Do tác dụng của dược vật mà Đỗ Quy Mỹ dùng, muốn giải trừ cơn hôn mê của cơ thể Chu Trầm phải mất một khoảng thời gian. Lại thêm nguyên thần hắn vừa trải qua một trận dữ dội, cực kỳ suy yếu, cần được tĩnh dưỡng cẩn thận. Mãi đến mấy ngày sau Chu Trầm mới tỉnh lại.
Sở Lạc cũng nằm trên giường mấy ngày, không phải do quỷ vực gây tổn hại gì nghiêm trọng đến nguyên thần, mà là vì cú ngã lăn từ trên núi xuống khiến toàn thân thương tích.
Giờ đây nàng mới thật sự thấu hiểu tại sao tu sĩ nào cũng coi nguyên thần như bảo vật mà che chở, bởi vì một khi đau đớn thì như muốn lấy mạng người.
Sau khi xuất trận, Tô Kỳ Mộc nghe nói chuyện này liền vội vàng chạy đến thăm. Khi ấy, Sở Lạc đang nhắm mắt, trong đầu luyện tập thương pháp, thì bất chợt cảm giác có tấm chăn được phủ lên người mình.
Nàng lập tức mở mắt, thấy Tô Kỳ Mộc thoáng lộ vẻ lúng túng.
“Ta… ta đánh thức ngươi sao?”
“Ta vốn chưa ngủ,” Sở Lạc ngồi dậy ngay, nhưng do động tác quá mạnh, cơn đau khiến mày khẽ nhíu lại, “Ngươi nghỉ ngơi xong rồi à?”
“Ngươi bị thương trong quỷ vực sao?” Tô Kỳ Mộc truy hỏi: “Là ai làm?”
“Ờ…”
Sở Lạc nheo mắt, cười cười. Dĩ nhiên nàng không thể nói mình bị thương là do ngã lăn từ núi xuống, bèn đáp: “Chút thương nhỏ thôi, ta chẳng để vào mắt đâu, không sao, không sao hết…”
Tô Kỳ Mộc mím môi. Nếu thật sự không sao nàng đã chẳng nằm yên trên giường thế này. Hiển nhiên có điều giấu giếm, nhưng hắn không vạch trần, chỉ nói: “Để ta trị thương cho ngươi.”
“Ngươi đã đi xem Chu Trầm chưa? Hắn bị nặng hơn ta nhiều đấy…”
“Có xem rồi, tình trạng hắn cũng ổn.” Tô Kỳ Mộc thấp giọng đáp.
Ngay sau đó, sân bên cạnh liền vang lên một tiếng gào thảm thiết:
“Đầu ta! Đầu ta còn không vậy? Tô tiền bối, Tô tiền bối có ở đây không?”
Tiếng la của Chu Trầm khiến gương mặt Tô Kỳ Mộc có chút xấu hổ.
Quả thực hắn chưa từng đến xem Chu Trầm, chỉ nghe Đỗ Quy Mỹ nói hắn còn hôn mê mà thôi. Quả nhiên, hắn không giỏi nói dối.
Song rất nhanh, hắn gạt bỏ tiếng ồn bên ngoài, đầu ngón tay lóe sáng kim quang.
“Nhắm mắt lại, ta trị thương cho ngươi.”
“Ồ.”
Ngón tay Tô Kỳ Mộc chạm lên ấn đường của Sở Lạc. Cùng với sức mạnh nguyên thần tinh tế tu bổ, nàng cảm thấy sự khó chịu trên thân giảm đi nhiều.
【Nhưng tại sao lại phải nhắm mắt vậy?】
Trong thức hải của Sở Lạc, Hoa Hoa không nhịn được thắc mắc. Trước kia Tô Kỳ Mộc trị thương cho Chu Trầm, nó đâu nghe nói đến chuyện nhắm mắt?
“Không biết, chắc sợ ta phân tâm thôi.” Sở Lạc tùy tiện đáp trong thức hải.
Mà trong thức hải của Tô Kỳ Mộc, thanh âm già nua của Thần binh phù Thiên Cơ lại vang lên, lần đầu sau bao ngày, chỉ để thốt một câu:
“Ngươi thật làm ta phải chịu thua.”
Trị thương cỡ này vốn chẳng cần nhắm mắt, nó đã nhìn ra Tô Kỳ Mộc muốn nàng nhắm mắt chính là bởi hắn sợ bản thân phân tâm mà thôi.
Năm kẻ nắm giữ tạo thần quỷ vật, chưa từng có ai giống hắn thế cả.
【Sở Lạc, ta cảm nhận được khí tức của sự thần phục.】
“Hả?”
“Thương tích của Sở tiền bối? Nàng tự dẫm hụt, ngã từ trên núi xuống đó.”
Cuối cùng, điều Sở Lạc khổ tâm che giấu cũng bị Chu Trầm lỡ lời nói ra.
Tô Kỳ Mộc nghe xong thoáng sững người, rồi khóe môi kìm không nổi hơi cong lên.
Nhưng liền sau đó, hắn hỏi ngay: “Ngươi còn nói chuyện này với ai khác chưa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chỉ mỗi Tô tiền bối thôi, chuyện này ta nào dám kể cho người khác. Vì thấy Tô tiền bối quan tâm đến Sở tiền bối như thế, nên ta mới dám nói.”
Chu Trầm quả có mắt nhìn. Dẫu biết Sở Lạc tính tình rộng rãi, nhưng nếu đem chuyện mất mặt này đi rêu rao khắp nơi, e có ngày bị diệt khẩu mất.
