Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 978: Sứ mệnh của Thiên giới



“Đi thôi.” Mạc Ly Thượng Thần nói, rồi cất bước đi trước.

“Đi đâu?” Sở Lạc hỏi.

Sắc mặt Lý Cầu Chân thoáng trở nên nghiêm nghị: “Bắc Thiên Môn.”

“Nhiều chuyện nếu nói ra, e rằng ngươi sẽ không tin. Chỉ có tự mình tận mắt chứng kiến…” Mạc Ly khẽ quay đầu nhìn nàng, ánh mắt sâu không thấy đáy, “…mới hiểu được rằng, cái gọi là an ổn tuyệt đối vốn không tồn tại. Thiên giới cũng có sứ mệnh riêng của mình.”

Càng đi về phía Bắc Thiên Môn, số lượng tiên nhân dọc đường càng thưa thớt. Đến cuối cùng, những gì có thể nhìn thấy chỉ còn là từng đội thiên binh thiên tướng chỉnh tề canh giữ.

Nơi đây tràn ngập sát khí, tầng tầng lớp lớp oai nghiêm, binh sĩ trấn thủ Bắc Thiên Môn hiển nhiên mạnh mẽ hơn hẳn những kẻ canh ở Nam Thiên Môn.

Mạc Ly cất giọng, trầm mà rõ: “Phía sau Bắc Thiên Môn là Dục Uyên  vực sâu nơi hội tụ mọi tham, sân, si của thế gian. Tất cả những d.ụ.c niệm ấy, sau khi tụ lại, sẽ hóa thành tà vật hữu hình hoặc vô hình, tấn công bất kỳ thứ gì chúng nhìn thấy, ngoại trừ đồng loại.”

“Ban đầu, Dục Uyên chỉ có một lối ra  nối liền với Nhân giới, tức là Tu Chân Thiên Địa hiện nay. Phần lớn d.ụ.c niệm của thế gian đều phát sinh từ nhân gian ấy. Nó giống như mặt tối bị chôn giấu dưới biển sâu, như bóng đen dưới tảng băng  vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời.”

“Hiện nay, Thiên giới nằm chắn giữa lối ra của Dục Uyên và Nhân giới. Nếu tà vật trong Dục Uyên muốn tràn xuống, ắt phải vượt qua Thiên giới. Bởi vậy, canh giữ cửa Dục Uyên chính là sứ mệnh của toàn bộ Thiên đình. Trong vực sâu ấy, hiện vẫn có không ít Thần Tôn từ tận Cửu Thập Cửu Trọng Thiên đang giao chiến.”

Nói đến đây, sắc mặt Mạc Ly dần trầm xuống.

“Lực lượng của Dục Uyên đôi khi sẽ đột ngột bạo phát, mà không phải mọi tầng trời đều đủ sức chống đỡ. Đã từng có một lần, tam trọng thiên bị đ.á.n.h thẳng vào, toàn bộ tiên nhân và thần tôn trong đó bỗng dưng biến mất không dấu vết. Chuyện ấy… ta nghĩ ngươi hẳn còn chút ấn tượng.”

Hắn dừng lại, ánh nhìn lặng như tro tàn:

“Lúc đó chính là thời kỳ Thần Khí Thiên Địa. Ngươi hