Những gì xảy ra ở bên ngoài, trong cõi Thần Ma thiên địa cũng rất nhanh đã biết đến.
Khi Ô Bàn nghe tin có người ở ngoại giới lựa chọn phi thăng, rồi lại bị đ.á.n.h c.h.ế.t ngay sau khi thiên kiếp hạ xuống, hắn ban đầu chỉ thấy kinh ngạc, nhưng sau đó trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Hắn từng cho rằng cửa trời đã đóng, nếu phi thăng thất bại thì cùng lắm vẫn có thể ở lại tu chân giới, làm một tán tiên. Nhưng đạo sát lôi kia lại c.h.é.m tan toàn bộ ảo tưởng ấy.
Phải nhanh chóng khiến “ Thần Ma Thiên Địa” giáng xuống thôi.
Từ sau khi Kim Tịch Ninh biến mất, Ứng Ly Hoài dường như cũng mất đi chấp niệm trong lòng, cả người thay đổi hoàn toàn. Hắn không còn quan tâm đến việc của tu chân giới, mà toàn tâm toàn ý quản lý thế giới Thần Ma, mọi thứ trong đây đều được hắn sắp xếp ngăn nắp, chỉnh tề.
Vì muốn công chiếm tu chân giới, toàn bộ chiến thuật của đại quân Thần Ma cũng đều do hắn đích thân định ra.
“Không thể kéo dài thêm được nữa.” — Ô Bàn trầm giọng nói.
“Chúng ta dù tốc độ hồi phục linh lực nhanh hơn, nhưng bên tu chân giới nhân số áp đảo, hơn nữa còn có hai người đã xác nhận thần quyền là Kỳ Thanh Vũ và Sở Lạc. Hai người đó vốn mang lực áp chế thiên nhiên đối với đại quân của chúng ta. Cứ giằng co thế này, sớm muộn cũng bị họ tiêu diệt hết!”
Tuy hắn nói là “người”, nhưng trong quân Thần Ma đâu chỉ có con người. Rất nhiều sinh vật quái dị, hình thái khác thường, đều là do “Vạn Tượng Sinh Linh Vương” — người giữ đạo cốt “Vong Trần Cốt” tạo ra.
Năm vị quân vương trong cõi Thần Ma là hóa thân của luồng khí còn sót lại khi các Thần Quái rời đi, nắm giữ quyền cân bằng trong thế giới này. Dù họ có thể vận dụng một phần thần quyền, song hiệu quả lại kém xa thần linh chân chính.
Vì thế, những sinh linh do Vạn Tượng Sinh Linh Vương tạo ra mới có hình thù dị dạng như vậy.
Ứng Ly Hoài trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “Hiện nay, Tề Linh Yểm đã có được thần quyền hoàn chỉnh. Đợi hắn quay lại, có lẽ hắn có thể sáng tạo ra những sinh linh mạnh mẽ hơn, không cần quá nóng vội.”
Lúc ấy, một nữ tử có nốt chu sa giữa trán khẽ mở miệng: “Phàm sự đều có cái giá của nó. Sinh linh vượt ngoài dự tính quả thật hữu dụng trong chiến tranh, nhưng sau khi chiến sự kết thúc, ngươi định xử lý chúng thế nào? Dù là cách nào, đều sẽ để lại tai họa lâu dài cho hậu thế.”
Nàng vừa cất lời, mọi ánh mắt đều hướng về phía đó — chính là Nhật Nguyệt Tinh Thần Vương, người tương ứng với thanh Thanh Ngọc Tâm Ma Kiếm. Nàng là kẻ đầu tiên được công nhận thần quyền, cũng là kẻ mạnh nhất trong năm vị quân vương.
Thường ngày nàng tính tình lạnh nhạt, rất hiếm khi chủ động lên tiếng, nên khi nàng nói ra nhiều lời đến vậy, tất cả đều phải suy nghĩ.
Nhật Nguyệt Tinh Thần Vương nói tiếp: “Hạt giống của Thần Ma đã được gieo vào tu chân giới, thì sẽ không biến mất. Ngươi cảm thấy đợi thêm vài năm là phiền, hay muốn sau này vì mất cân bằng mà phải thu dọn hậu quả càng phiền hơn?”
Lời nàng khiến mọi người trầm mặc. Ô Bàn cũng phải suy nghĩ rất lâu mới nói:
“Tề Linh Yểm tuy đứng về phía chúng ta, nhưng thái độ của hắn ngày càng khó đoán. Đến lúc đó, e rằng không dễ thuyết phục.”
Ứng Ly Hoài im lặng, cuối cùng chỉ nói khẽ: “Vậy chỉ có thể liều c.h.ế.t một trận thôi.”
Trận chiến gian khổ nhất cuối cùng cũng đã đến.
