Đột nhiên, Sở Lạc như nhận ra điều gì đó, lông mi khẽ run rẩy hai lần, chậm rãi mở mắt ra, liền thấy Tô Kỳ Mộc ở ngay trước mặt.
“Ta đã ngủ bao lâu rồi?” Sở Lạc vừa cất lời, liền chạm phải đôi đồng tử vàng rực ấy, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc: “Đôi mắt của ngươi…”
Ánh mắt Tô Kỳ Mộc khẽ d.a.o động, hắn cẩn trọng thu tay về.
Sở Lạc bất chợt ngồi dậy, nghiêm túc nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, trong ánh kim đồng tử nhạt kia còn vương chút sắc đỏ.
“Ngươi… đã khócsao?”
Cảm nhận được sự hoảng hốt trong mắt hắn, Sở Lạc vội vàng nhìn quanh bốn phía.
Nơi này đã không còn là quỷ vực không thể giải nữa, mà là chỗ ở tạm thời của nàng trong phủ Tô gia.
Trong đầu Sở Lạc thoáng lướt qua vô số mảnh ký ức trước đó, nhưng sau khi ngủ thiếp đi thì lại chẳng còn nhớ được gì. Nàng gọi Hoa Hoa trong thức hải, song nó vì giúp nàng ngăn một kích của Quỷ Vương mà cũng đã hôn mê.
“Sau đó… đã xảy ra chuyện gì?” Sở Lạc nghĩ mãi cũng không ra, đành xoay người nhìn Tô Kỳ Mộc.
Thấy tinh thần nàng ổn định, Tô Kỳ Mộc cũng buông được tảng đá trong lòng.
“Quỷ vực sụp đổ rồi, ta liền đưa ngươi ra ngoài. Ngươi ngủ rất lâu, bây giờ còn thấy khó chịu chỗ nào không?”
Sở Lạc lắc đầu, khẽ cười: “Không phải quỷ vực đó rất lợi hại sao, sao lại dễ dàng sụp đổ thế? Còn đôi mắt ngươi… rốt cuộc là sao vậy?”
Tô Kỳ Mộc đem mọi chuyện kể lại tỉ mỉ cho nàng nghe, cuối cùng hỏi: “Thế còn nhục thân của ngươi?”
“Đang tự tu sửa đấy. Nếu ngươi không ngại nhìn một cái khung xương treo lủng lẳng vài mảnh thịt, ta có thể lấy ra ngay bây giờ.”
“Ta không sợ.”
“Phụt… thế ngươi khóc là vì bị dọa thấy bộ dạng kia của ta à?”
“Ta còn tưởng rằng ngươi đã…” Tô Kỳ Mộc mím môi, không nói hết câu.
Sở Lạc ôm gối, trầm ngâm: “Nhục thân đã hỏng, e rằng mười năm, vài chục năm cũng khó mà khôi phục. Giờ ngươi đã lấy lại được thân thể vốn có, còn ta thì lại thành kẻ nằm liệt giường… Hừ, nếu không moi được kẻ giở trò phía sau ra, thì ta không cam lòng.”
Nghe thế, ánh mắt Tô Kỳ Mộc cũng trở nên nặng nề.
Hắn có dự cảm, bề ngoài kẻ đó nhằm vào Sở Lạc, nhưng thực chất lại đang nhắm vào mình.
Nàng mới tỉnh lại, hắn tuyệt đối không thể để nàng tiếp tục bị cuốn vào nguy hiểm.
“Tam công chúa Quỷ giới, phản quân, Xích Phát Tướng quân… Xích Phát Tướng quân…” Sở Lạc lẩm bẩm, ánh mắt chợt lóe sáng: “Nguyên Chân, thư họa… Tam công chúa Quỷ tộc tìm thư họa là để truy tìm tung tích người mình yêu. Thế thì tìm Nguyên Chân, là vì cái gì?”
Nhắc đến Nguyên Chân, Tô Kỳ Mộc liền đem chuyện hôm ấy tra được kể hết cho nàng.
Nghe xong, Sở Lạc vô cùng kinh ngạc.
“Hóa ra vụ t.h.ả.m án diệt môn Tô gia năm đó là do Tả Hoằng Thận cùng Hạc Dương Tử liên thủ hãm hại… Chờ đã, ngươi đến Vân Lai, nếu không nhờ sự xuất hiện của Nguyên Chân, thì cũng không tra ra được án diệt môn hơn ba mươi năm trước. Như vậy, Nguyên Chân chính là một cái mồi nhử.”
“Hắn từ Quỷ giới tới, trở lại Vân Lai để tìm thân thế của mình. Còn ngươi thì theo sát hắn, nhờ vậy mới lần ra bí ẩn của vụ t.h.ả.m án. Vậy thì, kẻ thao túng Nguyên Chân trong bóng tối—dù là người hay quỷ thực ra là muốn ngươi biết sự thật năm đó, muốn ngươi biết Hạc Dương Tử mới là kẻ đã hủy diệt cả nhà ngươi”
“Hắn làm vậy… rốt cuộc là vì điều gì…”
Nghĩ đến đây, ánh mắt Sở Lạc vô thức dừng lại trên người Tô Kỳ Mộc.
