Chỉ còn lại chiếc hoa đăng cuối cùng.
Sở Lạc viết lên đó cái tên Kim Tịch Ninh, rồi ngẩn người hồi lâu.
Không chắc nàng ấy đã mất hay chưa, thế nên Sở Lạc lại viết thêm bên cạnh cái tên Bạch Thanh Ngô.
Có sư tổ bầu bạn, như vậy cũng không cô đơn.
Viết xong, chiếc đèn hoa đăng cuối cùng cũng theo dòng nước trôi đi, Sở Lạc lặng lẽ nhìn theo, cho đến khi những ngọn hoa đăng ấy biến mất khỏi tầm mắt.
Khi ấy nàng mới từ từ hoàn hồn, khẽ vỗ vào Khai Tâm đang suýt ngủ gật, sau đó đứng dậy, quay sang Tô Kỳ Mộc.
“Được rồi, chúng ta cũng về thôi.”
Trung Nguyên tiết còn gọi là Quỷ Tiết, quỷ môn mở rộng, nên đến nửa đêm thì trên phố gần như không còn ai lui tới.
Sở Lạc và Tô Kỳ Mộc cũng sớm trở về phủ cũ của họ Tô, một người tĩnh tọa tu luyện, một người tiếp tục tham ngộ.
Đến giờ Tý, một đạo ánh sáng bỗng xẹt qua bầu trời đêm, cuối cùng rơi xuống trong thành Vân Lai.
Trên con phố vắng lặng, từ xa đột nhiên xuất hiện một vệt đỏ tươi.
Màu đỏ ấy từ trong ánh sáng xanh u ám bước ra, nơi đó mờ mịt hỗn loạn, dường như cùng con phố sáng trăng rải đều lại như hai thế giới khác nhau.
Cùng với sắc đỏ ấy ngày càng đến gần, tiếng trống chiêng, tiếng kèn sáo cũng dần dần rõ rệt.
Hình dáng màu đỏ kia cũng dần hiện rõ.
Là tám người khiêng kiệu đỏ, y phục tươi vui rực rỡ trông như quan phục, có thân hình người nhưng đầu lại là rắn, chuột, hồ, lang… trên đầu đội mũ đen đồng bộ với xiêm y.
Hai bên gõ trống thổi kèn, cầm nghi trượng cũng đều có hình dạng quái dị ấy.
Âm nhạc rộn ràng mà chói tai, vậy mà lại chẳng hề kinh động đến những người đang ngủ trong các căn nhà ven đường.
Theo nhịp rung lắc của kiệu đỏ, rèm che hai bên cũng lay động theo gió. Gió đêm bỗng thốc lên hất tung nửa tấm rèm, mơ hồ thấy bóng dáng một nữ nhân ngồi ngay ngắn bên trong.
Dưới khăn phủ đầu đỏ thẫm, đôi tay với những móng dài đỏ tươi chói mắt đặt chồng lên nhau trên đầu gối.
Ồn ào đến cực điểm, nhưng cũng quỷ dị đến lạ thường mà lại yên tĩnh.
Trên con phố này, có một căn nhà vẫn sáng đèn, chưa nghỉ ngơi. Trong đó truyền ra tiếng khóc cùng tiếng cầu cứu đứt quãng của một nữ nhân.
“Lão gia… lão gia xin ngài tha cho thiếp, ngài không sợ phu nhân thấy được sao?”
“Cứu mạng với—”
“Thiếp cầu xin ngài, lão gia, thiếp sắp tích đủ tiền chuộc thân rồi, xin ngài tha cho thiếp…”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Đừng chạm vào ta! Cứu mạng, cứu mạng a!”
Trên phố, chiếc kiệu hỷ đi đến trước cửa phủ đó thì bỗng nhiên dừng lại.
Một tên tùy tùng cất giọng the thé: “Mời tân nương xuống kiệu…”
Gió đêm hiu hắt thổi qua, mây đen che khuất nửa vầng trăng.
…
Sở Lạc dạo gần đây nghiên cứu luyện đan, nắn ra một viên hoàn cho Khai Tâm ăn, nhưng nhìn hình dạng này, ngay cả chó cũng chẳng chịu ăn.
Nàng liền hỏi thăm bạn bè trong Đan Đỉnh Tông, sau khi Đỗ Quy Mỹ nghe nàng miêu tả quá trình luyện đan thì im lặng thật lâu, tổ chức ngôn từ cả nửa ngày mới truyền lại một tin.
“Nếu muốn dựa vào đan dược để khai trí cho con ch.ó nhỏ này, ngươi vẫn nên từ bỏ đi. Loại đan dược này ngươi luyện không ra, mà trong tu chân giới cũng hiếm có luyện đan sư nào chịu luyện chế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“ Con vật khai trí vốn nên thuận theo tự nhiên, hoặc bản thân thông minh, hoặc gặp được cơ duyên lớn. Nhiều yêu thú tu đến Kim Đan, Nguyên Anh mà vẫn chưa khai trí, huống chi chỉ là một con ch.ó bình thường.”
