Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 865: Vén màn bí mật.



Nghiệp hỏa cháy hừng hực, cuồng nhiệt thiêu đốt cả hư không.

Trong biển lửa đỏ rực ấy, một bóng dáng khoác hỷ phục lảo đảo di chuyển, thần sắc càng lúc càng táo bạo, giọng gào the thé như lệ quỷ:

“Ra đây! Ngươi trốn ở đâu? Ra đây cho ta!”

Nàng đã tìm rất lâu trong tầng thứ hai của quỷ vực.

Nơi này vốn là huyễn cảnh mô phỏng chân thật, chỉ cần giam giữ được Sở Lạc ở trong, tất có cơ hội g.i.ế.c c.h.ế.t nàng.

Thế nhưng giờ phút này, nàng ấy đã hóa thành chân thân nghiệp hỏa, hòa tan vào từng ngọn lửa khiến quỷ tân nương không thể tìm thấy đối phương.

“Sở Lạc! Chẳng lẽ ngươi sợ rồi sao? Ngươi không dám đối mặt với ta sao!”

Tiếng gào vọng khắp hư không, song mãi chẳng dẫn ra bóng người nào. Thời khắc ban đêm đã trôi qua một nửa, nếu còn kéo dài, chờ ánh sáng bình minh ló rạng, lực lượng của quỷ tu không còn được tăng phúc, khi ấy Sở Lạc càng dễ dàng đào thoát.

Không thể tiếp tục thế này.

Bất đắc dĩ, quỷ tân nương buộc phải rút đi tầng quỷ vực này.

Ngay lập tức, mùi huyết tanh dày đặc lan khắp bầu không khí, từng làn sương m.á.u cuộn thành hình dạng quái dị lượn lờ giữa hư không.

Sở Lạc khẽ xoay người , sau lưng quỷ tân nương lẳng lặng đứng đó, quỷ khí toàn thân quấn chặt lấy huyết vụ.

Trong khoảnh khắc, vô số cánh tay từ sương m.á.u vươn ra, điên cuồng vồ tới.

Trường thương trong tay Sở Lạc xoay động, thương ảnh tung hoành, hỏa diễm nghiệp lực vờn quanh, liên tục đập nát từng cánh tay đáng sợ kia.

Nàng nhanh chóng nhận ra: sương vụ chỉ là ảo cảnh quấy nhiễu tâm thần, còn những bàn tay kia, chính là mượn lực từ đám quỷ tu ẩn phục ngoài quỷ vực.

Ý niệm lóe sáng, Sở Lạc lập tức thúc động nghiệp hỏa, ngọn lửa dữ dội quét qua, khiến những bàn tay dần dần không còn dám vươn ra.

Nhưng quỷ tân nương cũng thừa cơ sát tới, uy thế quỷ lực kinh người, thậm chí còn mạnh hơn cả Hạc Dương Tử lúc trước, khiến Sở Lạc  không dám khinh thường.

Nghiệp hỏa hộ thân, trường thương trong tay cuồn cuộn khí thế, mỗi chiêu đều chuyên khắc quỷ tu. Lại thêm sức mạnh của Hoa Hoa sau khi nuốt trọn khí tức hung hiểm ở núi tuyết Thâm Miên, khiến thương thế càng thêm bá liệt.

Hai bên kịch liệt giao phong. Sở Lạc dần nhận ra quỷ tân nương tuy quỷ lực hùng hậu, song chiêu thức đơn điệu, rõ ràng chưa từng trải qua huyết chiến thực sự. Chỉ dựa vào thiên phú  cường thế áp người.

Đối phó loại địch nhân này, Sở Lạc không vội tất sát, chỉ cắn răng chống đỡ, từng bước tiêu hao.

Lực lượng cường đại cũng có giới hạn.

Mà thân là thể tu, điều Sở Lạc am hiểu nhất chính là chịu đựng. Đợi đến khi đối phương tiêu hao quá nửa, nàng mới là kẻ cười sau cùng, tung ra một kích trí mạng.

Trong trận chiến, Sở Lạc nghiêng thương, hỏi lớn:

“Ngươi gả cho kẻ nào? Vì sao lại cho rằng ta có quan hệ với hắn?”

“Ngươi đã là người chết, đâu cần biết!” Quỷ tân nương cười lạnh, thấy Sở Lạc liên tục thối lui, khóe môi tràn máu, liền tự phụ cho rằng đã nắm phần thắng.

Sở Lạc khẽ nhíu mày — không chịu nổi vẻ ngạo mạn ấy.

Thân hình nàng lóe lên, thương quang rực cháy như sấm sét, song mũi thương không nhằm vào thân thể, mà bất ngờ quét ngang cuốn phăng tấm khăn đỏ trên đầu đối phương.

Tấm  khăn hỷ bay vút lên giữa biển lửa, lộ ra dung nhan thật sự.

