Ngoài Thần Ma Cảnh, theo sau sự xuất hiện của Sở Lạc cùng viện quân chính quy từ Ma Giới, những người đã cố thủ nơi đây suốt nhiều ngày cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Dù tin tức vẫn bị phong tỏa, nhưng dân chúng trong Tu Chân giới đều đã mơ hồ cảm nhận được điều gì đó. Không khí khắp nơi u ám, trầm nặng, khó mà nhìn thấy chút hy vọng nào.
Bởi đây là thời khắc sinh tử của cả Tu Chân giới và Thần Ma Cảnh.
Thế nhưng người thường chẳng thể làm được gì, chỉ có thể ngày đêm cầu nguyện cho những người đang liều mạng nơi chiến tuyến.
Trong số đó, không ít người vừa mới trải qua được vài năm yên bình – điều mà trước kia họ chưa từng dám nghĩ tới.
Trên chiến trường, gió cát hòa cùng mùi m.á.u tanh nồng nặc. Sở Lạc dẫn đầu mọi người, từng bước một dồn sinh vật trong Thần Ma vào sâu bên trong, chiến đấu không nghỉ suốt nhiều ngày đêm. Trên người nàng đã đầy vết thương, song chẳng có thời gian để bận tâm.
Hôm ấy, khi nàng định thay ca cho nhóm tu sĩ đã kiệt sức, bỗng nhiên trời đổi sắc.
Trong nháy mắt, mây đen cuộn lại che kín bầu trời. Rõ ràng đang giữa ban ngày, vậy mà chỉ trong mười hơi thở, ánh sáng đã bị nuốt trọn, bóng đêm tràn xuống, dị tượng này như tảng đá nặng đè lên lòng mọi người.
Gió cuồng gào thét, mạnh nhất là ở Tây Vực Ma Giới. Khi đám đạo tu trẻ tuổi còn đang đoán xem có phải sắp có yêu ma cường đại nào giáng thế, thì các bậc trưởng lão đã đưa ra đáp án.
“Có người muốn phi thăng.” Nguyên Thương Quyết trầm giọng nói.
Là người sống sót từ hơn năm trăm năm trước, ông tự nhiên từng chứng kiến cảnh người phi thăng. Nhưng suốt mấy trăm năm qua, Tu Chân giới chưa từng xuất hiện ai đạt tới viên mãn, thậm chí những người có tu vi cao đều cố gắng áp chế bản thân. Ông có thể đoán được phần nào…thông đạo phi thăng, hẳn đã bị đóng lại.
Vì thế, khi thấy dị tượng này, phản ứng đầu tiên của ông là kinh hãi, đây không phải là độ kiếp phi thăng, mà là tự tìm cái c.h.ế.t.
“Trong Tu Chân giới này, ai còn có đủ sức phi thăng được chứ…”
Liễu Tự Diêu khẽ lẩm bẩm, ánh mắt hướng về nơi Phật tu đóng quân, quả nhiên thấy Trọng Sơ Thánh Tăng vẫn đang tĩnh tọa thiền định.
“Chỉ còn tên đạo tu Ô Bàn bên cạnh Ứng Ly Hoài là có khả năng, nhưng hắn tuyệt đối không muốn phi thăng. Vậy trong Tây Vực Ma Giới, còn ai nữa đây?”
Sở Lạc nhìn về phương xa, trầm ngâm.
Mây đen chất chồng bị sấm chớp xé rách, giữa luồng điện chớp ấy dường như có một bóng người đang bay lên trời. Khoảng cách quá xa khiến họ chẳng nhìn rõ được gì.
Nàng mơ hồ đoán được người ấy là ai, liền quay đầu nhìn về phía quân Ma Tu, quả nhiên thấy Doãn Phách cũng đang nhìn lại mình.
Trên gương mặt hắn chẳng có vẻ ngạc nhiên nào, như thể đã biết trước chuyện này. Những năm qua, hắn nắm giữ không ít tin tức, chắc chắn cũng hiểu rõ việc Thiên Môn đã bị đóng.
Vậy nên, tất cả đều là sắp đặt.
Sở Lạc không nghĩ thêm, cúi đầu liếc qua chiếc chuông vàng nơi thắt lưng, rồi lại tiếp tục dẫn đội xông lên chiến trường.
Tây Vực Ma Giới. Giữa ánh chớp rền vang, Xích Phát Tướng Quân bị pháp tắc cưỡng ép phi thăng, nở nụ cười điên cuồng giữa không trung.
Mỗi đạo thiên lôi lẽ ra có thể đ.á.n.h nát hắn, nhưng khi sắp giáng xuống, chúng lại đột ngột lệch hướng , phần lớn đ.á.n.h vào Linh Yểm, chỉ một tia yếu ớt mới rơi xuống thân Hạc Dương Tử.
Tô Kỳ Mộc ngẩng đầu nhìn tất cả.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Trong mắt hắn, người trong lôi quang khi thì là Hạc Dương Tử, khi lại hóa thành Xích Phát Tướng Quân.
