Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 864: Không có con mắt phải



Tại tiệm mặt nạ, Tô Kỳ Mộc tiện tay bày một đạo trận pháp, khiến lão chưởng quầy đang ngủ say hoàn toàn không hề hay biết bên ngoài đã có động tĩnh.

Hắn dẫn Nguyên Chân đi đến vị trí mà trước đó Sở Lạc từng miêu tả, dừng lại trước một bức tường.

“Ngươi vừa rồi tại sao lại…”

Lời còn chưa dứt, đã thấy Nguyên Chân vội vã nhào đến trước bức tường ấy, nét mặt đầy hoảng hốt, liên tục dồn sức đ.ấ.m mạnh vào mặt tường.

“Ngươi muốn đi vào?” Tô Kỳ Mộc khẽ hỏi.

“...Nương... A nương đang ở bên trong! A nương, cứu A nương!”

Thấy hắn cuống quýt như thế, Tô Kỳ Mộc lập tức mang theo hắn xuyên tường đi vào.

Nhưng nơi đây chỉ là một gian kho chứa tạp vật, Tô Kỳ Mộc dò xét cẩn thận, không phát hiện cửa ngầm, cũng chẳng có kết giới trận pháp nào.

Nguyên Chân đứng sững tại chỗ.

“Nương… A nương đâu rồi…”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Tô Chỉ Mặc khẽ chau mày, lặng lẽ quan sát hắn.

Trong căn phòng tĩnh lặng hồi lâu.

Cuối cùng, hắn mở miệng: “Nguyên Chân… ngươi có phải từ Quỷ giới đi ra không?”

Nguyên Chân xoay đầu nhìn hắn, sững người một lát. “…Không nhớ…”

“Làm sao có thể cái gì cũng không nhớ? Năm đó, phụ thân ngươi vì đám tán tu kia mở đại môn Tô gia. Toàn tộc Tô thị ba trăm nhân mạng bị tàn sát, lúc ấy hắn lại chẳng thấy bóng dáng đâu. Tô gia đãi ngộ nhà ngươi không bạc, vì sao hắn phải làm như thế?!”

Lời vừa thốt ra đã mang theo phẫn ý, khiến Nguyên Chân kinh hãi, chỉ biết ngẩn ngơ lắc đầu liên tục, chẳng thốt được câu nào.

“Thôi vậy…” Tô Kỳ Mộc chậm rãi buông nắm tay siết chặt, “Tội lỗi do phụ thân ngươi gây ra, vốn cũng không nên để ngươi gánh. Những kẻ tội nhân năm xưa… đều đã đền mạng cả rồi.”

Hắn rõ ràng nói với Nguyên Chân, nhưng âm thanh lại giống như đang tự khuyên chính mình.

“Ta cái gì cũng không nhớ…” Nguyên Chân rũ thấp mi mắt, “Chỉ là trong lòng vẫn luôn có một tiếng gọi, bảo ta đến Vân Lai. Ta nghĩ, ở nơi này có thể tìm được thân phận xưa kia của ta. Giờ dường như đã tìm thấy rồi, nhưng…”

Hắn cúi đầu, kéo kéo ống tay áo: “…Vẫn chẳng nhớ được gì.”

“Trở về thôi.”

Tô Kỳ Mộc xoay người định bước đi, thì nơi sâu trong căn phòng chợt vang lên tiếng “cách” khẽ khàng.

Thần thức hắn lập tức quét qua, thì ra là một chiếc mặt nạ gỗ từ trên giá rơi xuống.

Chiếc mặt nạ này đã rất cũ kỹ, thoạt nhìn không mấy đặc biệt. Nhưng kỳ lạ là, trên mặt nạ ấy không hề có con mắt phải, chỉ duy nhất mở một lỗ nơi con mắt trái.

Tô Kỳ Mộc vừa nhặt lấy, Nguyên Chân bỗng hét thất thanh:

“Không—!”

Hắn vội chui vào góc, vừa lảo đảo vừa hốt hoảng, làm đổ ngổn ngang bao vật dụng.

Động tĩnh của hắn khiến Tô Kỳ Mộc khẽ cau mày, ánh mắt lại càng tập trung trên chiếc mặt nạ kia.

“Ngươi… đang sợ nó?”

Nguyên Chân không đáp, chỉ rơi lệ lã chã, toàn thân run lẩy bẩy, rõ ràng kinh hãi đến cực điểm.

Tô Kỳ Mộc cúi mắt, ánh nhìn dừng trên chiếc mặt nạ. Kẻ nào đeo mặt nạ… mà lại không cần con mắt phải?

Hắn xoay người bước ra khỏi nhà kho. Đồng thời, khí tức trong tiệm mặt nạ chợt sinh biến hóa vi diệu.

Chưởng quầy bị ảnh hưởng, bừng tỉnh giấc, mở cửa bước ra. Thấy Tô Kỳ Mộc đứng đó, chẳng hề kinh ngạc, ngược lại còn tươi cười niềm nở tiến lên:

“Ôi chao, khách quan, chọn mặt nạ sao? Ngài để ý cái nào rồi? Phải chăng là… cái này?”

Y nhận lấy chiếc mặt nạ trong tay hắn, ngẩn ngơ nhìn, lẩm bẩm nhớ lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ trong nhà kho, Nguyên Chân ló đầu ra, thập thò dòm ngó.

