“Khụ khụ khụ… Chẳng trách ta cảm thấy quen mắt, hóa ra đó thật sự là Phá Chiều.”
Quỷ Vương trầm mặc hồi lâu.
“Vậy thì sư tổ của nàng, chính là Bạch Thanh Ngô.”
“Bạch Thanh Ngô… hiện đang ở Thiên giới…”
Quỷ Vương lại im lặng rất lâu.
Ngay khi định bước vào quỷ vực không thể giải để nhìn một lần, sắc mặt hắn bỗng biến đổi, chỉ trong chớp mắt, da thịt trên cánh tay phải nổ tung từng tấc một, kế đó cả cánh tay hóa thành quỷ khí, nổ tung giữa không trung.
Trong lòng hắn chợt trầm xuống, thần thức lập tức lao thẳng vào quỷ vực.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
…
Bên trong cuồng phong gào thét, từng đạo linh khí vàng kim chói lọi soi sáng cả không gian. Ở giữa tâm bão, tà áo trắng đen đan xen tung bay theo gió.
Làn gió dữ dội cuốn phăng dải lụa trắng che ngang mắt hắn. Sau lớp lụa ấy, lộ ra một đôi kim đồng nguyên vẹn.
Người ấy dịu dàng ôm chặt thân thể nhẹ bẫng trong ngực, lại dùng linh lực vàng kim che chở quanh người Sở Lạc. Đôi mắt vàng kia gắt gao khóa chặt hướng về phía Quỷ Vương.
Lúc này Quỷ Vương cũng đã nhận ra, cơn cuồng phong rít gào chính là trật tự hỗn loạn trong quỷ vực không thể giải. Mà kẻ bị hắn vô tình giam giữ nơi đây, lại không rõ lai lịch, không biết là thần thánh phương nào.
Người này chẳng những đã thấu triệt tất cả trật tự trong quỷ vực, thậm chí còn mạnh đến mức có thể khống chế và điều khiển chúng. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất mà Quỷ Vương nghĩ đến.
Tuy rằng vùng đất này được ngưng tụ bởi sức mạnh của hắn, nhưng nếu có kẻ có thể vận dụng toàn bộ sức mạnh nơi đây, quỷ vực không thể giải sẽ thoát ly khỏi sự khống chế của hắn, trở thành vật trong túi của đối phương!
Người kia hoàn toàn có thể mang theo bất cứ ai hắn muốn mà rời đi. Nhưng nhìn vào sát khí ngùn ngụt trong mắt hắn, lại nhớ đến đòn vừa rồi khiến mình mất đi cả một cánh tay, rõ ràng sẽ không có bất cứ sự nhân nhượng nào.
Quỷ Vương lập tức quyết định từ bỏ quỷ vực không thể giải chuẩn bị rút lui, thì trong không gian tối đen như hố đen ấy, đột nhiên xuất hiện vô số đạo kim quang.
Chúng hóa thành thiên quân vạn mã như núi đổ ập xuống, điên cuồng xông về phía Quỷ Vương. Cùng lúc đó, cuồng phong cũng bít chặt tất cả đường lui của hắn.
Quỷ Vương biết hôm nay mình đụng phải cứng rồi. Hơn nữa, một kẻ có thể điều khiển sức mạnh trật tự, tuyệt đối không phải tu sĩ tầm thường!
“Ngươi là ai!”
Vừa chống đỡ muôn vàn đao thương kiếm kích, hắn vừa gầm lớn.
Không ngờ, trước khi sự báo thù của Bạch Thanh Ngô đến, hắn đã thua đau dưới tay kẻ này.
Nếu không phải năm đó trong trận chiến với Xích Phát tướng quân, bản thân bị thương nặng đến giờ vẫn chưa hồi phục, thì hôm nay đâu rơi vào tình cảnh bị động thế này.
Nhưng nam tử có đôi kim đồng ấy không hề đáp lời, trong mắt chỉ còn lại băng lãnh, thái độ ấy đã nói rõ hắn tuyệt đối sẽ không lùi bước.
Trong cuồng phong, trật tự hỗn loạn như những sợi dây thừng kiên cố nhất, lần lượt quấn chặt lấy Quỷ Vương, khiến hắn dần dần không cách nào nhúc nhích trong chính vùng đất do mình tạo ra.
Cùng lúc, thiên quân vạn mã đồng loạt giương binh khí đ.â.m thẳng về phía hắn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Quỷ Vương hung hãn cắn răng, buộc phải dốc hết quỷ lực mạnh mẽ hơn, phá tan quỷ vực không thể giải, mới có thể thoát về Quỷ giới.
Biển đen cuồn cuộn như triều dâng tan biến, toàn bộ Hoàng phủ đã hóa thành phế tích.
Trong đống hoang tàn ấy, rơi vãi đầy những mảnh binh giáp của Sở Lạc: trường thương, vai giáp, chuông vàng, vòng tay…
Tô Kỳ Mộc ôm lấy thân thể nhẹ bẫng ấy, sức lực cạn kiệt, quỳ rạp xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi Chu Trầm và Đỗ Quy Mỹ tìm đến, cảnh tượng họ nhìn thấy chính là như vậy.
