Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 849: Đêm nay không ngủ



“Cô ấy đến phủ họ Hoàng rồi.” – Tô Kỳ Mộc nhàn nhạt mở miệng.

Nghe xong, Chu Trầm trừng to mắt, hoàn toàn không dám tin.

“Nơi đó biết đâu chính là sào huyệt của quỷ tu! Tiền bối Sở Lạc sao dám đi một mình? Liệu có xảy ra chuyện gì không?”

Tô Kỳ Mộc trầm mặc không trả lời.

Ban đầu hắn cùng Sở Lạc lần theo dấu vết đến đây, trên phố phát hiện Chu Trầm ngất xỉu, liền đoán ra hắn bị kéo vào quỷ vực.



Muốn xông vào quỷ vực cứu người, chỉ có Tô Kỳ Mộc am hiểu trận pháp và kết giới mới làm được. Sở Lạc thì không chịu chờ, dứt khoát một mình đi thẳng đến Hoàng phủ.

Tính cách “càng nguy hiểm càng muốn lao vào” ấy, Tô Kỳ Mộc vốn đã quen, cũng không thấy có gì lạ. Chỉ đến khi nghe Chu Trầm lo lắng hắn mới sực tỉnh.

“Nơi đó hiểm ác, ta phải đi giúp nàng.”

Lời còn chưa dứt, hắn đã định xoay người rời đi.

“Ấy da!” – Chu Trầm lao lên, ôm chặt lấy chân hắn giọng gần như khóc:



“Tô Tiền bối , cứu tôi trước đi! Đầu tôi sắp rơi mất rồi đây! Tiền bối Sở Lạc là đại năng từng phá trận ma giới, nàng nhất định có cách tự lo. Nếu ngài không cứu tôi, tôi thật sự tiêu đời mất…”

Tô Kỳ Mộc cúi mắt nhìn, phát hiện kẻ đang ôm chặt lấy chân mình lại là nguyên thần của Chu Trầm, còn thân xác hắn thì vừa lao được nửa bước đã ngã vật xuống đất, yếu ớt vô cùng.

Hắn đưa tay đỡ lấy cái đầu gần như sắp rơi khỏi thân thể ấy.

“Được rồi, ngươi về lại thân xác trước đã.”

“Hả?” – Chu Trầm sững người, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy xác mình nằm chỏng chơ ngay đó, suýt thì lăn đùng ngất đi lần nữa.

Hoàng phủ

Cửa phủ mở ra, gia nhân hầu hạ vây quanh Hoàng phu nhân bước ra. Nàng mặc một bộ đồ tang trắng, đứng nơi cửa, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Sở Lạc.

Khác hẳn ban ngày, lần này Sở Lạc đến chỉ có một mình. Ánh mắt Hoàng phu nhân nhìn nàng từ trên xuống dưới, mang theo sự dò xét.

Dưới bóng đêm, không khí trước sau cánh cổng đều trầm thấp, âm khí lượn lờ.

Sở Lạc tiến lên đối diện ánh mắt lạnh băng kia, chậm rãi mở miệng: “Dạo này phu nhân có gặp phải chuyện lạ gì không?”

“Có gì kỳ lạ hơn việc đạo trưởng nửa đêm chạy tới cửa nhà ta?” – Hoàng phu nhân nhạt giọng cười.

“Phu nhân hiểu lầm rồi, ta đến đây là để bảo vệ các người.” – Sở Lạc cũng mỉm cười đáp.

“Bảo vệ chúng ta?”

“Vừa rồi Hoàng lão gia đột nhiên sống dậy, tự mình rời khỏi đạo quán, đến giờ vẫn chưa rõ tung tích.” – Sở Lạc thản nhiên bước qua bậc cửa, đứng bên cạnh nàng, “Nếu ông ta quay về, đám tán tu các người mời tới cũng không ngăn nổi, khi đó mới thực sự nguy hiểm.”

Hoàng phu nhân thu ánh mắt, cụp mi: “Xác c.h.ế.t làm sao tự đi được? Đạo trưởng đừng dọa ta… Xem ra đêm nay e khó ngủ yên rồi.”

“Có ta ở đây, phu nhân cứ an tâm nghỉ ngơi.”

“Ha…” – Hoàng phu nhân khẽ cười, rồi sai người: “Đóng cửa, khóa lại.”

Tiếng then chốt rơi xuống, trong phủ lập tức nổi gió lạnh. Ánh trăng treo cao nhanh chóng bị mây đen nuốt chửng.

“Phu nhân thật không tin xác c.h.ế.t có thể tự đi lại?” – Sở Lạc hỏi một cách hờ hững.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đạo trưởng đã nói thì ta tin. Chỉ là… đầu thất của phu quân ta chưa tới, sao ngài dám chắc ông ấy sẽ quay về?”

“Vậy phu nhân chắc chắn, đến đêm thất Hoàng lão gia sẽ nhất định trở về?”

