Sở Lạc một mạch đuổi theo, nhưng khi nàng thấy bộ quần áo xám bạc của hắn, tay chân đều rớm m.á.u vì cố gắng chạy quá gấp, bước chân nàng chợt khựng lại, không còn truy đuổi nữa, chỉ lặng lẽ nhìn bóng dáng Tô Kỳ Mộc dần xa, rồi chậm rãi biến mất khỏi tầm mắt.
Đêm đến, ánh nến leo lét hắt lên gương mặt tái nhợt. Tô kỳ Mộc tựa vào vách tường rách nát của đạo quán hoang, chậm rãi gỡ xuống tấm lụa trắng che đôi mắt, dùng thần thức soi xét bộ dạng chính mình.
Từng là thiếu niên phong hoa tuấn dật, nay lại thành dáng vẻ chật vật tiều tụy đến khó coi.
Còn nàng, vẫn sáng rực như ánh mặt trời. Nay đan điền đã vỡ, tu vi hóa thành hư ảo, khoảng cách giữa hắn và nàng dường như càng ngày càng xa.
Chân mày Tô kỳ Mộc càng nhíu càng chặt, theo nhịp cảm xúc dâng trào, m.á.u trên y phục lại càng thấm nhiều hơn.
Ngoài đạo quán bỗng vang lên mấy tiếng động.
“Đã bao nhiêu ngày rồi, hắn chắc chắn đã chết!”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Chúng ta còn tới chỗ này làm gì, âm u đáng sợ muốn chết…”
“Sợ gì chứ! Chết rồi thì chẳng làm được gì. Nếu chuyện của chúng ta truyền ra ngoài, không chỉ ngươi bị lão già đó đánh chết, ta sau này cũng chẳng còn chỗ dung thân!”
“Á! Cái… cái hố này sao lại bị người ta đào tung thế này!”
“Trong đạo quán có ánh sáng!”
Một nam một nữ bước vào, dưới ánh nến lay động, bọn họ cũng nhìn thấy Tô Kỳ Mộc đang dựa vách tường.
Nữ tử hoảng hốt nép sau lưng nam tử, còn nam tử thì vội tìm một khúc gỗ coi như binh khí, run run chỉ vào hắn.
“Cút.”
Tô Kỳ Mộc trầm giọng nói.
“Ngươi… ngươi là ai! Ta… ta nói cho ngươi biết, ta không sợ đâu!” Nam tử lắp bắp, nói xong lại gắng gượng làm ra vẻ hung dữ, cầm gậy lao tới.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn bị một luồng Nguyên Thần lực mạnh mẽ đánh bay, thân thể trực tiếp văng ra khỏi đạo quán, nện thẳng vào thân cây mới dừng lại.
“Á! Giết người rồi! Giết người rồi——”
Nữ tử hoảng hồn hét lớn, sắc mặt tái nhợt, lảo đảo chạy ra ngoài, dìu lấy kẻ đang hộc máu, cả hai hấp tấp bỏ chạy về phía thị trấn gần đó.
Trong đạo quán, thân thể Tô kỳ Mộc cũng ngã nghiêng một bên.
Nguyên thần hắn vốn đã cực kỳ suy yếu, hôm nay lại hao phí quá nhiều lực, tàn thân không chịu nổi thêm, hắn cần nghỉ ngơi khẩn cấp, rồi cứ thế mê man ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ hồ, hắn tựa hồ nghe thấy tiếng thì thầm:
“Rưới thêm dầu lửa đi, đúng, chỗ này cũng phải rưới!”
“Châm lửa! Đốt thôi!”
“Mọi người, trong đó không phải người, đó là tà vật! Chính nó gây ra cơn mưa lớn phá tan ruộng đồng của chúng ta!”
Nửa đêm hắn choàng tỉnh trong cơn nóng rực, thần thức khó khăn tản ra, mới phát hiện cả đạo quán đã chìm trong biển lửa.
Thì ra không phải là mơ.
Tô Kỳ Mộc gắng gượng bò dậy, y phục vừa thay chưa lâu nay lại nhuốm máu.
Hắn vụng về bước qua biển lửa, rồi cõng pho tượng Tiên Tổ cũ kỹ nặng nề ở giữa đạo quán, liều mình xông ra khỏi đám cháy.
Vừa thoát ra ngoài, thân thể hắn lảo đảo ngã quỵ, lăn cả người cùng tượng đi hơn mười trượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Co ro trên đất, phải rất lâu sau hắn mới gượng thở lại được.
Sáng hôm sau, tiểu đồng ở Thất Trận Quán gần đó mở cửa quét tước, bất ngờ phát hiện ngoài cổng có một pho tượng Tiên Tổ cũ nát dính đầy máu.