“Bất quá, ngươi cứ theo lời ta, thường xuyên cho nó ăn một ít linh thảo, trước là cường thân kiện thể, kéo dài thọ mệnh, sau này cơ hội khai trí cũng sẽ lớn hơn.”
“Còn nữa, cái viên độc đan mà ngươi vừa nắn ra, mau hủy đi! Đừng để ai thấy, càng không được nói là ta dạy ngươi!”
Nghe xong, Sở Lạc liền bóp nát viên đan.
“Rõ ràng ta luyện chính là Thanh Trần Đan, sao lại thành độc đan?”
【Ngươi đây là đang nghi ngờ một luyện đan sư chuyên nghiệp sao?】
“Xì… vậy thì phải hủy thôi, phiền phức thật.”
Nói đoạn, Sở Lạc liền nhét viên độc đan vào miệng mình. Vừa xuống bụng, đan dược liền bị Nghiệp Hỏa thiêu rụi.
Khi hoàn hồn lại, chỉ thấy Khai Tâm đang ngơ ngác nhìn mình.
“Gâu gâu gâu!”
【Ta đoán nó nói nhất định là: “Sao ngươi còn chưa c.h.ế.t vậy?”】
“Một con ch.ó nhỏ có thể thông minh đến mức này sao, ngửi ra được đan dược có độc ư?”
Sở Lạc thì thầm nghi hoặc, đúng lúc ấy, ngoài cổng truyền đến tiếng gõ cửa.
Nàng đi ra xem thì thấy Tô Kỳ Mộc đã mở cửa, bên ngoài là hai đạo tu lấm lem, mặc đồng phục đệ tử Thượng Vi tông.
Sở Lạc nghĩ một chút, hình như gần đây có đạo quán của Thượng Vi quan, hai người này trông quen mắt, hẳn là đệ tử trấn thủ nơi đó.
“Chúng tôi tìm Sở tiền bối, nghe nói tiền bối hiện đang ở đây, không biết có ở trong không?” Một người vội vàng hỏi.
Sở Lạc vừa lúc đi đến, liền mở miệng: “Tìm ta có việc gì vậy?”
“Tiền bối, vãn bối là Chu Trầm của Thượng Vi tông, còn đây là Đồng Tập, chúng ta đều là đệ tử trấn thủ ở Thượng Vi quan năm nay. Hôm qua được quan phủ ủy thác, nói rằng ở ngoại thành phát hiện một t.h.i t.h.ể nam tử trung niên, sau khi nghiệm thi thì xác định không phải c.h.ế.t tự nhiên, nên mới định giao vụ án này cho Thượng Vi quan.”
“Hơn nữa, người c.h.ế.t là Hoàng Đại Hải, cũng được coi như một phú hộ có chút danh tiếng ở Vân Lai thành. Nhưng t.h.i t.h.ể đã c.h.ế.t ba ngày, ba ngày không về phủ vậy mà trong nhà không một ai báo quan.”
“Chúng ta liền đến Hoàng phủ tra xét, nhưng… nhưng hộ viện trong phủ võ công đều cao hơn chúng ta, không cho tra xét, thậm chí còn đánh chúng ta một trận rồi đuổi ra ngoài.”
Chu Trầm nói đến đây càng thêm ấm ức: “Chúng ta đã nghĩ đủ cách, nhưng vẫn không vào được Hoàng phủ, bất đắc dĩ mới báo tin về tông môn.”
“Sau đó… sau đó Liễu trưởng lão liền truyền tin bảo chúng ta đến tìm Sở tiền bối, nói rằng người hiện ở tại phủ cũ họ Tô. Còn nói… dù sao người cũng còn nợ ông ấy một đống linh thạch, giúp một việc nhỏ cũng coi như trừ nợ, cho nên… cho nên chúng ta mới đến…”
Nghe đến đây, Sở Lạc liền nheo mắt, nghiến răng: “Tên Liễu Tự Diêu kia, bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa quên ta nợ hắn linh thạch.”
Nghe vậy, Tô Kỳ Mộc liếc sang: “Ngươi còn mong hắn quên à…”
“Ừm, nên tiết kiệm thì tiết kiệm, nên tiêu thì tiêu.”
Sở Lạc gật đầu, thấy trước mắt hai đệ tử Thượng Vi một tiếng một câu đều gọi tiền bối, ánh mắt tha thiết, bèn phất tay.
“Được rồi, ta đi cùng các ngươi xem thử.”
“Hậu bối đa tạ tiền bối! Đa tạ tiền bối!” Hai người vội vàng nói.
Thấy Sở Lạc bước ra cửa, Tô Kỳ Mộc cũng đi theo, đồng thời gọi con ch.ó ngơ ngác phía sau vẫn còn nhìn Sở Lạc.
“Khai Tâm, theo mau!”
Cả nhóm đến trước Hoàng phủ, đi một đoạn không ngắn. Nơi đây cách phủ cũ họ Tô hơn mười con phố, mà Vân Lai thành vốn rộng lớn, nên thực tế cũng khá xa.
Trước Hoàng phủ không có ai canh gác, nhưng khi Sở Lạc và mọi người đến nơi, dường như bên trong đã phát hiện ra ý đồ, toàn bộ tán tu trong phủ lập tức ùa ra.