Phải nói rằng Hoàng gia quả thật có tiền, đám thủ vệ thuê được người nào người nấy đều có tu vi Kim Đan trở lên.
Hai đệ tử trấn thủ đạo quán kia cũng chỉ mới Trúc Cơ hậu kỳ, khó trách lại bị bọn họ đánh cho một trận tơi bời.
Nhìn đám tán tu như một bức tường chắn ngang trước mặt, Sở Lạc không hề khách khí nói thẳng: “Thượng Vi tông đến tra án, tránh ra.”
Trong vô hình, uy áp của nàng đã phủ xuống. Dù những kẻ kia đều ở cảnh giới Kim Đan, nhưng trong mắt nàng chẳng đáng để để vào mắt.
Bất quá còn chưa đợi bọn tán tu mở miệng, rồi lại bị uy thế của nàng bức lùi, thì cửa lớn Hoàng phủ đã mở ra, một tên tùy tùng trẻ tuổi bước ra.
“Thì ra là tiên sư của Thượng Vi tông, phu nhân nhà ta có lời mời.”
Đám tán tu vội vàng tránh sang hai bên, tùy tùng trẻ tuổi phía trước hơi cúi người, mặt mang nụ cười, thái độ cung kính lễ độ.
Thấy vậy, Chu Trầm cùng Đồng Tập không khỏi đưa mắt nhìn nhau đầy chấn động.
Lúc bọn họ đến đây, Hoàng gia đâu có thái độ này!
Đúng là kẻ cười nói thì khó mà nặng tay được, uy áp mà Sở Lạc vừa định phát ra đành phải thu lại toàn bộ.
Nàng liếc nhìn tên tùy tùng, không chỉ là động tác mời vào, mà cửa lớn Hoàng phủ cũng đã mở rộng.
Âm thanh truyền âm của Tô Kỳ Mộc vang lên trong thức hải Sở Lạc: “Vừa rồi kết giới trong phủ Hoàng đã được giải trừ.”
Sở Lạc khẽ nhướng mày, lập tức cất bước đi vào. Khi đi ngang qua tùy tùng, nàng thuận miệng hỏi: “Phu nhân ngươi có biết vì sao chúng ta đến đây không?”
Tùy tùng mỉm cười, vừa đi vừa dẫn đường:
“Áng chừng là vì chuyện của lão gia. Vốn đây là việc nhà xấu hổ, không tiện để lộ ra ngoài. Nay tiên sư của Thượng Vi tông đã đích thân đến, chỉ e cũng chẳng giấu được nữa.”
“Ồ?” Sở Lạc chăm chú quan sát sắc mặt hắn: “Vậy vì sao hai tiểu bối này đến trước lại bị các ngươi đánh một trận?”
Nụ cười trên mặt tùy tùng thoáng khựng lại, nhất thời không biết đáp thế nào, chỉ có thể liên tục nói: “Hổ thẹn, hổ thẹn…”
Được Sở Lạc chống lưng, Chu Trầm và Đồng Tập cuối cùng cũng thấy cứng cáp hơn hẳn.
Phải biết rằng, những vị trưởng lão đại năng trong tông môn thường luôn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng, được bảo vệ như thế này quả thực hiếm thấy.
Bước chân vào Hoàng phủ, mới thấy khắp nơi đã treo vải trắng trông như đang cử hành tang lễ.
Chỉ là hiện tại t.h.i t.h.ể Hoàng Đại Hải vẫn còn để tại Thượng Vi quan, mãi đến hôm qua người Hoàng phủ mới nhận được tin dữ.
Trong chính sảnh, một phụ nhân trung niên toàn thân áo tang trắng, cài trâm trắng, ngồi trên ghế chủ vị sắc mặt tiều tụy.
Hai bên đại sảnh, hơn mười tùy tùng trẻ tuổi đứng chỉnh tề, đội ngũ ngay ngắn, không ai mở miệng, nhưng khí thế mang lại lại cực kỳ áp bức.
Hoàng phu nhân nửa chống đầu, yếu ớt cất lời:
“Ta vốn thân thể yếu nhược, quanh năm bệnh tật trên giường, nay lại nghe tin trượng phu qua đời, thương tâm quá độ, sức lực chẳng còn, không thể hành lễ. Mời chư vị tiên sư tùy ý ngồi.”
Dứt lời, ánh mắt bà ta chợt chuyển sang Khai Tâm.
“Phiền các vị tiên sư đưa con ch.ó này ra ngoài, ta không chịu nổi nhìn thấy súc sinh.”
Sở Lạc lập tức đáp, giọng mang theo ý cười lạnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nó không phải súc sinh, là linh sủng của ta. Phu nhân đây xem thường lắm sao?”
Trong khi nói, ánh mắt nàng đồng thời quét về phía đám tùy tùng hai bên đại sảnh.
“Thú vui của tiên sư thật đặc biệt,” phu nhân họ Hoàng liếc nhìn thị tỳ bên cạnh, dặn dò: “Đi chuẩn bị ít thịt xay, nước quả, chiêu đãi linh sủng của tiên sư cho tốt.”
