của Tô tiểu sư thúc rốt cuộc bị gì vậy, hắn còn nhìn thấy được gì không?”

“Chắc mù rồi. Nghe nói là trong thời loạn ở Ma giới, lúc trở về thì mắt đã hỏng. Quả thật kỳ lạ.”

“Ta lại thấy đôi tay hắn càng kỳ quái. Trên tay đeo đầy giới chỉ, chẳng biết dùng loại ngọc nào luyện thành, đẹp đến lóa mắt.”

“Ê ê, đừng nói nữa, An sư huynh nhìn sang rồi kìa.”

“Nhìn thì đã sao? Hắn có thể lợi hại hơn Tô tiểu sư thúc chắc?”

“Chậc, ngươi mới nhập nội môn lần đầu sao? An sư huynh vốn là đại đệ tử thân truyền đầu tiên của Mạnh chưởng môn, ngay từ lúc Tô tiểu sư thúc nhập tông thì đã chỗ nào cũng tranh đấu với hắn. Thế nhưng bất luận là trận đạo hay kiếm pháp, đều thua kém người ta. Giờ mà nghe bọn ta khen tiểu sư thúc, hắn không trừng mắt mới là lạ đó!”

“Nghe nói mấy năm trước An sư huynh còn chế giễu tiểu sư thúc mù mắt, đòi tỷ thí tốc độ bày trận. Kết quả Tô tiểu sư thúc chỉ dùng thần thức mà vẫn nghiền nát hắn. Không những thua sạch sẽ, còn bị cười nhạo suốt mấy ngày liền!”

“Chuyện này hễ nhắc tới thì đủ để khiến cả đám cười nghiêng ngả, ha ha ha ha…”

Mấy tiểu đệ tử phía sau lại phá lên cười. An Nhất Minh lập tức thấy mặt mũi không còn chút nào, lông mày cau chặt lại.

May thay, bầu không khí không kéo dài quá lâu. Hạc Dương Tử mở miệng:

“Trời đã khuya, đêm nay nghỉ lại nơi này đi.”

Lời vừa dứt, mọi người đều không dị nghị, bắt đầu an trí đóng quân tại chỗ.

“Tô sư đệ.” An Nhất Minh nhìn sang Tô Kỳ Mộc ở một bên, cười lạnh: “Cẩn thận đấy, dưới chân có tảng đá lớn, đừng để vấp ngã.”

Tô Kỳ Mộc chẳng hề để ý tới hắn, thẳng bước đi qua.

Phía trước căn bản không hề có tảng đá nào. Chỉ là An Nhất Minh đang mỉa mai hắn mù mắt mà thôi.