Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 851: Khổ luyện sẽ thành danh y



“Đây chính là loại thuốc ngươi dạy ta nấu, để ổn định nguyên thần.” Sở Lạc thẳng thắn nói.

“Ngươi nói bậy, ta nào có dạy thế!” Đỗ Quy Mỹ vội vàng trừng mắt , cuối cùng lại thở dài: “Thôi, ta đến rồi thì để ta lo đi, bệnh nhân đâu?”

“Tin tức của ngươi thật nhanh,” Sở Lạc ngẩn ra, rồi chỉ về phía phòng của Chu Trầm: “Vừa mới gào một tiếng, nghe thấy không? Tiếp theo chắc sẽ hô ‘Đầu ta còn không’ thôi.”

Lời vừa dứt, trong phòng lại vang lên tiếng Chu Trầm.

“Đầu của ta, đầu của ta còn không? A… còn, còn… hừ…”

Nghe thấy vậy, Đỗ Quy Mỹ trợn tròn mắt: “Nghiêm trọng đến thế cơ à?”

Nàng vội vàng bước nhanh vào trong phòng.

Lúc này, Tô Kỳ Mộc vừa luyện kiếm xong trở về, đúng lúc thấy bóng dáng Đỗ Quy Mỹ đi vào.

“Đây là…”

“Người của Đan Đỉnh Tông, đến cũng nhanh thật, nhưng ta đâu có gọi nàng tới đâu.” Sở Lạc vừa khuấy nồi thuốc, vừa nghi hoặc lẩm bẩm.

Thấy Tô Kỳ Mộc đi tới, nàng lại múc một muỗng canh thuốc: “Ta mới học đấy, ngươi có muốn nếm thử không?”

Nghe vậy, Tô Kỳ Mộc khẽ cười: “Được.”

Hắn nhận lấy bát thuốc từ tay Sở Lạc, nhưng còn chưa kịp uống, Đỗ Quy Mỹ đã vội vàng chạy ra.

“Đây đâu phải bệnh nhân ta cần chữa đâu, Sở Lạc, cái…” Nói chưa dứt, ánh mắt nàng liền dừng lại nơi Tô Kỳ Mộc, sắc mặt thoáng thay đổi.

“Có chuyện gì thế, chẳng phải ngươi tới giúp ta sao?” Sở Lạc thấy dáng vẻ nàng, cũng lấy làm lạ.

Đỗ Quy Mỹ sững sờ một thoáng, rồi nở nụ cười, gật đầu: “Đúng vậy, ta tới giúp ngươi đây. Trong thành Vân Lai có hiệu thuốc nào không, mau đưa ta đi một vòng, thuốc ta mang theo có lẽ không đủ.”

“Thuốc ngươi mang theo mà cũng không đủ? Ta không tin,” Sở Lạc vừa nói, liếc thấy Đỗ Quy Mỹ đang nháy mắt ra hiệu, bèn dừng lại, rồi đứng lên: “Được thôi, ta dẫn ngươi đi.”

Đợi đến khi hai người họ rời khỏi Tô phủ, Tô Kỳ Mộc mới thu lại suy nghĩ, đưa bát thuốc lên môi khẽ nhấp một ngụm.

“Chó con, hôm nay sao cứ ngơ ngẩn thế?” Tô Kỳ Mộc khẽ cười, xoa đầu nó.

“Gâu!” Khai Tâm giơ một chân chỉ về phía nồi thuốc của Sở Lạc.

“Ừm… ngoài vị khó uống, thực ra cũng chẳng giữ lại được bao nhiêu dược hiệu.”

Hắn lẩm bẩm, rồi uống cạn bát thuốc, sau đó cầm lấy muỗng của Sở Lạc, khuấy trong nồi.

“Quả nhiên là khê rồi.”



Trên phố, Sở Lạc khoanh tay nhìn sang Đỗ Quy Mỹ bên cạnh.

“Quả nhiên ngươi không phải tới để giúp ta.”

Đỗ Quy Mỹ lúng túng cười: “Thực ra đây là nhiệm vụ của tông môn.Mạnh Chưởng môn  của Thất Trận Tông gửi tin cho chưởng môn chúng ta, muốn mời một luyện đan sư đến điều dưỡng thân thể cho Tô Kỳ Mộc. Ai cũng biết, chỉ cần điều dưỡng kịp thời, đan điền tổn hại vẫn có thể khôi phục.”

“Ban đầu vốn định mời Hoàng Viễn tiền bối, vì ở Thất Trận Tông ông ấy chính là người chuyên phụ trách trị liệu cho Tô Kỳ Mộc. Nhưng Mạnh chưởng môn  cho rằng, nếu Hoàng Viễn đích thân tới, Tô Kỳ Mộc nhất định sẽ nghĩ là do Thất Trận Tông phái đến, có lẽ sẽ không chịu tiếp nhận, nên mới muốn tìm một luyện đan sư không liên quan đến Thất Trận Tông.”