Mà hắn cảm nhận được khí tức trước mặt, chỉ e người động thủ trước không phải Sở Lạc, mà chính là Tô Kỳ Mộc.
“Đúng rồi, Sở tiền bối có ở phòng bên không? Trong quỷ vực, ta vẫn còn vài chỗ chưa hiểu, muốn hỏi nàng.” Chu Trầm vội đổi đề tài.
“Nàng ra ngoài rồi.” Tô Kỳ Mộc đáp.
Chu Trầm lập tức trợn mắt: “Sở tiền bối hồi phục nhanh vậy sao?”
Ngay bản thân hắn bây giờ đi đứng còn thấy không cân đối nữa.
“Nếu để nàng cứ bị nhốt trong phòng, e rằng thương chưa khỏi đã sinh thêm bệnh mới,” Tô Kỳ Mộc chậm rãi nói, “Hiện giờ nàng đang đến Hoàng phủ để trả lại lồng đèn, còn dẫn theo cả vị luyện đan sư kia.”
…
Trước cửa Hoàng phủ.
Đỗ Quy Mỹ nép sau lưng Sở Lạc, vẫn còn thấp thỏm lo âu.
Mấy ngày qua, trong Vân Lai thành không xảy ra thêm vụ án mạng nào. Hoàng phủ ngoài việc khắp nơi tìm mua tranh, còn thường xuyên sai hạ nhân đi dò xét những đứa trẻ tầm mười một, mười hai tuổi trong thành, nhưng cũng chưa làm chuyện gì quá đáng.
Chính vì điều đó, Đỗ Quy Mỹ mới chịu gật đầu trước lời thỉnh cầu của Sở Lạc, cùng nàng đến Hoàng phủ chữa bệnh.
Không đợi Sở Lạc lên tiếng chào hỏi, cổng lớn Hoàng phủ đã tự động mở ra. Không lâu sau, một gã tùy tùng từ trong đi ra tiếp đón.
“Sở đạo trưởng.” Người kia mỉm cười chào.
“Ta còn chưa từng báo tên, mới vài ngày thôi các ngươi đã dò hỏi rõ ràng rồi?” Sở Lạc vừa nói vừa bước lên.
“Danh tiếng của Sở đạo trưởng lẫy lừng, huống chi ở Vân Lai thành này người đã ở lâu ngày, tin đồn truyền khắp.” Tùy tùng cười đáp.
Lần này đến tiếp đãi nàng lại thêm vài phần chân tình.
Sau khi tiến vào Hoàng phủ, thị tỳ liền dẫn nàng đi gặp Hoàng phu nhân.
Ngăn cách bởi một tấm rèm châu, phía sau rèm, Hoàng phu nhân như đang vẽ tranh.
“Thân thể của phu nhân đã khá hơn chút nào chưa? Hôm đó bị nhiễm lạnh, lại còn buồn nôn nữa, giờ có tái phát không?” Sở Lạc mở miệng hỏi.
Đêm đó, nữ quỷ này nhất định đã có ý định ăn nàng, cho dù bây giờ đã thu liễm, nhưng Sở Lạc vẫn phải cố ý nói mấy lời này để chọc tức.
Hoàng phu nhân sau rèm vẫn che khăn lụa, nghe thấy lời Sở Lạc, động tác khẽ dừng lại.
“Khá hơn nhiều rồi, đa tạ đạo trưởng quan tâm. Đạo trưởng hôm nay đến đây vẫn là vì chuyện của phu quân ta sao?”
Nói ra thì, cái c.h.ế.t của Hoàng Đại Hải đã bị bỏ mặc suốt một khoảng thời gian, nay t.h.i t.h.ể cũng không còn, hoàn toàn không có manh mối để tra xét, cho dù có điều tra rõ, việc xử lý về sau e rằng cũng không dễ dàng.
“Ta tới để trả lại chiếc đèn lồng đêm đó. Bức tranh trên đèn quả thật rất đặc biệt, ta chưa từng thấy qua. Đó có phải là quê hương của phu nhân không?”
Hoàng phu nhân cũng nghe ra ý tứ trong lời Sở Lạc, bản thân cũng không cần giả vờ nữa.
“Là quê hương.”
“Phu nhân vẫn đang vẽ cùng một nơi sao? Chẳng lẽ nơi đó đối với phu nhân có ý nghĩa đặc biệt gì chăng?”
Hoàng phu nhân có lẽ không ngờ Sở Lạc đã từng đi vào trong quỷ vực ấy một vòng nên không chút phòng bị, liền thuận miệng đáp:
“Phong cảnh ở đây, trong quê hương ta rất nổi danh, từng có không ít họa sư đến vẽ phong cảnh nơi này… hắn cũng không ngoại lệ.”
“Là người trong lòng phu nhân sao?” Sở Lạc lại hỏi.
Nghe vậy, Hoàng phu nhân sững sờ thật lâu, không đáp thêm gì nữa.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Trong phòng lại rơi vào tĩnh lặng hồi lâu, Sở Lạc mỉm cười, rồi phá vỡ sự yên lặng ấy.
“Có lẽ phu nhân chưa thực sự hiểu rõ về người trong lòng mình. Đèn lồng ta để lại đây. Hôm nay ta còn mang theo một vị luyện đan sư đến, vừa hay để chẩn bệnh cho tỳ nữ kia. Bệnh điên này cứ kéo dài mãi cũng không ổn.”