“Ủa? Sao tượng này giống hệt tượng trong quán chúng ta thờ?”
Tiểu đồng lập tức gọi hai đệ tử trấn thủ đến xem.
Hai người đều nghi hoặc bàn tán:
“Đúng là tượng Tiên Tổ, sao lại ở đây?”
“Nghe nói cách mười dặm có đạo quán bỏ hoang, chẳng lẽ được dời từ đó ra?”
Một người quay sang hỏi thăm dân chúng bày hàng bên đường.
“Các ngươi hỏi pho tượng ấy à? Trời chưa sáng thì có một tiểu ca vác tới, trông thảm thương lắm, toàn thân bê bết máu, ta chẳng dám bắt chuyện.”
Hai đệ tử nhìn nhau, bàn bạc rồi quyết định đi tra xét chuyện đạo quán kia.
Nguyên lai là dân làng tin theo lời đồn, kéo nhau đốt đạo quán, nói trừ tà.
Nhưng càng điều tra, càng thấy có nhiều nghi vấn. Khi hai người vác tượng vào viện, một người chợt nói:
“Này, ngươi nghĩ kẻ cứu tượng có phải là tên bị trục xuất khỏi tông môn mấy hôm trước không…”
“Sao có thể! Hắn g.i.ế.c hai đệ tử chưởng môn, giờ đang lâm cảnh cùng đường, sao còn tốt bụng đến mức cứu một pho tượng?”
“Ta nghe nói chưởng môn đã triệu kiến nhóm đệ tử từng theo Sở Lạc đi tra án, xác định ngày đó Sa Ảnh Thú thực sự xuất hiện. Hơn nữa, hôm qua chính Sở Lạc còn dẫn tinh quái Thiên Nguyên Trì tới Thất Trận Tông làm chứng, nói hôm đó hắn trừ khử tà vật thật sự là Tróc Yêu, chứ chẳng phải Nghiêm sư huynh đã chết…”
“Lẽ nào… thật sự đã xét nhầm?”
Trên đường tới Vân Lai, Tô Kỳ Mộc thường kiệt sức ngã xuống, ngủ thiếp ngay tại chỗ.
Mỗi lần tỉnh lại, mặt lại ẩm ướt, hóa ra có một con ch.ó hoang l.i.ế.m tỉnh hắn.
Vừa ngồi dậy con ch.ó đã lập tức lùi lại, cảnh giác nhìn chằm chằm.
Thấy thân thể gầy gò của nó, Tô Kỳ Mộc trầm mặc hồi lâu, lục lọi trên người, chỉ còn vài mảnh bạc vụn.
Hắn đem đổi lấy bánh bao thịt, rồi mang cả về cho con chó.
“Ăn đi.” Đặt bánh xuống đất, hắn chậm rãi lùi lại. Con chó mới dám tiến lên. “Ăn no rồi thì thôi đừng nghĩ tới ta, ta còn chưa c.h.ế.t đâu.”
Chó hoang vội vàng ăn ngấu nghiến, sau lại thấy hắn chống gậy tiếp tục lê bước, liền ngậm số bánh còn lại đuổi theo.
Tô Kỳ Mộc không dùng thần thức, chỉ nghe tiếng bước chân sau lưng mỗi lúc một gần, trong lòng bất giác bật cười chua chát.
“Ta không còn tiền, ngươi theo ta cũng chỉ chịu đói mà thôi.”
Khi chó hoang chạy kịp, bước chân nó cũng chậm lại, đi song song với hắn.
“Hơn nữa, con đường của ta còn dài… rất dài. Nếu một ngày nào đó ta c.h.ế.t ven đường, ngươi cứ ăn xác ta đi. Thịt tu sĩ, biết đâu giúp ngươi khai linh trí, kéo dài mấy năm thọ nguyên.”
“…Nhưng sống lâu thêm, e cũng chẳng phải chuyện hay. Thêm vài năm thọ mệnh, lại thêm vài năm khổ đau.”
“Thôi… thôi vậy…”
Không còn thân phận đệ tử Thất Trận Tông, tin tức với Tô Kỳ Mộc cũng bặt tăm. Hắn không biết rằng, Sở Lạc vẫn luôn vì hắn mà tranh đấu.
Một tháng phiêu bạt trôi qua, tội danh của hắn hầu như đã được rửa sạch, chỉ tiếc kẻ chủ mưu ẩn sau bức màn thủ đoạn kín kẽ, chẳng thể tìm ra chứng cứ trực tiếp buộc tội cho cái c.h.ế.t của hai đệ tử kia là do hắn gây nên.