Nếu không phải vì thù oán cá nhân với Hạc Dương Tử, thì mục tiêu lớn nhất có lẽ chính là muốn phá hủy tâm tính của Tô Kỳ Mộc.
Phải biết rằng, trước khi trở lại Vân Lai, hắn từng trải qua những ngày tháng đen tối nhất: bị hãm hại, bị phế bỏ tu vi, cô độc lê bước đến hôm nay, sớm đã mất hết niềm tin vào tu chân giới.
Mà nay, lại thêm một hồi kiếp nạn, nàng nhìn thấy trong mắt hắn sự lạnh lẽo chưa từng có. Nhưng khi ánh mắt ấy hướng về phía nàng, lại trở về dáng vẻ ôn nhu ban đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta sẽ tra cho ra, tuyệt không bỏ qua hắn.” Giọng nói bình thản, song hàm chứa kiên định.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Kẻ đó luôn âm thầm tính kế với hắn, nay lại hạ thủ với Sở Lạc.
Hắn nhất định phải sớm kéo kẻ đó ra ánh sáng.
“Còn một chuyện chưa làm.” Sở Lạc đột nhiên nói.
Tô Kỳ Mộc nhìn nàng, thấy nàng định xuống giường, lập tức ngăn lại.
Hiện tại trạng thái của Sở Lạc không tính là nguyên thần hoàn chỉnh, cũng chẳng có nhục thân toàn vẹn.
Chỉ còn Tam Tịnh Nghiệp Hỏa dung hợp vào nguyên thần để tự tu sửa. Thân thể nàng nửa hư nửa thực, có thể tiếp xúc với người khác, nhưng cảm giác lại mơ hồ. Đến khi bị Tô Kỳ Mộc ấn nàng trở lại giường, nàng mới kịp phản ứng.
“Dưỡng thương, không được chạy loạn. Đây vốn là lời ngươi từng dạy ta.”
Nghe vậy, Sở Lạc mím môi. Nhân lúc hắn sơ ý, nàng liền thoắt một cái đã chạy ra khỏi cửa.
“Sở Lạc!” Biết trước sẽ như vậy, song nhìn bóng dáng nàng bỏ chạy, Tô Kỳ Mộc vẫn bất lực bật cười.
Điều Sở Lạc nói còn chưa làm, thực ra là liên quan đến Nguyên Chân.
Trong ký ức của lão chưởng quầy mà Tô Kỳ Mộc tra được, còn có chỗ chôn hài cốt mẫu thân của Nguyên Chân.
Nguyên Chân đ.á.n.h mất ký ức khi còn sống, chỉ dựa vào bản năng tìm đến đây. Trong lòng hắn, vẫn luôn khát khao được đoàn tụ cùng mẫu thân.
Năm ấy, hắn từng một mình chạy tới Tô phủ, rồi vùi thân trong biển lửa.
Chỉ mong bọn họ có thể buông tha cho mẫu thân mình.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn bị lừa dối.
Tô Kỳ Mộc cùng Sở Lạc dẫn Nguyên Chân đến nơi chôn cất trong trí nhớ, đào lên hài cốt đã được chôn hơn ba mươi năm.
Trước bộ xương trắng đã chẳng còn hình dạng, Nguyên Chân bỗng quỳ sụp xuống. Không biết nhớ ra điều gì, hắn run rẩy nắm lấy bàn tay đã hóa thành xương khô ấy, tức thì òa khóc.
“Nương…”
“Nương!”
Hắn nhào lên, tiếng gào khóc khàn đặc, giống hệt như vô số lần hắn từng van cầu bọn họ đừng làm hại mẫu thân mình.
Những ngày ấy, hắn đã nói hết những gì có thể, thế nhưng vẫn không ngăn được bọn họ. Dù chỉ muốn chia sẻ cho mẫu thân một phần đau đớn, hắn cũng không làm được.
Hắn đã nhớ lại, tất cả đều nhớ lại.
Đêm hôm ấy, hắn cố gắng chống đỡ thân thể hư nhược, chạy đến Tô gia.
Cửa lớn Tô phủ không đóng, thị vệ gác cửa đều nằm c.h.ế.t trên đất, m.á.u nhuộm đỏ cả bậc thang.
Bên trong là từng tiếng gào thét bi thương, hòa cùng cái lạnh của đêm tuyết rơi.
Nguyên Chân đứng trước cửa Tô phủ nhuốm máu, toàn thân run rẩy, ngón tay bấu chặt lấy vạt áo.
Nhưng khi trong đầu vang vọng lại tiếng kêu đau đớn của mẫu thân, hắn liền không còn sợ hãi, bước thẳng vào Tô phủ—nơi ngập tràn m.á.u và lửa.
Hắn đi tới chỗ tiểu công tử Tô gia từng đọc sách, nơi đó trống rỗng, chỉ còn lại những giá sách đầy ắp.
Hắn đã từng gặp tiểu công tử ấy, cùng tuổi với mình, lễ độ, ôn nhu như ngọc.
Tiểu công tử còn từng tặng hắn một quyển sách. Hắn đã lật giở không biết bao nhiêu lần, đến mức chẳng nhớ nổi nữa…