“Ngẫm lại cũng đúng, ngươi nói xem, có phải chúng ta nên đi tìm con cái của Hoàng Đại Hải để hỏi thăm tình hình không?”
Hai người bàn bạc, quyết định ngay. Chờ đến khi Khai Tâm ăn no xong, họ liền cùng nhau rời khỏi viện định đi tìm manh mối hữu ích.
Nhưng chưa được bao lâu, một giọng nói quen thuộc từ phía sau vang lên:
“Nhị vị nếu có cần gì, có thể nói với ta.”
Chính là tên tùy tùng từng dẫn họ vào Hoàng phủ trước đó.
Dù nói vậy, nhưng nhìn ánh mắt hắn rõ ràng là không hài lòng với việc hai người và một con ch.ó tùy tiện chạy loạn trong phủ. Phần nhiều hắn cũng sẽ chẳng giúp gì.
“Chúng ta…”
“Á——!”
Chu Trầm còn chưa kịp trả lời thì từ sân viện bên kia bức tường đã vang lên tiếng thét thất thanh của một nữ nhân, hắn lập tức kinh ngạc quay đầu lại.
Cùng lúc đó, sắc mặt tên tùy tùng trẻ kia cũng biến đổi.
“Cứu mạng! Đừng ăn ta, đừng ăn ta! Cứu mạng..”
Nghe thấy tiếng kêu, Chu Trầm lập tức tung người phóng tới, tùy tùng kia muốn ngăn cũng không kịp.
Khi những người khác chạy vào sân, chỉ thấy nơi góc tường có một nữ tử điên loạn, miệng liên tục lẩm bẩm “Đừng ăn ta”, nhìn cách ăn mặc thì chắc là một nha hoàn trong Hoàng phủ.
Chu Trầm lúc này đang nửa quỳ trước mặt nàng, vận linh lực để trấn an.
Tùy tùng kia vội bước nhanh tới, muốn cản lại.
“Tiên sư, người muốn làm gì với nha hoàn của phủ chúng ta!”
Chưa kịp đến gần, đã bị Đồng Tập ngăn lại.
“Vị cô nương này như đã thấy thứ gì đó kinh hãi quá độ. Ngươi đừng lo, chúng ta có pháp thuật ổn định tâm thần phàm nhân, chỉ là việc nhỏ thôi.”
Trong mắt tùy tùng trẻ lóe lên một tia hung ác, nhưng rất nhanh liền đè nén, khi quay sang Đồng Tập thì trên mặt đã lại nở nụ cười.
“Vậy thì thật phiền nhị vị tiên sư rồi.”
“Không có gì, không có gì… Hắt xì!” Đồng Tập vừa nói vừa run lên, “Sao đột nhiên lạnh thế này?”
“Hắt xì…” Bên kia, Chu Trầm cũng hắt xì một cái.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, mây xám dày đặc cuồn cuộn kéo đến, nhanh chóng che khuất ánh sáng, bầu trời trở nên u ám.
Cái rét đột ngột tràn xuống tựa hồ từ mây mù kia mà đến, nhưng cảm giác ấy khác hẳn cái lạnh bình thường.
Chu Trầm thu hồi ánh nhìn, định tiếp tục ổn định tâm thần cho nha hoàn. Nhưng khi nhìn lại, chỉ thấy nữ tử kia từ lúc nào đã mặc một bộ giá y đỏ thẫm, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm hắn, móng tay đỏ như m.á.u bất ngờ vươn ra bóp chặt cổ hắn.
“Á!”
Chu Trầm kêu lên, sức lực của nàng ta mạnh mẽ dị thường, trực tiếp đè hắn ngã xuống đất, móng tay sắc bén đ.â.m vào da thịt, cảm giác nghẹt thở, xé rách tràn lên đầu óc.
Hắn rõ ràng cảm thấy cổ họng mình sắp bị cắt đứt, đầu sẽ rời khỏi thân.
Hắn vùng vẫy nhưng toàn thân vô lực, không cách nào tự cứu. Ngay lúc đó, một luồng hồng quang từ vai hắn b.ắ.n ra, trong nháy mắt hóa thành nghiệp hỏa, không chút do dự thiêu rụi bóng đỏ kia.
“Á a a——” Tiếng hét chói tai như lệ quỷ đòi mạng, nhưng rất nhanh tan biến.
Chu Trầm thoát khỏi kiềm chế, thở dốc kịch liệt. Khi ngẩng lên thì mây đen trên trời cũng biến mất sạch, như chưa từng tồn tại.
