Mặc dù trong lòng Sở Lạc đã có đáp án, những chuyện này tám phần là do Hạc Dương Tử gây nên.
Thế nhưng không có chứng cứ thì không thể định tội hắn, mà Hạc Dương Tử lại tâm cơ thâm sâu, tất nhiên đã sớm xóa sạch mọi dấu vết. Nếu nàng cứ tiếp tục bám theo tra xét, e rằng chỉ uổng phí thời gian.
Quãng thời gian nàng ở trong Thất Trận Tông, Hạc Dương Tử vẫn cố ý tránh mặt.
Không biết vì sao, từ sau lần Sở Lạc xông vào tửu quán cùng hắn giao thủ, Hạc Dương Tử liền thành ra bộ dáng này.
Đương nhiên, Sở Lạc sớm đã hạ quyết tâm một ngày nào đó nhất định phải lấy mạng hắn, hiện giờ chỉ chờ lúc hắn rời khỏi Thất Trận Tông mà thôi.
Bên ngoài đồn thổi ầm ĩ chuyện giữa nàng và Hạc Dương Tử, song dù bàn tán đến mức nào thì cũng chẳng ai dám vượt quá giới hạn. Dù sao đây là ân oán giữa các bậc đại năng, Lăng Vân Tông không lên tiếng, Thất Trận Tông cũng không lên tiếng, thì những kẻ ngoài cuộc làm gì có tư cách can thiệp.
Manh mối vụ án đứt đoạn, Sở Lạc liền rời khỏi Thất Trận Tông.
Nghĩ đến việc Hạc Dương Tử vẫn luôn ở trong tông, cũng chưa kịp tìm đến Tô Kỳ Mộc gây hại.
Từ lần gặp nhau trước, hắn vội vàng rời đi, Sở Lạc cũng không nóng lòng tìm hắn nữa.
Hẳn là giờ đây, hắn cũng không muốn để nàng thấy dáng vẻ chật vật nhất của mình.
Vậy nên nàng chỉ có thể đem hết những việc bản thân có thể làm lo liệu xong, tẩy sạch oan khuất, trông chừng Hạc Dương Tử.
Mọi sự chuẩn bị xong xuôi, nàng bèn đi đến Vân Lai.
Nàng tìm đến nơi Tô Kỳ Mộc từng sinh sống, trong thư viện vẫn còn sót lại vài quyển sách chưa bị lửa thiêu hủy, trong đó có cả bài văn hắn từng viết thuở nhỏ.
Nét bút còn non nớt, nhưng chữ lại viết vô cùng đẹp. Nhìn qua lời bình cuối trang của các trưởng bối, không khó để thấy bọn họ đã đặt kỳ vọng lớn lao vào hắn.
Sở Lạc không dám tưởng tượng, nếu như Vân Lai Tô thị chưa từng gặp phải kiếp nạn kia, nếu như Tô Kỳ Mộc không bước vào tiên môn cầu học…
Hiện giờ, hắn hẳn phải là vị công tử Tô gia phong hoa tuyệt đại, tung hoành ngạo thế.
Nơi này, vốn dĩ tám năm trước nàng đã nên cùng hắn trở về.
Nghĩ đến đó, Sở Lạc không khỏi khẽ thở dài.
Đúng lúc ấy, ngoài viện vang lên tiếng động, nàng lập tức bước ra cửa, chỉ thấy Tô Kỳ Mộc đang mệt mỏi ngồi bên bàn đá, cúi người nhẹ nhàng vuốt đầu con chó vàng
Con chó vốn còn đang vui mừng vẫy đuôi, bỗng chốc lại nhảy vọt ra trước, nhe răng gầm gừ với người xa lạ là Sở Lạc, cảnh giác sủa mấy tiếng.
Tô Kỳ Mộc lúc này mới phát hiện trong phủ còn có người khác, liền lập tức thả thần thức dò xét.
Khi nhìn rõ người đến, hô hấp hắn khựng lại, bàn tay cũng khẽ run lên.
Thấy khí tức hắn đã khá hơn so với lần trước, Sở Lạc mới chậm rãi thở ra một hơi, rồi bước đến gần.
Con chó vàng lao lên định cắn nàng nhưng bị Sở Lạc tiện tay nhét một con cá vào miệng, lập tức nghẹn họng.
Sở Lạc ngồi xuống đối diện Tô Kỳ Mộc, ánh mắt chăm chú nhìn gương mặt tái nhợt của hắn.
Hiện trạng của hắn thực sự rất tệ. Sau khi tu vi bị phế, vốn dĩ hắn không thể tùy tiện vận dụng nguyên thần lực, nếu không thân thể yếu ớt sẽ không chịu nổi sức mạnh cường đại kia mà trực tiếp nổ tung.
Thế nhưng lại không hề xảy ra chuyện đó. Sở Lạc không khỏi nghĩ,rất có thể là do Thiên Cơ Thần Binh Phù trong cơ thể hắn đang âm thầm phát huy tác dụng.
Dù vật tạo thần kia che chở, vẫn không thể che giấu tình trạng vô cùng thê thảm hiện giờ của Tô Kỳ Mộc.
Hắn hít thở dồn dập rất lâu, cuối cùng không chịu nổi bầu không khí tĩnh lặng này, mím đôi môi khô khốc, khàn giọng mở miệng: “Ta không có giết…”
“Không cần giải thích với ta, ta tin ngươi, ngươi tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy.”