Hoàng phu nhân lặng lẽ nhìn nàng, không đáp.

Sương đen  bao trùm cả phủ. Theo bước Hoàng phu nhân, Sở Lạc đi qua chiếc cầu nhỏ, mặt nước yên tĩnh phản chiếu hình ảnh một nữ tử mặc hồng y tân nương, đầu đội khăn trùm đỏ, sau lưng còn có đám người mặc quan phục đỏ son, đầu thú thân người đứng hầu.

Từng vòng gợn nước tan ra, bóng ảnh lại biến thành Hoàng phu nhân cùng đám hầu cận.

“Đêm nay, quả thật lạnh lẽo.” – Sở Lạc khẽ thở than.

Sắc mặt Hoàng phu nhân lại thản nhiên chẳng còn chút bệnh tật yếu ớt ban ngày: “Đêm vốn đã lạnh, sao đạo trưởng cứ thích đi lại trong đêm sâu?”

“Vì cuộc sống bức bách, phải điều tra án mà trả nợ thôi.” – Sở Lạc cười nhẹ, rồi nói tiếp:



“Đúng rồi, xung quanh tiết Trung Nguyên âm khí nặng nhất, người thường còn có thể chịu đựng, nhưng kẻ thân thể yếu thì dễ phát điên, nếu không cứu kịp thời sẽ nguy tới tính mạng. Nay ta đã vào phủ, chi bằng nhân tiện xem qua vị tiểu thư kia, giúp chẩn xem bệnh điên ấy.”

“Đạo trưởng thật có lòng.” – Hoàng phu nhân không ngăn cản, chỉ quay người chỉ hướng, “Mời đi bên này.”

Hai người đi đến trước viện nhốt tỳ nữ điên, Hoàng phu nhân dừng lại.

“Cạch” một tiếng, ổ khóa đồng trên cửa tự nhiên rơi xuống.

Sở Lạc chẳng mấy để ý, đẩy cửa bước vào.

Trong viện tối đen, từ gian phòng vang ra tiếng lẩm bẩm của nữ tử:

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Không, đừng… lão gia đừng như vậy, ta đã dành đủ tiền chuộc thân rồi… xin ngài…”

“A! Đừng ăn ta! Cứu mạng! Giết người——”

Cửa phòng vừa mở, trong đó bùng nổ tiếng thét chói tai, kèm theo tiếng va đập loạn xạ. Giọng cầu xin cứu mạng càng lúc càng dồn dập.

Sở Lạc thắp sáng ngọn đèn, thấy trong phòng đồ đạc ngổn ngang khắp nơi. Tỳ nữ điên co rúm dưới gầm giường, mặt mày lem luốc, đôi mắt tràn ngập kinh hoàng, dán chặt vào Sở Lạc.

Nàng không giống Chu Trầm khuyên nhủ dịu dàng,  vốn quen dùng chiến pháp, Sở Lạc không rành mấy trò an thần. Nàng rút ra một lá bùa an thần, thẳng tay dán lên người tỳ nữ.

Pháp lực lan ra, sắc mặt tỳ nữ dần ổn định, ngơ ngác nhìn quanh.

“Không ra ngoài sao?” – Sở Lạc dịu giọng hơn, “Đừng sợ, ta sẽ không hại ngươi. Vừa rồi ngươi kêu cứu mạng, kẻ xấu ở đâu? Nói cho ta biết, ta sẽ cứu ngươi.”

Quả nhiên, tỳ nữ lảo đảo bò ra khỏi gầm giường, nhào tới trước mặt Sở Lạc, run rẩy nắm chặt lấy tay nàng.

“Cầu xin ngài cứu ta! Có người g.i.ế.c người! Có kẻ muốn g.i.ế.c ta!”

Tỳ nữ kia vẫn còn nửa tỉnh nửa mê, xem ra phải tìm một y tu chuyên về chữa trị mới có thể chữa khỏi.

Sở Lạc thuận theo lời nàng hỏi tiếp: “Giết ai?”

“Lão gia! Bọn chúng g.i.ế.c lão gia rồi! Bọn chúng ăn thịt Hoàng lão gia rồi!”

“Ai ăn Hoàng lão gia?”

“Chuột! Không, không phải, là báo! Không đúng, là bạch xà… không, cũng không đúng… Đừng, đừng ăn ta, đừng ăn ta!”

Nhìn bộ dạng tỳ nữ kia, cảm xúc sắp bùng phát lần nữa, Sở Lạc đang định có nên dùng thêm một lá bùa An Thần thì đột nhiên nhiệt độ trong phòng hạ xuống rõ rệt.

Ngay trước mắt, tỳ nữ bỗng dưng bình tĩnh lại, ánh mắt vốn tan rã dần dần tập trung.

Đồng thời, trên người nàng  xuất hiện thêm một luồng khí tức quỷ dị đặc biệt.