Nếu không tính nửa khuôn mặt dưới bị nghiệp hỏa thiêu cháy  dữ tợn, thì gương mặt này cực kỳ tú lệ, thậm chí có phần quen thuộc.

Sở Lạc hơi nheo mắt — trong đèn lồng quỷ vực, kẻ từng đứng bên hồ vẽ tranh là nàng. Ở thành trì biên ải, nữ tử bị phản quân trói buộc hành hạ cũng là nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngươi…” Quỷ tân nương ngẩn ngơ, rồi bỗng gào rống như điên cuồng: “Ngươi đã làm gì! Ta muốn ngươi chết! Vĩnh viễn không được siêu sinh—!”

Tiếng thét xé nát hư không, tràn ngập phẫn nộ lẫn tuyệt vọng.

Đó là chấp niệm.

Từ ngày gả cho Xích Phát Tướng Quân, hắn chưa từng vén khăn cưới, chưa từng cùng nàng uống rượu hợp cẩn.

Tấm hỷ phục khắn đỏ ràng buộc nàng, là chấp niệm nàng cố chấp giữ lấy bao năm.

Chỉ có Xích Phát Tướng Quân mới có thể vén khăn cưới ấy.

Vậy mà hôm nay, ở tu chân giới, một nữ tu xa lạ lại ngang nhiên làm điều ấy — chẳng khác nào sỉ nhục nặng nề.

Trong khoảnh khắc, tâm thần quỷ tân nương hoàn toàn tan vỡ, hóa thành dã thú bị hận ý chi phối, điên cuồng liều mạng công kích Sở Lạc.

Công thế cuồng bạo đến mức Sở Lạc cũng mấy lần suýt không chống nổi, ngay cả chân thân nghiệp hỏa cũng bị chấn động lảo đảo.

Mãi đến khi sức mạnh quỷ tân nương dần dần cạn kiệt, Sở Lạc mới hơi thở phào.

Nàng nhân cơ hội chớp lấy dung mạo đối phương, khắc vào linh lực, truyền qua ngọc bài cho Liễu Tự Diêu.

Song thông tin không gửi đi được.

Sở Lạc khẽ động dung, quét mắt nhìn quanh  mới nhớ ra mình vẫn còn bị nhốt trong quỷ vực, linh lực bị cấm chế.

Muốn thoát thân, tất phải phá cảnh.

Thừa dịp quỷ tân nương cuồng loạn, Sở Lạc tung ra một chưởng nghiệp hỏa ép lui, rồi trường thương bạo liệt bổ xuống trực tiếp đánh nát điểm yếu của quỷ vực.

Tiếng “ầm ầm” như thiên địa sụp đổ vang vọng.

Tầng quỷ vực thứ ba tan vỡ, kéo theo những tầng sau cũng lũ lượt sụp đổ.

Sở Lạc rốt cuộc trở về hiện thực, bốn phía vẫn ngập trong biển nghiệp hỏa.

Bọn quỷ tu bao quanh, kẻ nào cũng bị thương tích đầy mình.

Quỷ tân nương kiệt lực, khí tức suy bại, toàn bộ nghiệp hỏa lập tức nghe lệnh Sở Lạc, hóa thành vòng lửa kín mít khóa chặt lấy nàng, tuyệt không để nàng có cơ hội đào thoát.

Trong viện, lão nhân nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ một mắt, sắc mặt biến đổi mấy lần, không dám ngẩng đầu nhìn về phía Tô Kỳ Mộc.

“Chiếc mặt nạ này… từ đâu mà có?”

“Là ta đang hỏi ngươi.” Tô Kỳ Mộc thản nhiên mở miệng, giọng nói bình lặng nhưng mang theo uy thế không thể kháng cự.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Ta… ta đã quên mất rồi.”

“Ngươi là phàm nhân, chuyện quên đi vốn có nhiều cách để nhớ lại.”

Nghe vậy, lão nhân tóc bạc run rẩy quỳ sụp xuống trước mặt Tô Kỳ Mộc, khóc lóc kêu than:

“Đạo gia… các ngài đều là nhân vật có bản lĩnh thông thiên, hà tất phải làm khó một kẻ dân thường như ta? Cả đời này của ta cũng sắp hết rồi, vài năm ngắn ngủi đối với các ngài chỉ như cái chớp mắt, xin các ngài hãy buông tha cho ta đi!”

Nếu không phải bởi lão nhân quá kích động thì e rằng cũng khó nhìn ra trong lời nói ẩn chứa bao nhiêu vấn đề. Lúc này, Tô Kỳ Mộc đã  nhận ra manh mối, lần nữa ép hỏi:

“Là ngươi tự nhớ lại, hay muốn để ta giúp ngươi nhớ?”

Lão nhân vẫn vừa khóc vừa oán than, song nửa lời hữu dụng cũng không chịu hé ra.

Thấy thế, Tô Kỳ Mộc trực tiếp giơ tay, một luồng nguyên thần chi lực trong nháy mắt xâm nhập vào hồn phách của lão.