Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 866



Thuật sưu hồn vốn dĩ đã có tổn hại nhất định đối với tu sĩ, huống chi là phàm nhân. Phàm nhân thần hồn mỏng manh, qua một lần sưu hồn tất sẽ tan diệt.

Nhưng Tô Kỳ Mộc có thể đồng thời vận dụng nguyên thần chi lực của bản thân, bảo hộ hồn phách đối phương không bị tổn thương. Chỉ là loại khống chế tinh vi này tiêu hao cực lớn tinh thần lực của hắn.

Song hiện tại, hắn đã không thể do dự, trong lòng chỉ còn sự khao khát mãnh liệt muốn biết rõ rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì.

Từng đoạn ký ức đời này của lão nhân hiện lên trước mắt hắn, cuối cùng dừng lại ở thời điểm hơn ba mươi năm về trước.

Hôm ấy, trời mưa bụi lất phất, màn sương mờ ảo phủ kín bầu không gian…

Trong cửa tiệm mặt nạ vắng lặng, có một vị đạo tu y phục bất phàm bước vào.

Tô Kỳ Mộc chỉ thoáng nhìn đã nhận ra đó chính là sư tôn của mình  Hạc Dương Tử.

“Khách quan, muốn chọn mặt nạ sao? Ngài muốn loại nào?”

Lúc ấy, chưởng quầy cũng chính là lão nhân tóc bạc ngày nay, vừa nhìn đã nhận ra khí chất bất phàm trên người Hạc Dương Tử khác hẳn với phàm nhân, liền vội vàng bước lên niềm nở tiếp đón.

“Ta muốn đặt làm một chiếc mặt nạ.” Ánh mắt Hạc Dương Tử quét qua một hàng mặt nạ trưng bày trong tiệm, vẻ mặt vẫn nghiêm nghị như trước, chẳng chút thay đổi.

“Cần đo đạc một chút, khách quan còn muốn thêm yêu cầu gì khác không?”

“Không phải làm cho ta, mà là…”

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa vang lên một giọng khàn khàn xen lẫn trào phúng:

“Là làm cho ta sao?”

Chưởng quầy vội quay đầu nhìn, liền thấy ở khung cửa không biết từ khi nào đã xuất hiện một đạo sĩ tiều tụy, tai trái cụt mất, mắt phải cũng mù lòa.

Lão mặc đạo bào rách rưới mua đại ở đâu đó, chân đi đôi giày cỏ, tóc tai rối bời, duy chỉ con mắt trái lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, tinh quang mang theo tính toán, khiến chưởng quầy bất giác sởn gai ốc.

Hạc Dương Tử không hề quay đầu, chỉ thở dài bất đắc dĩ:



“Dọc đường đi, với dáng vẻ này của ngươi, đã dọa khóc biết bao người, rước lấy bao nhiêu phiền phức. Không che giấu bằng mặt nạ, ngươi còn muốn gây thêm rắc rối nữa sao?”

“Không đâu, bởi vì giờ chúng ta đã đến Vân Lai rồi.” Tả Hoằng Thận ung dung bước vào tiệm, tiện tay nhấc vài chiếc mặt nạ lên ngắm nghía.

Ánh mắt Hạc Dương Tử khẽ lay động: “Đây chính là nơi ngươi muốn đưa ta tới?”

“Không sai.” Tả Hoằng Thận cười nhạt, “Ta đoán chắc ngươi sẽ thích món đại lễ ta dành tặng. Loại mặt nạ vô dụng này, mua làm gì cho phí.”

Nhưng Hạc Dương Tử vẫn kiên quyết: “Cần thiết. Ngươi không thể cứ lấy diện mạo này mà gặp người.”

“Có gì đâu. Ngươi xem, chưởng quầy cũng đâu có bị gương mặt ta dọa khóc.”

Ánh mắt Tả Hoằng Thận chợt lia về phía chưởng quầy. Hai chân lão run lẩy bẩy, song vẫn gắng gượng giữ nụ cười gượng gạo trên mặt.