Hắn sững sờ, âm thanh của nha hoàn lại vang lên bên tai.
“Đừng ăn ta! Đừng ăn ta! Cứu mạng!”
Chu Trầm giật mình nhìn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nào có giá y đỏ đâu, vẫn là bộ y phục dơ bẩn kia, móng tay cũng bình thường, cả người điên loạn như trước.
“Chu Trầm, ngươi làm sao thế?”
Đồng Tập vội đẩy hắn. Chu Trầm quay sang nhìn, thấy hắn mờ mịt chẳng hiểu gì.
Chu Trầm vô thức đưa tay sờ cổ mình, chỗ vừa bị móng tay đ.â.m vào.
Rõ ràng vừa rồi cảm giác đầu mình sắp lìa khỏi cổ, vậy mà giờ không hề có vết thương nào.
Nhưng cơn đau vẫn còn, rõ rệt vô cùng.
Chu Trầm ngẩn ngơ, Đồng Tập lại hối thúc:
“Chu Trầm, rốt cuộc ngươi sao thế?”
Hắn như nhớ ra điều gì, vội cúi nhìn vai mình.
Chính nơi hồng quang vừa b.ắ.n ra, cũng là chỗ khi trước Sở Lạc vỗ lên vai hắn trong chính sảnh.
Bị Đồng Tập gặng hỏi mãi, Chu Trầm mới lấy lại tinh thần.
“Vừa rồi…”
“Nhị vị tiên sư,” tùy tùng trẻ bước lên, “Đại phu chữa trị cho nha hoàn lập tức sẽ tới, việc nhỏ này không cần nhị vị đích thân nhọc lòng. Hai vị muốn đi đâu, tiểu nhân sẽ dẫn đường.”
Chu Trầm nhìn hắn, rồi lại nhìn nữ tử điên kia, lập tức đứng dậy.
“Không, không cần phiền, chúng ta về chờ Sở tiền bối thôi.”
Tùy tùng trẻ mỉm cười: “Có cần tiểu nhân đưa về không?”
“Không cần, không cần…”
Chu Trầm vừa nói vừa kéo Đồng Tập cùng Khai Tâm nhanh chóng rời viện.
Ra khỏi cổng, hắn liền quay sang hỏi dồn:
“Ngươi mau nhìn xem, đầu ta… còn ở trên cổ chứ?”
“Đầu ngươi vẫn nguyên vẹn mà,” Đồng Tập ngơ ngác nói, “mà lạ thật, vừa rồi sao ngươi lại tự ngã lăn ra đất, làm ta hết hồn.”
“Cái gì mà ta tự ngã! Rõ ràng là nha hoàn kia muốn g.i.ế.c ta!” Chu Trầm lập tức phản bác.
“Ngươi đừng đùa, nàng ta chỉ là một phàm nhân bình thường, lại còn cứ la hét ‘đừng ăn ta’, lấy đâu ra hơi sức g.i.ế.c ngươi?”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Chu Trầm chau mày càng chặt: “Ngươi không tin lời ta? Thôi, dù sao Sở tiền bối nhất định sẽ tin.”
“Này, đừng giận mà, ta tận mắt thấy ngươi tự ngã xuống đất đó, ngươi bảo Sở tiền bối sao có thể tin?” Đồng Tập vội vàng phân trần.
“Bởi vì chính Sở tiền bối đã cứu ta.”
…
Trong chính sảnh.
Thấy Hoàng phu nhân mới bị gió lùa đôi chút đã ho khan không ngớt, Sở Lạc cũng không tiện hỏi thêm.
Nàng đứng dậy cáo từ, lại liếc nhìn đám tùy tùng vẫn đứng yên như tượng, rồi mới cùng Tô Kỳ Mộc ra ngoài.
Ra sân, họ gặp lại hai người kia, rồi cùng được tên tùy tùng ban đầu dẫn ra khỏi Hoàng phủ.
Vì có hắn đi cùng, Chu Trầm vẫn không nhắc đến chuyện vừa rồi.
Khi ra đến cổng, bọn họ đúng lúc thấy ngoài cửa có một cỗ xe ngựa dừng lại, mấy hạ nhân đang lần lượt khiêng từng chiếc rương vào phủ.
Sở Lạc bèn dừng bước, quay sang hỏi tùy tùng kia: “Những thứ này là gì vậy?”
“Là thư họa.”