Hoàng phu nhân cũng không để tâm đến lời Sở Lạc vừa nói, chỉ thị một thị tỳ dẫn Sở Lạc và Đỗ Quy Mỹ đi gặp nha hoàn điên kia.
Nhiều ngày trôi qua, nàng ta vẫn điên dại, tình trạng không tốt cũng không xấu đi.
Sau khi Đỗ Quy Mỹ chẩn bệnh, cuối cùng nha hoàn ấy cũng khôi phục thần trí.
“Có quỷ! tết Trung Nguyên có quỷ!” Vừa tỉnh táo lại, nàng ta liền hét lên.
Nghe tiếng động, thị tỳ canh giữ ngoài cửa không khỏi liếc mắt nhìn vào.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Tết trung Nguyên là ngày quỷ, tất nhiên là có quỷ rồi.” Sở Lạc mỉm cười, khẽ che miệng nàng ta lại: “Đã thấy thì cứ đến Thượng Vi Quan dâng nén hương, trừ chút tà khí đi.”
Nha hoàn ngây ngốc nhìn nàng không hiểu ý, còn Sở Lạc thì quay đầu nói với người bên ngoài:
“Chắc bệnh này là do trúng tà, ta muốn đưa nàng đến Thượng Vi Quan ở vài ngày, không biết ý của phu nhân thế nào?”
Bên ngoài nhanh chóng truyền đến giọng trả lời của thị tỳ:
“Phu nhân đã dặn, đạo trưởng muốn làm gì cứ làm. Nếu muốn đưa đi cũng chẳng sao. Chỉ mong đạo trưởng hiểu rõ, chúng ta không có ý sinh sự. Giờ lão gia đã chết, Hoàng gia cũng chẳng còn như trước, e là chẳng bao lâu nữa sẽ phải dọn đi.”
“Cả nhà dọn đi…” Sở Lạc nghiền ngẫm hàm ý trong lời nói, rồi khẽ gật đầu: “Vậy ta sẽ đưa nàng đi. Phiền các hạ bẩm lại phu nhân, ta sẽ không qua bái kiến nữa.”
“Đạo trưởng cứ tự nhiên.”
Nha hoàn vẫn chưa hiểu rõ thân phận của mọi người, nhưng khi đến Thượng Vi Quan, nàng mới hoàn toàn thả lỏng.
Sở Lạc gọi Đồng Tập đến, để hắn hỏi chuyện trong Hoàng phủ.
“Ta nhớ đêm đó là tết Trung Nguyên . Sau khi tế tổ xong, Hoàng phủ mở yến tiệc đến tận khuya, phu nhân mới trở về nghỉ. Rồi… rồi Hoàng lão gia bắt lấy ta, nói gì mà sau này muốn nạp ta làm thiếp.”
“Phu nhân ta lợi hại lắm. Trước sau Hoàng lão gia cưới bao nhiêu tiểu thiếp đều c.h.ế.t không rõ nguyên nhân. Ai cũng biết là thủ đoạn của phu nhân, chỉ là không dám nói ra.”
“Còn Hoàng lão gia lại háo sắc tột cùng. Bao nhiêu nha hoàn trong phủ đều bị hắn chiếm đoạt nhưng không dám hé răng. Một là vì đã ký khế bán thân, hai là nếu để phu nhân nghe được, e hôm sau đã bị đánh chết, hoặc bị bán vào kỹ viện.”
“Hôm đó ta nghĩ đời mình coi như xong. Nhưng đến giờ Tý, ta nghe ngoài phủ vang lên tiếng hô.”
“Có người lớn tiếng gọi tân nương xuống kiệu.”
“Sau đó lại có tiếng gõ cửa. Đêm đó vốn là Trung Nguyên, Hoàng lão gia cũng sợ hãi chẳng dám để ý. Nhưng không bao lâu lũ quỷ đã xuất hiện sau lưng hắn.”
“Ta thấy… thấy một cỗ kiệu hoa đỏ thắm. Người khiêng kiệu—không đúng, không phải người! Hắn có đầu giống chồn vàng. Hắn móc hồn Hoàng lão gia ra khỏi thân thể rồi từng ngụm từng ngụm nuốt vào bụng.”
“Ta tưởng chúng cũng sẽ ăn ta, sợ quá mà ngất đi. Không ngờ… không ngờ giờ còn có thể đến Thượng Vi Quan. Bọn quỷ ấy… chúng đi đâu rồi?”
Sở Lạc ngồi ngoài phòng lắng nghe.
Đám quỷ từ Quỷ giới tới không g.i.ế.c nha hoàn này, chỉ khiến nàng tạm thời phát điên.
