Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 842: Hoa Đăng Trên Sông.



Ngày hôm sau, khi Sở Lạc chuẩn bị ra ngoài, nàng bất ngờ thấy Tô Kỳ Mộc đang luyện kiếm trong sân.

 

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Khoảng thời gian vừa qua nhờ sự giúp đỡ của nàng, gân cốt bị đứt đã được tái tạo, hắn đã có thể hành động như người thường mà không cần mượn đến nguyên thần lực. Nhưng vì đan điền bị hủy, gần đây hắn chỉ chuyên tâm học trận pháp, rất hiếm khi ra ngoài, càng đừng nói đến luyện kiếm.

 

Sở Lạc thoáng ngạc nhiên, Tô Kỳ Mộc nhận ra nàng đến thì liền thu kiếm lại.

 

“Hôm nay sao lại nghĩ đến chuyện luyện kiếm vậy?” nàng hỏi.

 

“Chỉ là muốn siêng năng hơn, nếu lười biếng lâu quá sợ rằng sẽ trở nên lạ tay.”

 

Tô Kỳ Mộc ngập ngừng một lát, rốt cuộc vẫn không nói với nàng chuyện bản thân có hy vọng khôi phục lại dáng vẻ hoàn chỉnh như trước kia.

 

Dẫu sao hiện tại đó vẫn chỉ là điều hư vô mờ mịt. Giống như Thiên Cơ Thần Binh Phù từng nói, điều khó khăn chính là cảm nhận và nắm giữ sức mạnh của trật tự. Đợi đến khi hắn  bước được đến bước ấy, rồi hẵng nói với nàng cũng chưa muộn.

 

“Ngươi định đi đâu vậy?” Tô Kỳ Mộc hỏi tiếp.

“Đi mua hoa  đăng. Ngày mai là Trung Nguyên, thả hoa đăng. Tuy là người tu hành nhưng những lúc thế này cũng có thể nhập tục, coi như để tưởng niệm vong linh,” Sở Lạc khẽ thở dài, “cũng xem như là một sự gửi gắm cho tâm hồn người còn sống.”

Tô Kỳ Mộc cảm nhận được sự coi trọng của nàng với ngày lễ này, liền thu kiếm: “Ta đi cùng ngươi.”

“Được thôi,” Sở Lạc mỉm cười nhìn hắn, “hiếm khi thấy ngươi cũng muốn ra ngoài dạo.”

Trên phố, người mua hoa đăng  rất đông. Khi đến lượt họ, Sở Lạc một hơi mua mất phân nửa số hoa đăng của thương nhân.

Nàng có quá nhiều người cần tưởng niệm. Nếu không vì phía sau còn có người chờ, e rằng nàng đã mua sạch.

Tô Kỳ Mộc nhìn nàng đếm từng chiếc hoa  đăng, trong thoáng chốc chợt nhớ đến tám năm nàng ở yêu giới, cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì.

Hắn mở miệng hỏi, Sở Lạc cũng không giấu giếm kể sơ qua ít nhiều chuyện đã trải qua ở yêu giới. Sau đó, nàng do dự quan sát tình trạng hiện tại của hắn.

Thấy mấy hôm nay tâm trạng hắn rất tốt, nàng mới khẽ hỏi: “Bây giờ ngươi với Hạc Dương Tử… còn  tình nghĩa thầy trò không?”

Lời vừa dứt, Tô Kỳ Mộc ngẩn người.

Hồi lâu sau hắn mới cất tiếng: “Ông ta đối với ta, đã là tận nghĩa. Ta đối với ông ta, cũng vậy.”

Nói về cảm giác với Hạc Dương Tử, giờ đây hắn rất khó diễn tả.

Trong Vô Tận Uyên, vốn dĩ hắn nghĩ ông ta sẽ niệm tình thầy trò, cùng lắm chỉ trách mắng mình. Nhưng hôm đó, ông ta lại đánh hắn đến nửa sống nửa chết, móc đi đôi mắt, nghiền nát mười đầu ngón tay.

Tám năm sau khi thoát khỏi Vô Tận Uyên, trở về Đông Vực, hắn từng nghĩ bộ mặt hung tàn của Hạc Dương Tử đã hoàn toàn bại lộ, tình nghĩa thầy trò chắc đã sớm không còn.

Nhưng ông ta lại thay đổi, mở giảng đường rộng rãi, cứu giúp bách tính, thái độ đối với hắn cũng biến chuyển rất lớn.

Có thể nói, ông ta đã cho hắn tình nghĩa thầy trò mà khi còn nhỏ hắn hằng ao ước. Dù sau khi quay lại từ ma giới, hắn chưa bao giờ gỡ bỏ phòng bị với ông ta, nhưng vẫn luôn có thể nhìn thấy trong mắt ông ta kỳ vọng tha thiết. Đó là thứ tình cảm chân thành mà trước nay hắn chưa từng nhận được.

Hiện nay, An Nhất Minh và Nghiêm Phương Tu liên tiếp c.h.ế.t đi, Hạc Dương Tử với tư cách sư tôn cũng sẽ lên tiếng bảo vệ hắn.

Nhưng hắn vẫn luôn thấy gượng gạo, cái cảm giác gượng gạo không thể diễn tả.

