Sở Lạc nhìn thấy Bạch Thanh Ngô đang đứng nơi cuối bậc Đăng Vân Ti, mỉm cười nhìn nàng.
Ánh mắt chạm nhau, không hiểu sao hốc mắt nàng lại chợt đỏ lên.
Quãng đường tu hành dài đằng đẵng ấy có bao nhiêu gian khổ, nàng chưa từng thật sự nghĩ đến. Nàng chỉ biết, chỉ cần người trong tu chân giới có thể ít chia ly, ít khổ đau hơn, thì trong lòng nàng lại dâng lên một niềm vui thầm lặng, như thể đó chính là hạnh phúc của bản thân.
Nhưng họ rốt cuộc vẫn không phải là nàng, còn những người thật sự ở bên nàng, lại lần lượt rời đi.
Sở Lạc hiểu rõ, những điều mình từng trải qua, sư tổ cũng đã từng trải qua như thế. Vì vậy khi trông thấy ông, bao cảm xúc kìm nén bấy lâu liền dâng trào không thể ngăn nổi.
Bạch Thanh Ngô nhìn nàng, trong mắt ánh lên nét từ ái, rồi chậm rãi đưa tay về phía nàng.
“Đi thôi, vẫn còn có chuyện, là những điều con muốn biết.”
Ông dẫn nàng bước đi, mãi cho đến trước Thiên Môn.
Giữa tầng mây cuộn trắng, một tòa kiến trúc nguy nga rực rỡ hiện ra, trên cổng khắc ba chữ vàng rực: Nam Thiên Môn. Đây là nơi nối giữa Nhân giới và Tiên giới, có thiên binh trấn thủ, nghiêm cẩn không động.
Ngoài Nam Thiên Môn, một nam tử khí độ bất phàm đang đứng đó. Không một ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn.
Sở Lạc vẫn còn nhớ người này, nàng từng thấy hắn trong Thiên giới của Hộp Trung Lục Đạo, khi ấy hắn đang cùng sư tổ nàng đ.á.n.h cờ. Khi đó Bạch Thanh Ngô dường như định nói với nàng điều gì, nhưng vì có hắn ở đó nên đành im lặng.
Giờ phút này, nam tử ấy quay đầu nhìn về phía nàng, khẽ mỉm cười.
Nụ cười ấy chân thành đến mức khiến Sở Lạc thoáng d.a.o động. Ban đầu nàng còn hoài nghi, liệu người sửa đổi thiên kiếp của nàng,biến chín đạo lôi kiếp thành chín chín tám mốt đạo có phải chính là hắn không. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười ấy, mọi nghi ngờ lại như tan biến.
Rất nhanh, giọng nói trầm ổn của Bạch Thanh Ngô vang lên bên cạnh:
“Vị này là Thượng Thần Mạc Ly từng cai quản Tu Chân Thiên Địa, giỏi nhất là điều khiển lòng người. Con từng gặp hắn, nhưng hôm nay mới là lần chính thức.”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Lời của sư tổ khiến Sở Lạc bừng tỉnh. Giỏi điều khiển lòng người vậy thì nụ cười vừa rồi e rằng không đơn giản như vẻ ngoài.
Quả nhiên, khi lòng cảnh giác dâng lên, nụ cười kia bỗng trở nên giả tạo đến khó tin.
Mạc Ly nhẹ nhàng cười khẽ:
“Chỉ là muốn để lại ấn tượng tốt cho người mới mà thôi. Thanh Ngô thượng tiên, hà tất vạch trần ta sớm thế. Bao năm nay ta vẫn mong đợi ngày này, cuối cùng cũng đợi được ngươi rồi, Hoa Thần. Có muốn ta dẫn ngươi đi gặp Thiên Đế không?”
Dù trong lòng vẫn còn chút bất mãn với vị thượng thần này, nhưng thấy sư tổ không hề ngăn cản, cũng chẳng tỏ vẻ khó chịu, Sở Lạc hiểu rằng mình nên đi cùng hắn.
Nàng khẽ gật đầu.
Trên đường theo Mạc Ly Thượng Thần đi qua Nam Thiên Môn, tất cả tiên nhân dù thân phận cao thấp khác nhau đều cúi đầu hành lễ, dừng bước nhường đường.
Mạc Ly không nói gì, để mặc Sở Lạc tự mình quan sát cảnh giới Thiên đình.
Rõ ràng các tiên nhân đã được báo trước rằng hôm nay Nam Thiên Môn sẽ mở ra để nghênh đón một vị tiên mới kẻ được xưng là Thần linh đời kế tiếp của Thần Ma thiên địa.
Ánh mắt họ nhìn Sở Lạc mang theo sự kính sợ xen lẫn tò mò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chuyện của nàng, Thiên giới đều có nghe nói. Một là vì những việc nàng từng làm nơi tu chân giới đã động chạm đến lợi ích của không ít thượng vị giả trong Thiên đình; hai là vì nàng là đồ tôn của Bạch Thanh Ngô lại đang đi con đường tương tự ông.
