Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 871: Nghiệp Hỏa Bất Diệt



Sở Lạc cố gắng gượng ép thần thức, miễn cưỡng né tránh. Chỉ một chiêu vừa rồi thôi đã khiến thân thể nàng gần như tan biến quá nửa, lúc này trên nguyên thần chỉ còn lác đác vài tia nghiệp hỏa lay lắt.

Không đúng, tuyệt đối không đúng!

Cho dù quỷ tân nương liều mình tự bạo cũng không thể sinh ra thứ lực lượng khủng bố đến vậy. Ngay trong khoảnh khắc ấy, Sở Lạc bắt gặp quang mang lóe sáng từ tấm ngọc bài thân phận rơi trên đất, hẳn là tin tức từ Liễu Tự Diểu truyền tới. Trước đó, khi còn ở trong Quỷ vực, nàng đã đem dung mạo của quỷ tân nương này truyền cho hắn.

Sở Lạc vừa liều mạng tránh né luồng quỷ lực công kích, vừa vội vàng chụp lấy ngọc bài, nguyên thần dò nhập vào trong.

Lập tức, giọng Liễu Tự Diểu vang lên:

“Người này chính là Tam Công Chúa của Quỷ Vương thành. Ngươi có thể cùng nàng giao thủ, nhưng tuyệt đối không được tận diệt! Quỷ tộc vương thất huyết mạch tương liên, một khi nàng chịu thương tổn chí mạng, cho dù cách biệt lưỡng giới, Quỷ Vương vẫn có thể cảm ứng được. Khi ấy, hắn sẽ trực tiếp mượn thân nàng giáng hạ thần lực, đích thân g.i.ế.c c.h.ế.t hung thủ!”

“Quỷ Vương?” – Sở Lạc cắn chặt răng, tránh thêm một kích nữa.

Nằm ngửa trên đất, nguyên thần của quỷ tân nương dần bị nghiệp hỏa thiêu tàn, trong mắt nàng ngập tràn tuyệt vọng cùng bất cam. Lệ chảy nơi khóe mi, nàng khàn giọng cầu khẩn:

“Phụ vương… xin người… lần cuối cùng… trợ giúp nhi nữ…”

Lời vừa dứt, bầu trời đêm đột ngột nứt ra một lỗ hắc động sâu không thấy đáy, quỷ khí vô biên gào thét cuộn trào. Dù trong hắc động không hiện thân ảnh, nhưng ai nấy đều có thể cảm nhận rõ rệt ánh nhìn từ đó hạ xuống.

Một giọng nói trầm thấp xen lẫn phẫn nộ vang vọng trong thức hải của Sở Lạc:

“Nữ nhi thứ ba của ta tuy bất hiếu, nhưng cũng không phải kẻ để các hạ tùy ý tàn sát. Hôm nay… ngươi hãy lưu lại tính mệnh tại đây!”

Âm thanh vừa dứt, từ hắc động vươn ra một quỷ thủ khổng lồ, mang theo uy áp không thể chống đỡ, trực tiếp áp xuống Sở Lạc.

“Rõ ràng là nàng muốn g.i.ế.c ta, vì sao ta lại không thể g.i.ế.c nàng!”

Sở Lạc dốc hết sức chống lại, nhưng trong gông xiềng của quỷ lực cường đại, tốc độ nàng không còn linh hoạt như trước. Lại thêm uy lực trời sinh khắc chế nguyên thần, khiến nàng không tiến cũng chẳng thể lui, chỉ có thể dựng thẳng trường thương trước người, liều mạng ngăn chặn.

“Ngươi đã g.i.ế.c nàng, ta liền g.i.ế.c ngươi. Một mạng đổi một mạng!”

Sở Lạc nghiến răng, ngưng tụ tia nghiệp hỏa cuối cùng, hung hăng phóng thẳng vào quỷ thủ trên trời.

Trong khoảnh khắc, thế ép tạm thời chậm lại. Nhưng Sở Lạc đã không thể kết xuất thêm một ngọn nghiệp hỏa thứ hai. Quỷ thủ kia vừa hồi phục, lại tiếp tục trấn áp xuống.

Đúng lúc này, một kim giáp lực sĩ bất ngờ hiển hiện, lấy sức phàm thân mà cưỡng ngạnh gánh chịu bàn tay quỷ. Ngay sau đó, một đạo kim quang xẹt tới, thoáng cái liền kéo Sở Lạc thoát khỏi vực tử.

Mất đi áp bách khủng bố kia, Sở Lạc thở gấp một hơi, tỉnh táo đôi phần. Đưa mắt nhìn, kẻ đang ôm nàng trong ngực, không ai khác chính là Tô Kỳ Mộc.

Giờ phút này, toàn bộ thần thức hắn đều khóa chặt lấy quỷ thủ nơi hắc động, song khi cúi đầu nhìn Sở Lạc, lại bỗng nhận ra thân thể nàng… nhẹ đến đáng sợ.

“Thân thể của ngươi…”

“Không sao… nghiệp hỏa bất diệt, ta sẽ không chết.”

Sở Lạc nhận ra cảm xúc hắn khác lạ, vội vàng nói tiếp: “Đó là lực lượng của Quỷ Vương, mau rời khỏi nơi này!”

Nghe đến cái tên vốn không thể xuất hiện tại Tu Chân giới, lòng Tô Kỳ Mộc cũng chấn động. Trong tiếng thúc giục liên hồi của nàng, hắn lập tức bế Sở Lạc, phóng thân thoát ra khỏi Hoàng phủ.