“Vừa hay trước đó ngươi có liên hệ với ta, nên chưởng môn mới cử ta qua. Nhưng ngươi phải giữ kín giúp ta, không được để Tô Kỳ Mộc biết đây là ý của Mạnh chưởng môn .”

“Ngươi tới muộn rồi,” Sở Lạc thản nhiên đáp, “Tô Kỳ Mộc đã được ta chữa khỏi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đỗ Quy Mỹ kinh ngạc đến mức khó mà hình dung, chỉ còn lại nụ cười khổ: “Ngươi chắc chắn, là do ngươi chữa khỏi hắn?”

“Đúng vậy.” Sở Lạc gật đầu, rồi chợt nhớ ra một chi tiết.

Mỗi lần nàng nấu thuốc, Tô Kỳ Mộc luôn tìm cớ để nàng rời đi một lúc.

“Thẳng thắn mà nói, từ trước ở Thất Trận Tông, chính Hoàng Viễn tiền bối nổi danh nhất về y đạo đã chuyên trị cho hắn. Hắn theo người như vậy lâu năm, chỉ cần liếc qua cũng biết thuốc tốt hay xấu. Ngươi có chắc là do ngươi chữa hắn, chứ không phải hắn tự chữa cho mình không?”

Ngẫm lại thì cũng đúng là thế…

Sở Lạc lắc đầu than: “Ngươi đã đoán ra còn hỏi ta làm gì.”

“Ngươi phải tìm cách giúp ta biết được tình trạng cơ thể của hắn, để xem có thể tái tạo đan điền thế nào.”

“Ngươi cứ trực tiếp hỏi hắn đi.”

“Ta không phải  giấu mục đích sao, nếu hắn biết đây là ý của Mạnh chưởng môn thì chắc chắn sẽ không chịu.”

“Đúng, ngươi đã biết hắn không muốn, còn kéo ta xuống nước làm gì?” Sở Lạc hờ hững nói, “Chuyện này ta không làm nổi. Cho dù ta có giúp, thì ngươi với hắn chẳng có quan hệ gì, lại hết lòng muốn chữa cho hắn, ngươi nghĩ hắn không đoán ra đằng sau có gì sao?”

“Vậy giờ ta phải làm thế nào?” Đỗ Quy Mỹ cũng đau đầu.

“Chưa xuất quân đã bại, ha ha,” Sở Lạc bật cười, “nhiệm vụ chưa bắt đầu đã thất bại, về khuyên chưởng môn các ngươi đi, đừng tức giận quá.”

Không ngờ Đỗ Quy Mỹ lại dễ nghe lời đến thế, nghĩ một lúc liền chuẩn bị quay về Đan Đỉnh Tông.

“Ta thấy vẫn nên để Hoàng Viễn tiền bối đích thân tới thì hơn.”

“Này khoan, đã cất công tới rồi, giúp ta vài việc đã?” Sở Lạc bỗng nhớ ra gì đó, vội ngăn nàng lại.

Đỗ Quy Mỹ nghi hoặc nhìn nàng: “Ngươi cũng có việc không giải quyết nổi, cần ta giúp?”

Nghe vậy, khóe miệng Sở Lạc giật giật: “Luyện đan ấy mà…”



Phủ cũ họ Tô.

Sau khi được Tô Kỳ Mộc trị thương, Chu Trầm xoay xoay cổ cảm thấy thoải mái đã lâu rồi chưa từng có.

“Quả nhiên đỡ hơn nhiều, đa tạ Tô tiền bối!”

Sắc mặt Tô Kỳ Mộc lại lộ chút mệt mỏi, dạo này hắn hao tổn nguyên thần quá nhiều.

Thân thể hiện giờ khác trước, nguyên thần dùng quá mức thì mệt mỏi kéo đến rất nhanh, buộc phải nghỉ ngơi mới hồi phục được, mà lúc nghỉ ngơi, hắn cũng khó giữ cảnh giác như xưa.

Về phòng, Tô Kỳ Mộc bày xong trận pháp, liền chìm vào giấc ngủ say.

Chu Trầm thì tâm trạng cực tốt, bắt đầu tản bộ trong phủ đổ nát. Đi được nửa đường mới nhớ lời căn dặn trước đó của Tô Kỳ Mộc.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Đúng rồi, giờ nguyên thần và thân thể chưa hòa hợp, phải ít vận động, mau mau quay về phòng…”

Chu Trầm vội vàng trở lại, nhưng khi đi ngang qua chỗ ở của Sở Lạc lại không kìm được  lùi bước.

Cánh cổng sân vẫn mở rộng, khi nãy đi qua hắn đã thoáng thấy trong sân có thứ gì đó, giờ nhìn kỹ, quả nhiên là một chiếc đèn lồng, đang được đặt tùy ý ở đó.

Trên đèn vẽ cảnh sơn thủy, rất có ý vị.

Không nhịn được, hắn bước tới, ngồi xổm xuống nhìn bức họa trên lồng đèn, vừa tán thưởng nét tinh xảo, thì trước mắt bỗng tối sầm, cả người liền ngã xuống hôn mê bất tỉnh.