Năm xưa, Bạch Thanh Ngô đã dùng chính thân mình hiến tế cho Thiên Địa, khiến linh khí phục sinh, rồi lấy công đức viên mãn mà phi thăng, tuy tu Phật đạo, không bị ràng buộc bởi thiên giới mà lại thành tiên.
Ngày ông phi thăng, toàn bộ các thượng thần từng quản lý Tu Chân giới đều bị kinh động. Trong đó, Mạc Ly Thượng Thần là người đứng đầu phe muốn để tu chân giới diệt vong nhanh chóng. Bạch Thanh Ngô cùng họ tranh đấu nhiều phen, ép buộc họ không còn được can thiệp vào hạ giới nữa, để Tu Chân giới được tự do phát triển.
Chính vì sự xuất hiện của Bạch Thanh Ngô mà Nam Thiên Môn khi ấy bị phong kín — mà giờ đây, vì Sở Lạc, nó được mở ra trở lại.
Các tiên nhân nơi Thiên đình vốn dĩ cũng đều từng là người của tu chân giới. Dẫu sau khi phi thăng, ký ức về trần thế đã phai nhạt, nhưng với hai người từng dốc lòng gìn giữ thế giới ấy, họ vẫn ôm chút kính ngưỡng trong tim.
Khi Sở Lạc nhìn ngắm đủ điều, Mạc Ly mới chậm rãi cất tiếng:
“Hoa Thần có lẽ đang nghi hoặc, rõ ràng Tu Chân Thiên Địa là do chúng ta tạo ra, cớ sao lại muốn hủy diệt nó?”
“Đúng vậy,” Sở Lạc đáp, giọng bình tĩnh. “Ta không hiểu.”
Mạc Ly Thượng Thần, cũng như vị hung thần nơi Tuyết Sơn mà nàng từng gặp, đều từng muốn tận tay mang đi muôn dân của mình.
Mạc Ly mỉm cười: “Ngẩng đầu lên nhìn đi.”
Sở Lạc ngẩng đầu theo lời hắn.
“Ngươi thấy gì?”
“Chỉ thấy sương mờ… giống như bầu trời.” Nàng khẽ thì thầm, trong lòng lại càng nghi hoặc.
Nàng đã đến Thiên giới rồi, sao trời nơi này vẫn như trong Tu Chân giới?
“Đó chính là trời thiên ngoại hữu thiên,” Mạc Ly chậm rãi nói. “Nơi chúng ta đang đứng, là Nhất Trọng Thiên. Tất cả tiên nhân ở đây đều là kẻ từ Tu Chân giới phi thăng mà tới.”
“Bước qua tầng trời này, lên đến Nhị Trọng Thiên, nếu ngươi hỏi họ từ đâu đến, họ sẽ nói rằng mình đến từ Khai Hoằng Thiên Địa.”
“Khi Tu Chân giới diệt vong, Thần Ma Thiên Địa sinh ra, nơi chúng ta đang đứng hôm nay sẽ trở thành Nhị Trọng Thiên, còn sinh linh của Thần Ma sau khi phi thăng, sẽ đến nơi gọi là Nhất Trọng Thiên.”
“Tiên nhân đồng thọ cùng thiên địa, mà càng lên cao, tiên khí càng tinh thuần, thiên địa càng trường tồn, càng gần với vĩnh hằng.”
Nghe xong những lời đó, ánh mắt Sở Lạc thoáng biến sắc. Thì ra mỗi khi hạ giới trải qua một thời đại mới, Thiên giới lại sinh ra thêm một tầng trời. Càng đi lên, tiên nhân càng được hưởng lợi nhiều hơn.
Thế nhưng, nếu thật là như vậy, kẻ mong muốn đi lên phải là những tiên nhân kia mới đúng. Mạc Ly bọn họ vốn đã là thượng thần, chẳng bị ràng buộc bởi tầng trời nào cớ sao lại cực đoan đến thế?
Nàng còn chưa kịp hỏi, thì đã thấy phía trước có một người đàn ông trung niên đội mũ quan vội vã đi đến. Y phục và khí độ của ông khác hẳn các tiên nhân khác.
Đến gần, ông liền cung kính hành lễ, hướng hai người thi lễ.
“Đế Chân, bái kiến Mạc Ly Thượng Thần, bái kiến Hoa Thần Tai Ương.”
Mạc Ly khẽ gật đầu, rồi giới thiệu với Sở Lạc: “Đây là Thiên Đế Lý Cầu Chân, do ta cùng các Thượng Thần khác chọn ra từ hàng tu giả đầu tiên phi thăng lên giới này. Khi còn ở Tu Chân giới, hắn từng có chút giao tình với người sáng lập Lăng Vân Tông, nhưng chuyện ấy đã rất xa xưa rồi, không cần nhắc lại nữa.”
Thiên Đế mỉm cười ôn hòa, nói với nàng: “Nếu Hoa Thần có hứng, ngày sau ta nguyện được kể lại cho người nghe.”