Ứng Ly Hoài cùng Ô Bàn đích thân dẫn theo toàn bộ lực lượng Thần Ma, bên cạnh còn có ba vị cường giả:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sinh Tử Luân Hồi Vương (ứng với Hoa Tai Ương),
Pháp Độ Trật Tự Vương (ứng với Thần Binh Phù),
và Vạn Tượng Sinh Linh Vương (ứng với Vong Trần Cốt).
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Chỉ duy nhất Nhật Nguyệt Tinh Thần Vương vẫn ở lại Thần Ma. Một phần vì nàng vốn không hiếu chiến, cho rằng tu chân giới chỉ đang kéo dài hơi tàn, đợi khi thiên đạo sụp đổ, thế giới tự khắc hủy diệt, chẳng cần Thần Ma ra tay.
Một phần khác, bởi Thanh Ngọc Tâm Ma Kiếm — chủ khí của nàng, hiện đang đứng về phía tu chân giới, khiến nàng khó xử, chẳng bằng ẩn mình chờ thời.
Còn vị Lâm Hải Sơn Xuyên Vương tương ứng với Sơn Thủy Đồ, từ lần Sở Lạc đầu tiên bước vào Thần Ma đã bị Hoa Tai Ương tiêu diệt.
Thần Ma đồng loạt xuất binh, quả thật khiến tu chân giới trở tay không kịp. May mắn thay, phía trước có Sở Lạc và Kỳ Thanh Vũ chống đỡ, kịp thời giúp mọi người ổn định đội hình, giảm thương vong đến mức thấp nhất.
Nhưng tình trạng của Sở Lạc và Kỳ Thanh Vũ lại vô cùng tệ.
Tô Kỳ Mộc đứng từ xa quan sát, thấy không ít lần Sở Lạc rơi vào hiểm cảnh, gần như không kìm được mà muốn lao ra, may mà nàng mỗi lần đều thoát hiểm trong gang tấc.
Đây là một trận chiến khốc liệt chưa từng có. Kỳ Thanh Vũ một mình đối đầu với Ứng Ly Hoài và Ô Bàn — hai kẻ đều là ma thần từng thống lĩnh thiên quân, tình thế vô cùng căng thẳng.
Còn Sở Lạc lại phải đối mặt với ba vị thượng vương Thần Ma, mỗi người đều cao hơn nàng cả một cảnh giới, nhưng sức mạnh hiện tại của Sở Lạc đã không thể đo bằng tu vi thông thường.
Nhờ Hoa Tai Ương khắc chế được bọn họ, nàng vẫn còn sức đối phó với đại quân Thần Ma.
Chỉ là khi nhìn thấy khuôn mặt của Sinh Tử Luân Hồi Vương, lòng nàng vẫn không khỏi thoáng ngẩn ngơ — quả nhiên, lần gặp lại tiếp theo, chính là trên chiến trường này.
Từ khi Ứng Ly Hoài và bọn họ xuất chiến, Sở Lạc cùng Kỳ Thanh Vũ gần như không có lấy một khắc nghỉ ngơi, chiến đấu suốt ba tháng liền.
Dưới cường độ tiêu hao cực hạn ấy, Sở Lạc lại cảm nhận được thân thể vốn chưa khôi phục hoàn toàn của mình đang có dấu hiệu đột phá lên Hóa Thần Kỳ.
Có lẽ vì sức ép quá lớn khiến Vạn Niên Hỏa Tinh Phách trong cơ thể bị kích phát, lại thêm oán khí, khổ nạn trên chiến trường dày đặc, tất cả hợp lại thúc đẩy nàng đột phá.
Khí tức quanh thân nàng d.a.o động mãnh liệt mỗi lần vung thương có khi quét c.h.ế.t cả trăm quân, có khi lại yếu đến mức bị vài kẻ chặn đứng.
Rất nhanh, những tu sĩ đang nghỉ ngơi ở ngoài vòng chiến đã phát hiện ra điều bất thường.
“Đó là… sắp đột phá rồi! Không thể đột phá ngay trên chiến trường được!” Chưởng môn Lăng Vân Tông hét lên, chẳng kịp nghĩ gì thêm, lập tức cưỡi linh thú Lộc Hàn Tinh lao thẳng về phía Sở Lạc.
Ông là người nhìn nàng lớn lên, dù Sở Lạc nay đã có thể một mình gánh cả bầu trời, nhưng khi thấy nàng gặp nguy hiểm, ông vẫn không khỏi lo lắng như thuở trước.
Những chưởng môn của các môn phái khác thấy thế, cũng lập tức ra quyết định:
“Sở Lạc phải rút lui để độ kiếp! Chỉ có Tống Tông chủ cùng Lộc Hàn Tinh không đủ bảo vệ nàng — mau, tất cả cùng qua đó!”