Còn chúng đi đâu… giờ vẫn đang ẩn trong Hoàng phủ.
Sau đó Hoàng Đại Hải hóa thành xác sống, bản thân Sở Lạc rời Thượng Vi Quan, bước vào biển lửa thiêu xác, hẳn cũng vì bị nàng quấy nhiễu nên chúng ra tay hủy xác rất nhanh.
Trong phòng, Đồng Tập lại hỏi thêm chi tiết, nha hoàn đều thành thật kể lại.
Nghe xong, Sở Lạc cùng Đỗ Quy Mỹ quay về Tô phủ.
Trên đường, Đỗ Quy Mỹ trầm ngâm rất lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bọn chúng từ Quỷ giới đến trừng phạt Hoàng lão gia định làm nhục nha hoàn, rồi ở lại Hoàng phủ. Vậy rốt cuộc là vì điều gì? Chẳng lẽ chúng thấy Tu chân giới còn tốt hơn Quỷ giới sao?”
Sở Lạc lắc đầu, chợt nhớ đến lời vị sứ giả Quỷ giới mà Ứng Ly Hoài từng để nàng gặp.
“Người trong Quỷ giới, đa phần coi thường Tu chân giới.”
Bởi thọ mệnh tu sĩ so với quỷ quá ngắn.
“Vậy sao chúng còn muốn ra ngoài?”
Sở Lạc đang suy nghĩ cách trả lời, thì tiếng cãi vã từ một cửa hàng ven đường thu hút sự chú ý.
Đó là một tiệm chuyên bán mặt nạ. Chủ quán đang đuổi một thiếu niên tầm mười một mười hai tuổi ra ngoài.
“Cút đi, cút đi! Người không có tiền, lại chẳng biết làm mặt nạ, tới cửa hàng ta làm gì? Mau cút!”
Chủ quán đẩy cậu bé ra, nhưng cậu lại liều mạng lao vào.
“Ái dà, cút đi! Ngươi làm ta mất hết khách rồi! Đây là con nhà ai, mau đến quản đi!”
“Ta nói cho ngươi biết, còn xông vào, ta báo quan đấy!”
“Rốt cuộc là con ai vậy chứ!”
Thấy Sở Lạc nhìn sang, Đỗ Quy Mỹ cũng khẽ nói:
“Gần đây Hoàng phủ chẳng phải đang tìm một đứa trẻ mười một mười hai tuổi sao? Thằng bé kia nhìn cũng tầm đó, có khi nào…”
Nghe nàng nói, Sở Lạc cũng liên tưởng tới, liền gật đầu, rồi bước tới.
“Chưởng quầy,” Sở Lạc tiến lên, giữ chặt cậu bé đang muốn lao vào, rồi mỉm cười nói: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Là con nhà cô à? Mau dắt nó đi đi! Đừng để nó quấy nữa. Vừa vào cửa đã la hét, dọa khách của ta bỏ chạy hết rồi!”
“Thật xin lỗi,” Sở Lạc cười, “hay là thế này, ta sẽ mua thêm vài chiếc mặt nạ, coi như bù cho tổn thất.”
Nghe vậy, vẻ bực bội trên mặt chủ quán lập tức giảm đi quá nửa.
“Vậy… vậy mời cô vào chọn.”
“Được.”
Thấy chủ quán không ngăn nữa cậu bé lập tức lao thẳng vào trong. Chủ quán cau mày, vội đi theo, sắc mặt cực khó coi.
Đang định nổi giận, thì giọng Sở Lạc vang lên từ phía sau:
“Mấy cái này gói hết cho ta đi, ta khá thích đấy.”
Nghe vậy, chủ quán vội quay lại, mặt lập tức nở nụ cười:
“Cô nương quả có mắt tinh đời! Tiệm của ta truyền từ tổ tiên, ít nhất cũng trăm năm rồi. Tay nghề làm mặt nạ đều do gia truyền. Cô sang nơi khác chắc chắn không tìm được mặt nạ tinh xảo như của ta. Không chỉ dân thường thích, ngay cả tu sĩ cũng rất ưa chuộng mặt nạ của ta đó!”
“Tu sĩ cũng thích sao?” Sở Lạc nghe vậy thì hứng thú.
Mặt nạ của tu sĩ đương nhiên là pháp khí linh khí, còn mấy chiếc này chỉ làm bằng vật liệu bình thường, tu sĩ sao lại thích?
Thế nhưng chủ quán lại chắc chắn gật đầu: “Mấy chục năm trước chúng ta còn từng bán cho họ nữa!”