Sở Lạc vừa nói vừa nắm lấy tay hắn, kéo cao ống tay áo dơ bẩn kia.
Lần trước nàng đã thấy tay chân hắn rỉ máu, hiển nhiên hắn căn bản chưa từng chăm sóc vết thương của bản thân.
Bây giờ nhìn những vết thương m.á.u thịt mơ hồ kia, quả nhiên là vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Kỳ Mộc theo bản năng muốn rụt tay lại, nhưng sức lực hắn làm sao sánh bằng Sở Lạc. Giãy giụa mấy lần, cổ tay hằn đỏ một vòng, vẫn không thoát được kiềm chế.
“Đừng động, lần này ta mang theo không ít linh dược, chắc chắn có thể trị lành cho ngươi.” Sở Lạc nói.
Yết hầu hắn khẽ nhấp nhô, không dám vận dụng thần thức nhìn nàng, giờ đây cái gì cũng không thấy rõ, chỉ cảm nhận được từng lớp dược liệu mát lạnh đang được nàng cẩn thận bôi lên vết thương.
“Ngươi… sao lại ở đây?”
“Ta chờ ngươi. Có người muốn hại ngươi, trước khi ngươi hồi phục, ta sẽ luôn ở cạnh bảo hộ.” Giọng Sở Lạc kiên định.
Tô Kỳ Mộc trầm mặc thật lâu.
“Đan điền của ta đã phế rồi.”
Tay chân gãy có thể hồi phục, nhưng đan điền vỡ nát, đôi mắt mù lòa, những thương tổn này với hắn mà nói đều là không thể cứu vãn.
Muốn quay về như xưa, đã sớm là điều không thể.
“Nếu đan điền của ta bị hủy, ta có lẽ sẽ lựa chọn đem Nghiệp Hỏa Chân Thân tu luyện đến cực hạn, trở thành một thể tu hoàn toàn. Còn ngươi,” Sở Lạc chậm rãi nói, “trên thân cũng có ưu thế người khác khó có được. Nguyên thần của ngươi mạnh hơn người thường, đó là kết quả sau biết bao lần sinh tử.”
“Hơn nữa, trong cơ thể ngươi chẳng phải còn có Thiên Cơ Thần Binh Phù sao? Còn nhớ trước kia ngươi từng nói với ta điều gì không?”
Sở Lạc dừng tay, ngẩng mắt nhìn hắn.
Quả nhiên Tô Kỳ Mộc lộ vẻ mờ mịt.
“Ngươi nói, một ngày nào đó, ngươi sẽ vượt qua Kỷ Thanh Vũ.”
Khi đó, hắn dù bị giam giữ trong Thất Trận Tông, vẫn ôm chí khí ngút trời, kỳ vọng vô hạn.
Còn bây giờ, Tô Kỳ Mộc chỉ khẽ cười bất lực.
Sở Lạc nhìn dáng vẻ ấy cũng ngẩn ra.
Trong lòng nàng ngổn ngang trăm mối, chỉ cảm thấy Tô Kỳ Mộc của ngày xưa dường như không thể quay lại nữa.
Không gian lại chìm vào tĩnh lặng, đôi mắt hắn tuy mù lòa, nhưng vẫn cảm giác được tâm tình của nàng không bình thường.
“Ta sẽ vượt qua hắn.” Tô Kỳ Mộc bỗng cất tiếng.
Thế nhưng Sở Lạc nghe ra lời ấy mang nhiều ý an ủi hơn là quyết tâm.
“Đừng nghĩ đến những chuyện xa vời, trước tiên ngươi phải dưỡng thương cho tốt, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.”
Sở Lạc nhét hết số linh dược còn lại vào tay hắn.
“Trước tiên tự bôi thuốc đi, dùng hết rồi lát nữa ta sẽ kiểm tra lại.” Nói xong, nàng đứng dậy, tóm lấy con ch.ó vàng ngoài viện, “Để ta xem con ch.ó của ngươi. Ngươi nhặt nó ở đâu, đặt tên chưa?”
“Quên mất là ở chỗ nào, ta cho nó ăn mấy miếng, rồi nó cứ đi theo mãi. Nếu ngươi thích, thì đặt tên cho nó đi.” Tô Kỳ Mộc cũng đứng dậy.
Sở Lạc nhấc con ch.ó vàng lên, thấy nó vẫn gào sủa loạn xạ với mình, thì lẩm bẩm: “Nhưng hình như nó chẳng ưa ta.”
“Sao lại thế được,” giọng Tô Kỳ Mộc truyền đến, “nó rất thích ngươi mà.”
Con chó vàng như nghe hiểu, lập tức cùng Sở Lạc trừng mắt nhìn hắn đầy câm nín.
Tô Kỳ Mộc thì đã vội vàng quay vào phòng bôi thuốc.
Sở Lạc lại quay sang con ch.ó vàng, khẽ cười:
“Con chó rách này, cơ duyên của ngươi đến rồi. Muốn trở thành Tiêu Thiên Khuyển, vương giả của muôn loài cẩu không? Mau lại đây nịnh nọt ta đi.”
Con chó vàng lặng lẽ quay đầu sang chỗ khác.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Cứng miệng lắm, cơ duyên thế này mà còn không chịu nhận. Nào, sủa hai tiếng ta nghe thử xem.” Sở Lạc chọc ghẹo nó.