Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 827: Sa Ảnh Thú



Tô Kỳ Mộc tìm đến chỗ vắng người ngồi xuống điều tức, không biết rằng hết thảy chuyện vừa rồi đều lọt trọn trong mắt Hạc Dương Tử.

Sau đó, mấy người lại thương nghị việc ngày mai bố trí cầm sinh trận.

Lần này bọn họ đến hoang mạc để bắt lấy con Sa Ảnh Thú, toàn thân nó đều là bảo vật đủ để giúp mười mấy vị trận pháp sư tu luyện đến Kim Đan kỳ. Điểm mấu chốt chính là phải bắt sống.

Theo kế hoạch ban đầu, vốn là do Quảng trưởng lão – tu vi Hóa Thần sơ kỳ  dẫn đội, Tô Kỳ Mộc cùng An Nhất Minh hỗ trợ, thêm vài trận pháp sư trẻ đi theo rèn luyện.

Nhưng chẳng hiểu vì sao, Hạc Dương Tử lại vừa hay nhàn rỗi cũng tiện tay đi cùng.

Trong lòng Quảng trưởng lão tự nhiên mừng rỡ, có Hạc Dương Tử ở đây thì chuyến đi này gần như không còn hiểm nguy gì nữa.

Thế nhưng, sau một ngày nghỉ ngơi, Hạc Dương Tử bỗng nhiên mở miệng:

“Dù bản tọa theo tới, song cơ hội rèn luyện vẫn nên để lại cho đám hậu sinh.”

Quảng trưởng lão vốn đang cao hứng, định mời ông ta trực tiếp dẫn đội tới sào huyệt Sa Ảnh Thú, lời còn chưa ra khỏi miệng đã phải nuốt trở lại.

“Vậy… trưởng lão cho rằng nên làm thế nào?”

“Tự nhiên cứ theo kế hoạch cũ, trước tiên tìm chỗ thích hợp bố trí cầm sinh trận.”

“Cái này…” Quảng trưởng lão có chút chần chừ.

“Nên để bọn trẻ có thêm rèn luyện, mới phải.” Hạc Dương Tử mỉm cười, lời nói thong dong.

Nghe thế, Quảng trưởng lão cũng minh bạch, rõ ràng là muốn cho thân truyền đệ tử của mình lập công. Bất quá, lần này cũng có cả đệ tử thân truyền của chưởng môn đi cùng, ông ta đành phải giữ cân bằng, nên liếc mắt nhìn sang hai người.

“Kỳ Mộc, Nhất Minh, hai ngươi dẫn đầu làm mẫu cho sư đệ sư muội. Đi tìm vị trí thích hợp để bố trí trận pháp, nhớ đừng tới quá gần, kẻo kinh động Sa Ảnh Thú. Với thực lực hiện giờ, các ngươi chưa phải là đối thủ.”

Quảng trưởng lão phân phó.

Tô Kỳ Mộc lập tức đứng dậy, thẳng hướng sa mạc đi tới.

An Nhất Minh thấy vậy liền nắm chặt trường kiếm, bước nhanh vượt lên trước.

Hai người một trước một sau, dần dần biến mất nơi phương xa.

Ánh mắt Hạc Dương Tử dõi theo, khóe môi hiện lên nụ cười giảo hoạt.

“Tô sư đệ dạo này hứng thú chẳng còn bao nhiêu, cũng ít khi ở trong tông môn. Có lúc muốn tìm cũng chẳng thấy, hẳn là được Hạc Dương Tử trưởng lão buông lỏng ràng buộc, ngày ngày rong ruổi bên ngoài, tâm tính cũng thành hoang dã rồi chăng? Chớ quên, để bồi dưỡng ngươi, Thất Trận Tông đã hao phí bao nhiêu tài nguyên, khoản nợ đó vẫn phải hoàn trả.”

Giọng nói An Nhất Minh ở phía trước không hề có chút thân thiện.

“Chẳng phải ta đã tới rồi sao.” Tô Kỳ Mộc nhạt nhẽo đáp.

Những năm nay, hắn tuy ít ở trong tông môn, nhưng phàm là nhiệm vụ tông phái giao chưa từng từ chối. Việc coi đó như trả nợ tài nguyên, hắn cũng không phản đối. Hoàn xong nợ, bản thân sẽ càng tự tại.

“Hừ, giờ sư đệ càng thêm lầm lỳ. Càng khiến ta hiếu kỳ, đôi mắt này của ngươi… rốt cuộc mù như thế nào?”

“Hiếu kỳ quá độ không có lợi. Chúng ta tới dò đường, không phải để hàn huyên.”