Một người là sư tôn từng lừa gạt, khống chế và g.i.ế.c cả gia tộc hắn. Một người là ác quỷ khiến hắn bị ruồng bỏ, không thể quay về quá khứ.
Cả cuộc đời hắn đều bị hai người này xoay chuyển, bao tiếc nuối, bi thương, đều bắt nguồn từ họ.
Nhưng khi nhìn thấy hai kẻ đã hủy hoại đời mình sắp c.h.ế.t, Tô Kỳ Mộc lại không thấy hả lòng — trong tim chỉ còn trống rỗng và mệt mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kẻ ác đã chịu trừng phạt, nhưng cuộc đời vốn dĩ có thể quang minh chính đại của hắn, mãi mãi không trở lại được nữa.
Đôi mắt hắn dần đỏ lên.
Sau khi tám mươi mốt đạo thiên lôi giáng hết, Linh Yểm lập tức tiến đến trước Xích Phát Tướng Quân.
Dù phần lớn lôi kiếp đã bị hắn gánh thay, nhưng chút sấm sét còn lại vẫn khiến Xích Phát Tướng Quân bị hành hạ đến hấp hối, hơi thở yếu ớt, ánh mắt trống rỗng.
Khóe môi Linh Yểm khẽ nhếch, rồi hắn thò tay, moi thẳng tim của đối phương ra.
Thân thể vốn đã cạn sinh khí, trái tim bị lấy ra liền ngừng đập, m.á.u đỏ thấm lên bàn tay tái nhợt của Linh Yểm, rồi từ từ thấm vào thân thể hắn.
Đệ lục kiếp — m.á.u Tiên Nhân.
Dòng m.á.u tiên nhân hòa vào cơ thể Linh Yểm, hóa thành trái tim mới. Trong khoảnh khắc ấy, hắn như được hồi sinh, tứ chi đầu mối đã liền lại, những đường khâu dữ tợn biến mất, khuôn mặt tái nhợt cũng dần hiện sắc hồng.
Thình thịch… thình thịch…
Trái tim hắn đập từng nhịp rõ ràng.
Cảm giác ấy, hắn đã quên mất từ bao giờ, quên rằng trong ngực, trái tim từng đập như thế này.
Sáu kiếp viên mãn, hắn cuối cùng đã trở thành một vị Thần chân chính.
Nhưng tầng mây đen trên trời vẫn chưa tan. Đúng lúc lẽ ra phải xuất hiện dị tượng phi thăng, từ trên cao lại phóng xuống một đạo lôi kiếp chưa từng có, mang theo sức mạnh hủy diệt, bổ thẳng về hướng Xích Phát Tướng Quân.
Linh Yểm đạt được mục đích, tất nhiên chẳng còn định chia sẻ thiên kiếp nữa.
Trong chớp mắt, đôi mắt Xích Phát Tướng Quân trống rỗng, thân thể tan rã.
Da thịt tiêu tán, thân xác Hạc Dương Tử bị hủy diệt, kế đến là linh hồn Xích Phát Tướng Quân.
Trong mắt hắn còn vương lại chút bất cam, nhưng chỉ một khắc sau, kẻ từng oai danh lừng lẫy trong Quỷ Giới, một tiếng hô vạn người ứng, nay đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Theo đó, mái tóc đỏ của Tô Kỳ Mộc cũng dần trở lại màu cũ, vết huyết ấn giữa trán phai mờ như chưa từng tồn tại.
Mọi thứ tan biến, sạch sẽ như chưa từng có gì xảy ra. Mây đen tan, ánh sáng trở lại, bầu trời xanh thẳm, gió mây an tĩnh như thuở đầu.
Khi Linh Yểm đang cảm nhận nguồn sức mạnh mới trong người, hắn bỗng thấy Tô Kỳ Mộc xoay lưng bỏ đi.
Hắn không hỏi Tô Kỳ Mộc định đi đâu.
Bởi cả hai, từ lâu đã không còn chốn quay về, chỉ là những linh hồn lang bạt giữa nhân gian.
Nhưng trong lòng Tô Kỳ Mộc vẫn còn một niệm chưa dứt — nơi hắn muốn đến, ắt là nơi có Sở Lạc.
Tô Kỳ Mộc rất nhanh đã trở lại Đông Vực.
Hắn chỉ dám ngồi trên đỉnh núi cao, lặng lẽ nhìn về phía chiến trường xa xăm, ánh mắt dõi theo bóng hình trong chiến y đỏ đang liều mình c.h.é.m g.i.ế.c giữa biển máu.
Có một câu, lời của Doãn Phách nói quả thật không sai, trên chiến trường, không cần những kẻ lập trường không vững vàng.
Hắn muốn đứng về phía Thần Ma, tự tay kiến tạo nên một thế giới mới, cũng lại muốn đứng bên cạnh Sở Lạc.
Thế nhưng, một kẻ do dự, lưỡng lự như hắn, sao còn có thể xuất hiện trước mặt nàng được nữa, để rồi khiến cả hai đều khó xử?