Chỉ có thể dùng hai chữ “ nghĩa tận” để khái quát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Câu trả lời của Tô Kỳ Mộc nằm trong dự liệu của Sở Lạc. Có một số tình cảm từ đầu đến cuối vốn dĩ chẳng hề thuần khiết, nàng biết hắn phân biệt được.

“Lần này ta đi tra về cái c.h.ế.t của An Nhất Minh, ở sa mạc gặp đệ tử Thất Trận Tông đang dùng Tẫn Hương Phục Hiện Trận để phá án…”

Sở Lạc đem sự tình khi đó kể lại tỉ mỉ, cũng để nhắc nhở hắn.

“Lúc đó, trận pháp Tẫn Hương Phục Hiện tất nhiên đã bị động tay động chân. Nhưng vốn dĩ đó đã là một trận pháp cực kỳ phức tạp, đệ tử trong tông muốn thi triển ít ra cũng cần từ ba người trở lên, mà người có khả năng động thủ trên đó lại càng hiếm.”

“Những kẻ ở hiện trường khi ấy, cơ hội ra tay lớn hơn nhiều. Ai có khả năng lợi dụng trận pháp này để đổ tội cái c.h.ế.t của An Nhất Minh lên đầu ngươi, trong lòng ngươi chắc đã nghĩ đến.”

“Còn nữa, chiếc rương.”

“Trận pháp trên rương là do chính tay ngươi làm. Ta đã mời không ít trận pháp sư xem qua, ai nấy đều nói chưa từng thấy loại trận này. Chứ đừng nói đến việc trong thời gian ngắn phá giải, tráo đổi đồ vật bên trong, rồi lập tức sửa chữa lại y nguyên, hoặc bày một trận y hệt.”

“Trong Thất Trận Tông, ai là người quen thuộc với trận pháp của ngươi nhất, ai có thể làm được những việc ấy, ngươi cũng nên đoán ra rồi.”

Những lời này Sở Lạc đã kìm trong lòng nhiều ngày. Nhưng vì thấy tinh thần hắn không ổn, sợ nói ra sẽ khiến hắn suy sụp, nên mới nhẫn nhịn. Giờ rốt cuộc cũng có cơ hội.

Tô Kỳ Mộc lặng thinh. Những ngày qua, hắn đã hồi tưởng vô số lần.

Trong đầu cũng đã có đáp án.

Hắn không rõ trên người mình còn có thứ gì để đối phương mưu tính. Nếu có, vậy chắc chắn là Thiên Cơ Thần Binh Phù mà hắn chưa bao giờ nhắc đến, nhưng Hạc Dương Tử lại biết.

Suốt dọc đường sau đó, Tô Kỳ Mộc không nói thêm. Sở Lạc biết nàng chỉ cần nói ra sự thật, hắn sẽ tự suy ngẫm và quyết định bước đi sau này.

“Đúng rồi, còn Mạnh Chưởng môn nữa…”

Khi nàng nhắc đến Mạnh Tố, thân hình Tô Kỳ Mộc rõ ràng khựng lại.

Cũng phải thôi, người duy nhất trong Thất Trận Tông từng thật lòng tốt với hắn, cuối cùng lại không tin hắn, đích thân hạ lệnh phá bỏ đan điền hắn.

Đòn  này với hắn e rằng chẳng kém gì việc bị Hạc Dương Tử móc mắt.

“Gần đây Mạnh Chưởng môn  đang điều tra kỹ lưỡng hai vụ án mạng. Khi ta rời Thất Trận Tông, ông ấy muốn giao thẻ ngọc thân phận của ngươi cho ta, nhưng ta không nhận.”

Tô Kỳ Mộc khẽ lắc đầu: “Ta không muốn quay về nữa.”

Nói xong, hai người cũng vừa về đến cổng Tô phủ cũ.

 

Ngày rằm tháng Bảy, lễ Trung Nguyên.

Đêm buông xuống, bờ sông ngoài thành Vân Lai đã chật ních người.

Dòng sông lững lờ trôi mang theo từng chiếc đèn hoa đăng  sáng rực, như vô số hồn linh thoáng qua trong dòng sông thời gian.

Sở Lạc và Khai Tâm – một người một chó  ngồi xổm bên bờ, Tô Kỳ Mộc thì đứng phía sau, lặng lẽ dùng thần thức dõi theo.

Sở Lạc viết chữ lên đăng hoa, châm lửa thả xuống sông, rồi lẩm nhẩm cầu nguyện. Quá trình dài dòng, tẻ nhạt, nhưng nàng lại làm vô cùng nghiêm túc.

Sau đó, ngay cả Khai Tâm cũng  lười biếng nằm dài, nàng vẫn kiên nhẫn thả từng chiếc một.

Dần dần, người bên bờ sông lần lượt ra về, nhưng nàng vẫn còn nhiều đăng chưa thả, cuối cùng chỉ còn lại bọn họ.

Người đến rồi đi, sáng tối thay phiên.

Tô Kỳ Mộc lặng lẽ cảm nhận tất cả, bỗng nhiên trong lòng lóe lên một tia sáng tỏ.

Nếu lấy thiên địa làm bàn trận, vạn vật làm binh tướng…

Thì thế gian này, chẳng khác nào một Binh Giải Kỳ Sơn khổng lồ, sinh linh vạn vật đều bị vây khốn nơi đây.

Mà thứ trói buộc bọn họ, lại là một tồn tại vô hình, vô ảnh — gọi là Trật Tự.