Song bỗng nhiên, toàn bộ quỷ khí trong Hoàng phủ trùng trùng chuyển động, như được trao cho ý chí, đan kết thành vô số sợi xích, thoáng chốc dựng thành lồng giam tăm tối, vạn vật quanh mình đều rơi vào bóng đêm tuyệt đối.

“Đây là…”

“Quy Vực không thể giải.” – Sở Lạc khẽ đáp, thần sắc ngưng trọng.

“Chỉ có Quỷ Vương mới có thể dựng thành Quỷ vực này. Xem ra hắn đã quyết tâm lấy mạng ta.”

Nàng khẽ cười, giọng như gió nhạt:“Dù sao ta cũng g.i.ế.c nữ nhi thứ ba của hắn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong bóng tối, chỉ còn một ngọn hỏa quang sáng lên, chiếu rọi một góc nhỏ.

Ánh sáng ấy phát ra từ chính Sở Lạc  chuẩn xác hơn, từ nguyên thần của nàng.

Nàng lẳng lặng ngồi xếp bằng giữa hỏa diễm, thân thể sớm đã tàn phá, chỉ còn vài ngọn nghiệp hỏa vương vấn.

“Suốt bao năm nay bôn ba trong gió tanh mưa máu, tay vấy chẳng biết bao nhiêu mạng người, ta vốn đã sớm quen sẵn cái chết. Hôm nay cũng coi như đến lúc. Khổ cho ngươi… phải cùng ta rơi vào nơi này.”

Sở Lạc nghiêng đầu nhìn Tô Kỳ Mộc, trong hỏa quang, nụ cười nàng thanh khiết, tiêu sái, không chút oán hận hay bất bình, vẫn giống như thường ngày.

Nhưng trong mắt Tô Kỳ Mộc, hình ảnh ấy lại hòa lẫn với ký ức đêm tuyết năm nào — ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi Tô gia, thiêu đi tất cả thân nhân, thiêu sạch những gương mặt thân thuộc.

Giờ đây, hắn đã chẳng còn gì… và hắn tuyệt đối không muốn mất thêm nàng nữa.

Ngoại trừ Sở Lạc, trong hắn chỉ còn lại hận thù.

Nàng là mảnh đất tinh khiết cuối cùng trong lòng hắn. Không cần thuộc về mình, chỉ cần nàng rực rỡ sống, chính là vầng thái dương sáng nhất trên bầu trời, cũng là mặt trời duy nhất có thể chiếu rọi hắn.

“Đánh một trận này mệt quá rồi.” – Sở Lạc ngáp khẽ, rồi nói tiếp: – “Ta ngủ một lát đã.”

Nàng vừa định nằm xuống thì một bàn tay từ phía sau đưa tới, đỡ lấy thân thể nàng.

“Khi nào… ngươi sẽ tỉnh lại?” – Tô Kỳ Mộc khẽ hỏi, hơi thở nặng nề.

Sở Lạc mở mắt nhìn hắn, lặng lẽ một lúc.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Thực ra, nàng cũng không biết bao giờ mình có thể tỉnh lại, chỉ biết là mệt lắm rồi. Nếu nói thẳng ra rằng không biết, e rằng sẽ khiến hắn càng thêm lo lắng.

Trong lúc nghĩ vậy, cơn buồn ngủ lại kéo đến, Sở Lạc dần dần thiếp đi.

Tô Kỳ Mộc ngẩn ngơ nhìn nàng, rồi không ngừng truyền nguyên thần lực của mình sang cho nàng. Nhưng dù thế nào cũng không khiến tình trạng nàng khá hơn được bao nhiêu.

Hắn vẫn cố chấp duy trì, truyền đi từng dòng linh lực, cho đến khi sức lực trong người cũng cạn kiệt, nguyên thần hao tổn, toàn thân rã rời, hắn vẫn không chịu dừng lại.

“Ngủ chưa đủ sao… Sở Lạc?”

“Dậy đi, ta đưa ngươi rời khỏi đây, ra ngoài rồi hãy ngủ tiếp… được không…”

“Sở Lạc?”

Hắn ngồi bên cạnh nàng, yếu ớt thì thầm.

Nhưng dù nói thế nào, người con gái ấy dường như chẳng còn nghe thấy gì nữa, ngọn lửa trên thân thể cũng dần dần tắt lịm.

Tô Kỳ Mộc càng thêm hoảng loạn.

“Đừng ngủ… Là ta đến muộn, là ta sai rồi… xin lỗi, ngươi có thể mở mắt nhìn ta thêm một lần thôi được không…”

“Ta… chỉ còn lại mỗi ngươi thôi, Sở Lạc…”

Đột nhiên, ngọn lửa vụt tắt, tiếng hắn cũng nghẹn lại.

Trong không gian tối tăm cực độ, chỉ còn vang vọng từng giọt lệ rơi lộp bộp xuống nền đất.

Quỷ giới, Quỷ Vương thành.

“Trường thương Phá Chiều…  rốt cuộc trông thế nào nhỉ…”

Một tiếng lệnh từ Quỷ Vương, lập tức lũ quỷ sai bên dưới bận rộn chạy khắp nơi.

Chẳng bao lâu sau, vô số bức họa miêu tả Trường thương Phá Chiều ở các góc độ khác nhau được dâng đến trước mặt hắn.