Nhìn vào đôi mắt dần trở nên tỉnh táo của tỳ nữ, Sở Lạc cũng thêm phần cảnh giác.
“Đa tình bạc nghĩa, trong nhà Hoàng lão gia rõ ràng đã có một vị phu nhân, vậy mà hắn còn cưỡng ép ta. Hắn c.h.ế.t là đáng.” Tỳ nữ mở miệng, chậm rãi nhìn Sở Lạc nói.
Nghe vậy, Sở Lạc khẽ cười: “Vậy rốt cuộc là chuột hay báo, hay nói rằng… Hoàng lão gia vốn dĩ là bị ngươi giết?”
“Bẩn c.h.ế.t đi được, ta không thích. Hay là đạo trưởng…”
Tỳ nữ kia càng lúc càng áp sát, Sở Lạc chỉ mỉm cười nhìn nàng.
Đôi môi đỏ tươi càng lúc càng gần, đến mức Sở Lạc có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở nhè nhẹ của nàng ta.
Tỳ nữ thấy Sở Lạc không hề né tránh, trong mắt thoáng hiện một tia chế giễu.
Ngay giây tiếp theo, nàng ta bất ngờ vặn mạnh đầu, lộ ra hàm răng nanh nhọn hoắt, lao thẳng đến cắn vào tai Sở Lạc.
“Á!”
Vừa mới cắn được, tỳ nữ lập tức hét thảm, cả người như bị bỏng ngã ngửa ra sau rồi liên tục lăn lộn, cuối cùng đầu đập mạnh vào góc giường, hôn mê bất tỉnh.
Lúc này, tai của Sở Lạc từ trạng thái bùng lên Nghiệp Hỏa cũng dần khôi phục lại hình dáng ban đầu. Nàng hơi nghiêng đầu liếc qua tỳ nữ đang ngất trên đất, thuận tay dán cho nàng một lá bùa An Thần rồi quay người bước ra ngoài.
Ra khỏi sân viện, chỉ thấy đám tùy tùng bên ngoài đang lo lắng vây quanh Hoàng phu nhân.
Hoàng phu nhân thì sắc mặt tái nhợt hoảng loạn, hai tay che chặt lấy miệng mình.
“Phu nhân sao vậy? Bị tà khí quấy phá rồi ư?” Sở Lạc ung dung bước tới hỏi.
Hoàng phu nhân bất ngờ ngẩng đầu, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Sở Lạc, tay vẫn che miệng, giọng truyền ra khe khẽ:
“Có lẽ là buổi tối ăn phải thứ gì đó, lại bị gió lạnh lùa vào, thấy hơi buồn nôn.”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Đạo trưởng, đêm đã khuya, thân thể phu nhân lại yếu, nếu muốn điều tra án chẳng bằng để hôm khác?” Một người hầu cạnh bà ta lên tiếng.
Bị đuổi khách, Sở Lạc chỉ mỉm cười: “Ta nói rồi, hôm nay không phải đến tra án, mà là để bảo vệ các ngươi. Thi thể Hoàng lão gia biến mất, các ngươi không thấy sợ sao? Hay là các ngươi vốn biết t.h.i t.h.ể hắn đang ở đâu?”
Miệng thì nói vậy, nhưng Sở Lạc đến đây chủ yếu vẫn là vì chuyện của Chu Trầm.
Ban ngày đến nơi, nàng thấy bọn họ hoàn toàn giống người thường. Chỉ sau khi cứu Chu Trầm khỏi Quỷ Vực mới phát hiện, trong Hoàng phủ này có quỷ tu ẩn náu, nhưng chưa rõ số lượng.
Mà khả năng che giấu quá tinh vi, ngay cả Tô Kỳ Mộc – nguyên thần hùng mạnh cũng không phát hiện, đủ thấy đám quỷ trong Hoàng phủ này đã cường đại tới mức nào, không phải một mình nàng có thể đối phó.
Thế nhưng, nếu bây giờ lùi bước, chúng sẽ càng ngang ngược, ức h.i.ế.p người bên cạnh nàng. Tối nay có Tô Kỳ Mộc ngăn cản nên Chu Trầm giữ được mạng, nhưng ngày mai chưa chắc. Chúng càng hống hách, càng kéo thêm nhiều người vô tội bị liên lụy.
Đây là Tu Chân giới, sao có thể để một bọn quỷ tu tác oai tác quái, coi thường đạo lý? Hơn nữa trong thành Vân Lai còn rất nhiều phàm nhân, hôm nay bọn chúng dám g.i.ế.c một người, ngày mai có thể g.i.ế.c cả đám.
Sở Lạc tới đây chính là để cảnh cáo: mặc kệ ở Quỷ giới các ngươi có tung hoành thế nào, nhưng đặt chân vào Tu Chân giới, thì phải tuân theo quy củ Tu Chân giới.
Nàng vốn cho rằng đêm nay có thể sẽ xảy ra một trận huyết chiến, nhưng không ngờ lại phát hiện một việc chấn động.