“Chiếc mặt nạ này đã cũ kỹ như thế, cũng không phải đồ mới… Ủa? Hình như nó từng được bán ra ngoài rồi, sao lại xuất hiện ở đây?” Chưởng quầy tự lẩm nhẩm.

Trong lòng Tô Kỳ Mộc thoáng chấn động: “Bán ra ngoài?”

“Đúng vậy, chiếc này vốn là mặt nạ đặt làm riêng, ta còn nhớ rất rõ, sư phụ dặn phải chế tác cẩn thận, bởi người đặt là một vị đạo tu.”

“Vị đạo tu nào?”

“Cái này… Khi ấy tiếp xúc trực tiếp là sư phụ ta, ta đâu biết được. Hơn nữa, người ta vốn cũng không muốn tiết lộ thân phận mà.”

Tô Kỳ Mộc dừng một thoáng, chậm rãi hỏi tiếp: “Sư phụ ngươi hiện ở đâu?”

“Lão nhân gia đã không còn làm mặt nạ nữa…”

Chưởng quầy vừa cười đáp, thì thấy đôi môi Tô Kỳ Mộc khẽ mấp máy ra một chữ lạnh lùng:

“Nói.”

Ánh mắt hắn thoáng ngây dại.

“Ở hướng tây thành, trên con phố Hương Du, có một quán rượu treo cờ xanh. Từ hẻm nhỏ bên cạnh đi vào, đếm đến nhà thứ hai là tới.”

Tô Kỳ Mộc khẽ thở ra, ôm quyền: “Đa tạ chỉ dẫn.”

Dứt lời, hắn quay đầu nhìn về phía Nguyên Chân. “Qua đây.”

Pháp tắc khôi phục nguyên trạng, chưởng quầy ngáp dài, chậm rãi trở lại phòng, lại tiếp tục ngủ.

Nguyên Chân vội vàng bước tới, bám theo sau lưng hắn.

Dọc đường tiến về phố  Hương Du , thần thức Tô Kỳ Mộc luôn quấn chặt trên chiếc mặt nạ không có mắt phải, trong đầu vang vọng lời Sở Lạc từng nói:

“Lão đạo kia, không có mắt phải và tai trái, ôi, đáng sợ lắm!”

“Tả Hoằng Thận! Nhất định là Tả Hoằng Thận! Kẻ phản bội Thượng Vi tông, cũng là một trong số ít người còn sống rời khỏi Thần Ma Cảnh… Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì?”

“Năm trăm năm trước, chính Tả Hoằng Thận chạm vào Hoa tai ương, đánh thức Thần Ma Cảnh. Bốn kiện Tạo Thần quỷ vật còn lại từ đó lưu lạc khắp tu chân giới, không ai biết tung tích. Còn Tả Hoằng Thận, đã nuốt song sinh liên hoa vào bụng, đem nó ra khỏi Quỷ Cảnh, từ đó vẫn luôn khống chế thứ ấy trong tay.”

“Nghe nói, sư tôn ngươi—Hạc Dương Tử, từng là bằng hữu chí thân với Tả Hoằng Thận…”

“Cẩn trọng… Hắn biết trong thân thể ngươi có Thiên Cơ Thần Binh Phù, thậm chí còn biết rõ hơn cả ngươi…”

Bước chân Tô Kỳ Mộc càng lúc càng gấp. Đến khi hắn đặt chân tới cửa viện mà chưởng quầy nói, kim quang nguyên thần đã bao phủ toàn bộ nơi ấy.

Trong nháy mắt, tiểu viện chìm trong ánh sáng như ban ngày, trong khi cả Vân Lai thành, vẫn còn là đêm đen.

Lão giả tóc bạc thần sắc ngây dại bước ra, mở cổng viện. Đến khi nhìn thấy Tô Kỳ Mộc đứng bên ngoài, ánh mắt ông ta mới dần khôi phục vài phần thanh tỉnh.

Tô Kỳ Mộc còn chưa kịp mở miệng, lão giả kia bỗng nhiên lảo đảo lùi lại, bất cẩn ngã nhào xuống đất. Thế nhưng ông ta vẫn không dám rời mắt, ánh nhìn run rẩy kinh hoàng dán chặt vào bóng người sau lưng Tô Kỳ Mộc… Nguyên Chân.

“Quỷ… có quỷ! Cứu mạng ——”

“Ta… ta không phải cố ý hại ngươi, cũng không muốn g.i.ế.c mẫu thân ngươi… ta không cố ý… đừng tìm ta, đừng tới đòi mạng… đừng…”

Nguyên Chân lặng người nhìn chằm chằm lão giả, đôi mắt mở to dần, trong đáy mắt thoáng lóe qua tia run rẩy. Hắn vừa định lao lên thì đã bị Tô Kỳ Mộc đưa tay ngăn lại.

Lão giả tóc bạc luống cuống bò dậy toan bỏ chạy, nhưng lập tức bị một luồng nguyên thần chi lực từ xa áp xuống, trói buộc toàn thân.

Tô Kỳ Mộc mang theo Nguyên Chân bước thẳng vào trong viện, sau lưng cánh cổng “ầm” một tiếng khép chặt lại.

Lão giả sợ hãi đến sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy như sắp hồn phi phách tán khi thấy hai người càng lúc càng tới gần.

Ngay lúc ấy, một chiếc mặt nạ gỗ bị Tô Kỳ Mộc vung tay ném xuống, rơi “cạch” một tiếng ngay trước mặt lão.

Giọng hắn lạnh lùng vang lên:

“Cái mặt nạ này… là chế tác cho ai?”