Tạm không nói đến việc đôi mắt Tô Kỳ Mộc bằng cách nào khôi phục, chỉ riêng khi thấy nguyên thần của Sở Lạc, Đỗ Quy Mỹ còn tưởng nàng lại dùng chiêu nguyên thần xuất khiếu. Nhưng ngay sau đó, nàng liền cảm nhận được khí tức linh lực mỏng manh đến gần như biến mất trên cơ thể Sở Lạc, mới ý thức được mức độ nghiêm trọng.
Thất Trận Tông, Thanh Lai Phong.
Hạc Dương Tử nhìn cặp hạt châu vàng kim trong tay mình tan thành bụi phấn, bay theo gió. Khóe môi ông cong lên, khẽ thở dài một tiếng:
“Quả nhiên ngươi không khiến ta thất vọng.”
Ông xoay người, chậm rãi bước vào trong điện:
“Tiếp theo… sẽ bận rộn rồi đây…”
“Tô Đạo hữu , ngươi nghỉ ngơi đi, ta sẽ ở đây trông nàng.”
Đỗ Quy Mỹ nhìn bóng dáng canh giữ bên giường nhiều ngày chưa từng rời nửa bước, không biết mình đã lặp lại câu này bao nhiêu lần.
Quả nhiên, người kia lại chẳng hề nghe thấy.
Đỗ Quy Mỹ chỉ biết thở dài, tiến lên kiểm tra tình trạng của Sở Lạc thêm lần nữa.
“Ta không hiểu rõ lắm về tình trạng Nghiệp hỏa chân thân, nhưng theo kinh nghiệm trước đây, khi ở trong quỷ vực không thể giải, ngọn nghiệp hỏa trên người nàng hẳn không phải biến mất, mà là để giữ lại sức mạnh nên chuyển hóa thành thân thể phàm, tiến hành tự chữa lành. Thân thể của thể tu vốn dĩ rất giỏi chịu đựng.”
“Nhưng Tô đạo hữu , đôi mắt ngươi…”
Nói đến đây, nàng phát hiện Tô Kỳ Mộc vẫn chẳng để tâm, đành lặng lẽ ngậm miệng, xoay người đi ra cửa.
Bước ra sân, Đỗ Quy Mỹ lại đau đầu nhìn con Hắc Giao đang miễn cưỡng cuộn thân mình lại, chen chúc trong sân.
Nó cũng thương nặng, vừa thấy Đỗ Quy Mỹ liền gào rống inh ỏi.
“Được rồi được rồi, đừng gào nữa, ta đi mua đồ ăn cho ngươi.” – vừa đi ra ngoài, nàng vừa càu nhàu: – “Một ngày ngốn hết số linh thạch ta phải luyện đan cả tháng mới kiếm nổi, chẳng hiểu Sở Lạc làm sao nuôi nổi ngươi…”
Đỗ Quy Mỹ vừa ra đến cửa, Chu Trầm đã ló đầu thò vào, dáo dác ngó vào trong, rồi lập tức truyền âm bằng ngọc bài cho Liễu Tự Diểu:
“Này, Liễu trưởng lão, đúng đấy, Sở tiền bối sắp không trụ nổi nữa rồi, ngài mau tới gặp mặt lần cuối đi, ôi da!”
Hắn còn chưa nói dứt câu thì m.ô.n.g đã bị một cước đá mạnh, quay lại thấy ngay Đỗ Quy Mỹ vừa vòng lại, trừng mắt.
“Ngươi suốt ngày nói bậy bạ gì thế, cái gì mà lần cuối với chẳng lần cuối! Bảo ngươi trông chừng Nguyên Chân, ngươi còn dám chạy lung tung! Mau quay về!”
“Đỗ tiền bối, nhưng… nhưng thân thể Sở tiền bối đã không còn nữa, nếu không tu quỷ đạo thì thật sự có thể sống nổi sao?” – Chu Trầm gãi đầu hỏi.
“Ngươi biết thân thể nàng là gì không? Tam Tịnh Nghiệp Hỏa! Nghiệp hỏa bất diệt, người không chết.” – Đỗ Quy Mỹ cau mày: – “Được rồi, mau quay lại trông Nguyên Chân, nhớ cho Khai Tâm ăn đúng giờ. Ta đi mua cơm và thuốc.”
Trong phòng, Tô Kỳ Mộc nhìn người đang ngủ say, lệ nóng từ khóe mắt hắn rơi xuống, nhỏ lên gương mặt Sở Lạc.
Tựa hồ cảm nhận được, giữa chân mày nàng khẽ nhíu lại.
Đây là lần đầu tiên sau nhiều ngày nàng có phản ứng. Ánh mắt Tô Kỳ Mộcc bỗng sáng lên, rồi lại thấy Sở Lạc trong tầm mắt mình uể oải trở mình, tiếp tục ngủ.
Dường như nàng đã không còn cái dáng vẻ c.h.ế.t lặng như trước. Thấy vậy, khóe môi Tô Kỳ Mộc cũng không kìm được khẽ cong lên.
Nhìn khuôn mặt nàng vừa xoay sang, ngón tay hắn run rẩy, khẽ vén mấy sợi tóc mai nơi trán nàng, chậm rãi vuốt ra phía sau.