Nghiệp Hỏa của nàng… hình như có thể khắc chế quỷ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đạo trưởng có lòng, nếu muốn nghỉ lại, ta sẽ bảo người sắp xếp phòng.” Hoàng phu nhân lên tiếng, vẫn lấy khăn che miệng, tựa như bị lửa thiêu rát.
“Không cần.” Sở Lạc mỉm cười: “Ta cũng mong phu nhân có thể ngủ ngon. Dù sao mấy ngày nay chịu đả kích quá lớn. Ta về đây, hôm khác sẽ lại tới xem bệnh điên của cô nương kia.”
Đám thị vệ lo lắng vây quanh Hoàng phu nhân, chẳng còn ai để ý đến Sở Lạc nữa.
Dựa vào trí nhớ, nàng đi ra tới cổng. Vừa đẩy cửa,liền thấy tên tùy tùng trẻ tuổi ban ngày dẫn đường cho bọn họ vội vã chạy về.
Sắc mặt hắn rất khó coi, rõ ràng trên người không có vết thương, nhưng lại ôm n.g.ự.c như bị trọng thương, suýt nữa đ.â.m sầm vào Sở Lạc, may mà kịp dừng lại.
Ngẩng đầu nhìn thấy Sở Lạc, ánh mắt hắn thoáng hiện sự kinh ngạc, sau đó nhanh chóng hóa thành hung dữ.
Đúng lúc này, Hoàng phu nhân cũng từ trong viện đi ra.
“Ta tiễn đạo trưởng. Đêm sâu sương lạnh, đạo trưởng hãy mang theo một ngọn đèn, để soi rõ đường đi.”
Hoàng phu nhân lấy khăn che miệng, một người hầu lập tức đưa một chiếc đèn lồng cho Sở Lạc, đồng thời cúi đầu ra hiệu cho tên tùy tùng kia nhanh chóng vào trong.
“Đa tạ phu nhân.” Sở Lạc cười, cầm đèn lồng, sải bước rời đi.
Mây đen trên bầu trời cuồn cuộn, rồi dần tản ra, ánh trăng rọi sáng con đường nàng rời đi.
Trước cửa Hoàng phủ, vừa rồi còn có nhiều bóng người, Hoàng phu nhân cũng ở đó, nhưng chỉ chớp mắt tất cả đều biến mất, cánh cổng rộng lớn im lặng khép lại.
Trên con phố vắng, ánh lửa vàng từ chiếc đèn lồng phản chiếu hình núi sông lên mặt đất, lay động theo từng bước chân của Sở Lạc.
Đêm khuya lại chìm vào tĩnh lặng. Dưới ánh trăng, Hoàng phủ giống như một con thú vừa lộ nanh vuốt, lại chậm rãi thu về.
“Đau! Trời ơi đau quá!”
Sáng hôm sau, việc đầu tiên Chu Trầm làm khi tỉnh dậy chính là sờ thử xem cái đầu của mình còn nguyên không. Kết quả vừa xoay cổ liền đau đến mức hét ầm lên.
Trong sân, Khai Tâm đang ngồi xổm cạnh Sở Lạc, lúc đó nàng đang nấu thuốc, vốn dĩ chó con đã lim dim sắp ngủ lại bị tiếng la hét ấy dọa cho giật mình.
“Gâu gâu gâu!” Khai Tâm sủa vang, hướng về phía Sở Lạc đang tự thử thuốc.
Nghe thấy, Sở Lạc đưa muôi thuốc vừa uống một ngụm tới bên miệng chó con: “Sao? Ngươi cũng muốn nếm thử?”
Khai Tâm vừa định liếm, thì đột nhiên cửa sân bị đẩy mạnh, một giọng nữ quát lớn:
“Dừng tay!”
Sở Lạc và Khai Tâm đồng loạt giật mình, ngẩng đầu nhìn ra, chỉ thấy Đỗ Quy Mỹ đang chống nạnh đứng đó, thở hồng hộc, rõ ràng là vừa vội vã chạy trên đường rất lâu, linh lực trên người cũng tiêu hao sạch sẽ.
Đỗ Quy Mỹ nhìn Sở Lạc nghẹn lời: “Thứ ngươi đang nấu này, chó con có ăn được sao?”
Sở Lạc không ngờ, mấy hôm trước vừa hỏi nàng ta chuyện luyện đan, giờ người thật đã chạy tới tận cửa.
Chỉ là nghĩ đến câu hỏi của nàng, Sở Lạc bĩu môi, chó có ăn được hay không thì nàng không rõ, nhưng chính nàng vừa uống một muôi, không dùng chân thân Nghiệp Hỏa mà cũng chưa thấy có chuyện gì.
Đỗ Quy Mỹ nhanh chân bước tới, vốc một ngụm hơi thuốc trong nồi ngửi, rồi dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía Sở Lạc.
“Đây chắc chắn không phải loại thuốc ta dạy ngươi nấu, đúng chứ?”