Xem ra Hoàng phu nhân quyết tâm muốn đuổi Khai Tâm ra ngoài. Sở Lạc và Tô Kỳ Mộc trên mặt đều hiện chút lo lắng. Thấy vậy, Chu Trầm vội nói: “Để bọn ta ra ngoài trông Khai Tâm, cũng tránh nó chạy loạn khắp nơi.”
Nghe vậy, Sở Lạc liền vỗ vai hai người: “Biết điều, đi đi.”
Hai người sững lại, trong lòng nghĩ: Sở tiền bối tin bọn họ đến thế sao? Trước đó bọn họ còn từng bị đánh thê thảm ngay tại phủ này cơ mà…
Nhưng lời đã nói ra, họ chỉ đành dắt Khai Tâm rời khỏi đại sảnh. Thật ra, Chu Trầm chịu mở miệng cũng là bởi áp lực từ đám tùy tùng đứng hai bên trong sảnh.
Rõ ràng đều là phàm nhân bình thường, vậy mà khí thế bọn họ mang đến còn khiến người ta khó chịu hơn cả đám tán tu canh gác ngoài cổng.
Ra khỏi đại sảnh, hai người mới thở phào một hơi.
Trong sảnh, Sở Lạc đưa mắt nhìn đôi tay của Hoàng phu nhân.
“Nhìn móng tay phu nhân thật đẹp, đỏ như m.á.u vậy.”
Một thân áo vải giản dị lại phối với móng tay đỏ rực chói mắt, quả thật khó mà không chú ý tới.
Hoàng phu nhân chẳng buồn che giấu, cũng không có ý giải thích, trực tiếp hỏi thẳng: “Tiên sư, t.h.i t.h.ể phu quân ta khi nào mới có thể được đưa về?”
“Cái c.h.ế.t của Hoàng Đại Hải không phải tự nhiên, chúng ta cần điều tra rõ. Chờ bắt được hung thủ sẽ đưa t.h.i t.h.ể về. Hiện giờ vụ án còn nhiều điểm chưa rõ, không biết phu nhân có nguyện ý phối hợp tháo gỡ những nghi vấn này không?”
“Tất nhiên, xin tiên sư cứ hỏi.”
“Lần cuối cùng phu nhân gặp Hoàng Đại Hải là khi nào?”
“Ba ngày trước. Ta ít khi ra khỏi cửa, nhưng hôm đó là Trung Nguyên, vốn định cùng phu quân đi cúng tổ tiên.”
“Trong ba ngày nay không thấy ông ta, phu nhân không lấy làm lạ sao?”
“Ta thân thể yếu, ông ấy cũng hiếm khi đến thăm ta. Lại thường xuyên lui tới chốn phong nguyệt, nghiêm trọng thì một tháng chẳng thấy về nhà. Ta nào quản được chỉ đành nhận số phận. Tưởng đâu lần này ông ta lại đi tìm phụ nữ, ai ngờ truyền về lại là tin dữ…”
Nói đến đây, cảm xúc Hoàng phu nhân dâng trào, vừa ho vừa lau nước mắt.
Sở Lạc gượng cười: “Nhưng phu nhân, hôm ấy là Trung Nguyên, mấy chỗ phong nguyệt đâu có mở cửa…”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
…
“Không có độc, cái này cũng không có độc,” Đồng Tập kiểm tra xong liền vỗ vỗ Khai Tâm bên cạnh, “Rồi, yên tâm ăn đi.”
Chu Trầm ngồi dưới đất liếc về phía viện của Hoàng phu nhân, lẩm bẩm: “Nói gì mà tiếp đãi tử tế, cuối cùng lại dẫn bọn ta đến cái viện rách nát này. Ta xem Hoàng phu nhân kia rõ ràng là chó xem thường người!”
“Gâu!”
“Khai Tâm không nghe, Khai Tâm không nghe đâu,” Đồng Tập vội lấy tay bịt tai chó lại, rồi quay sang Chu Trầm: “Nó tưởng ngươi mắng nó đấy!”
Thấy vậy, Chu Trầm cũng vội ngậm miệng. Một lúc sau, hắn mới thì thầm: “Con Khai Tâm này đúng là có vài phần linh tính, không giống chó thường đâu.”
“Thường xuyên ở bên cạnh bậc đại năng như Sở tiền bối tất nhiên sẽ được linh lực thuần khiết ảnh hưởng. Thời gian lâu dài, biết đâu lại khai trí. Đến khi đó, gặp lại e là chúng ta phải gọi nó một tiếng ‘cẩu ca’ mất.” Đồng Tập vừa cảm thán vừa ân cần vuốt lông cho Khai Tâm.
“Thôi được rồi, biết đâu sau này chúng ta cũng gặp được cơ duyên lớn thì sao.” Chu Trầm nói, ánh mắt lại đảo quanh, giọng cũng hạ thấp: “Ngươi có thấy Hoàng phủ này… yên tĩnh lạ thường không?”
“Trong nhà có người chết, chẳng phải nên yên tĩnh sao?” Đồng Tập đáp.
Chu Trầm lắc đầu: “Nhưng cũng không nên yên tĩnh đến thế. Hoàng Đại Hải tuổi tác đã cao, thế nào chẳng có con cháu. Con cháu nghe tin cha c.h.ế.t chẳng lẽ không khóc? Vậy mà từ lúc bước vào tới giờ, ta chẳng nghe thấy một tiếng khóc nào cả.”