“Ha, suýt nữa ta quên, sư đệ giờ chỉ thích nói chuyện với đám tu sĩ Lăng Vân Tông. Còn đồng môn Thất Trận Tông thì ngươi ngày càng xem thường…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Kỳ Mộc không trả lời, chỉ lặng lẽ vượt qua, bước đi nhanh hơn.

Nhìn bóng lưng gầy gò ấy, An Nhất Minh hừ lạnh, đầy bất mãn.

Sa Ảnh Thú sống dưới hoang mạc, tại chỗ nó ẩn nấp trên mặt đất thường hiện ra vòng xoáy cát rõ ràng. Xa xa vừa thấy dấu vết xoáy đó, tức là tuyệt đối không thể tiến thêm.

Tô Kỳ Mộc tản thần thức nhanh chóng chọn được vị trí thích hợp bố trí trận. Nhưng An Nhất Minh cố tình đối nghịch, vẫn loanh quanh chưa chịu xác định.

Lắng nghe tiếng hắn lải nhải, Tô Kỳ Mộc khẽ cau mày, xoay người quay lại định báo cáo kết quả.

Chưa đi được hai bước, chợt nghe phía sau truyền đến tiếng kêu thảm thiết:

“Á Tô sư đệ cứu ta! Sư đệ, cứu mạng a——”

Tô Kỳ Mộc tim chợt trầm xuống, cảm nhận được khí tức yêu thú Hóa Thần sơ kỳ, lập tức quay người lao về hướng An Nhất Minh.

Chỉ thấy từ trong xoáy cát, nửa thân trên của Sa Ảnh Thú đã lộ ra. Thân hình như người, nơi cổ quấn đầy những khô lâu trắng hếu. Nó không có cánh tay, nhưng từ đầu thú ngưng bằng sa thạch khổng lồ vươn ra vô số con rắn dài, chính là thủ đoạn công – thủ chủ yếu.

An Nhất Minh bị một con rắn dài quấn chặt, sức mạnh tuyệt đối của Hóa Thần ép hắn không có nửa phần phản kháng, chỉ còn biết gào thét cầu cứu.

Trong tay Tô Kỳ Mộc đã hiện ra  kiếm vàng, thân hình linh hoạt tránh né mấy lượt công kích, xông thẳng tới chỗ An Nhất Minh.

“Tô sư đệ!” Nhìn thân ảnh ngày càng gần, mắt An Nhất Minh bùng lên tia hi vọng.

Nhưng kiếm vàng c.h.é.m xuống con rắn, vết c.h.é.m vừa xuất hiện liền bị cát lún  lấp bằng, thậm chí thanh kiếm vàng do linh lực hóa thành cũng dần bị cuốn vào thân rắn.

“Á——!”

An Nhất Minh thảm thiết kêu gào, phun m.á.u đầy miệng.

Kiếm vàng bị nghiền nát, hóa thành từng đạo kiếm khí, tất cả đều cắt xé trên thân thể hắn!

“Tô sư đệ, ngươi…”

Tô Kỳ Mộc cũng nhận ra điểm dị thường, vội dừng kiếm pháp, chuyển sang thúc giục nguyên thần chi lực, ngưng tụ thành một kim giáp lực sĩ khổng lồ. Một tay nắm chặt đám rắn xa mạc, tay còn lại lao thẳng tới con đang trói chặt An Nhất Minh.

“Su sư đệ… cứu ta…”

Thanh âm An Nhất Minh ngày một yếu ớt, con rắn siết càng chặt, tưởng như muốn ép hắn nổ tung.

Tô Kỳ Mộc toàn lực khống chế kim giáp lực sĩ, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Nhưng con rắn kia linh hoạt lẩn tránh, tựa hồ không định giao chiến, thân hình dần rút về lòng sa mạc.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

An Nhất Minh hiển nhiên cũng nhận ra, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng, gào khóc: “Cứu… ta…”

Tô Kỳ Mộc dốc hết linh lực, muốn cưỡng ép giữ lại, nhưng lực lượng Sa Ảnh Thú rõ ràng mạnh hơn, chớp mắt phần cơ thể chìm xuống đã tới tận bầy khô lâu.

“Không!”

Tô Kỳ Mộc rùng mình, kim giáp lực sĩ cũng phát cuồng, liều mạng kéo chặt.

Ngay lúc ấy, trên lớp vải trắng che đôi mắt hắn, mơ hồ có kim quang lóe sáng.

Trên mặt cát vòng xoáy càng lúc càng dữ dội, lực lượng của Sa Ảnh Thú cũng theo đó cuồn cuộn tăng vọt. Rốt cuộc, sau một kích phá vỡ phòng ngự của Tô Kỳ Mộc, cự xà bằng cát mang theo An Nhất Minh lao thẳng xuống lòng đất.

Tô Kỳ Mộc ngã sấp xuống, khóe môi tràn ra  m.á.u tươi đỏ thẫm.