Động tác nhỏ này, sớm đã lọt vào mắt cả hai người.

Tả Hoằng Thận còn cố tình nói: “Chưởng quầy hình như không sợ ta nhỉ? Ta thấy chỗ này cũng được, hay là…”

“Đủ rồi.” Hạc Dương Tử lập tức cắt ngang, xoay sang nhìn chưởng quầy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



“Đo đạc đi, tùy tiện làm một chiếc vừa vặn là được. Chỗ mắt phải không cần, đã mù rồi thì cũng không cần lộ ra.”

“Làm hai chiếc.” Tả Hoằng Thận giơ tay ra hiệu.

Chưởng quầy vội vàng gật đầu đáp ứng.

Làm mặt nạ cần vài ngày. Tuy Hạc Dương Tử chỉ nói “tùy tiện”, nhưng chưởng quầy nào dám qua loa, hết lần này đến lần khác mài giũa, đến cả tiểu đồ theo ông nhiều năm cũng oán thán quá mức phiền toái.

Mấy ngày ấy, chưởng quầy đều vùi mình trong phòng chế tác, tin tức bên ngoài toàn nhờ học trò mang về.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Sư phụ, sư phụ! Họ nói dạo gần đây trong thành Vân Lai xuất hiện rất nhiều đại nhân vật, thậm chí triều đình cũng có người tới, còn nghe nói không ít tu sĩ cường đại nữa!”

“Tiểu công tử nhà họ Tô sắp bái nhập vào Lăng Vân Tông tu hành, ai không biết hắn là thiên tài hiếm thấy. Tô gia tất nhiên phải mở tiệc tiễn đưa. Đám quyền quý muốn kết thân, nào có ai chịu bỏ lỡ cơ hội!”

Nghe đến đây, tay chưởng quầy thoáng dừng lại, ánh mắt lóe lên tia khác lạ.

“Tu sĩ cường đại… đến bao nhiêu người?”

Ông lập tức nhớ tới hai kẻ đã ghé tiệm mấy hôm trước.

“Nghe nói là rất nhiều ạ!”

“Nghe nói?”

Học trò gật đầu chắc nịch:



“Con chưa tận mắt thấy. Người ta kể vậy thôi. Hình như bọn họ vừa vào thành đã biến mất, không hề lộ diện.”

“Ngươi không bịa chứ?” Chưởng quầy thoáng hoài nghi.

Nếu thật đến tham gia tiệc, sao lại không xuất hiện?

“Không, không! Con thề! Chính tai con nghe thấy!”

Chưởng quầy buông mặt nạ trong tay xuống, ra cửa nhìn về phía con phố náo nhiệt.

Vân Lai xưa nay vốn phồn hoa, nay trên đường lại thêm bao nhân vật xa hoa chưa từng thấy, cảnh tượng vẫn an hòa như cũ.

Ông khẽ thở ra một hơi, quay lại tiếp tục làm việc.

Đến ngày giao hàng, hai người kia không xuất hiện.

Đúng lúc ông nghĩ bọn họ sẽ không đến nữa, trên bàn bỗng hiện ra một tờ giấy trắng, bên trên ghi địa điểm, dặn ông mang hai chiếc mặt nạ đến.

Chưởng quầy đoán được hai kẻ hôm ấy chính là tu sĩ, nào dám chậm trễ, liền lập tức mang theo mặt nạ đến nơi hẹn.

Đó là một viện lạc sâu trong con hẻm nhỏ hẹp, chẳng mấy ai để ý. Trời đã tối, từng bước đi trong lòng ông nặng trĩu bất an.

Đến cửa, mới thấy một chút ánh sáng le lói, ông nhẹ nhõm hơn phần nào, vừa định gõ cửa thì cánh cổng trước mặt bỗng từ từ tự mở ra.

Cảnh tượng hiện ra ngay sau đó, suýt chút nữa khiến tim ông nhảy khỏi lồng ngực. Đến tận bây giờ, cả đời ông cũng chẳng thể nào quên…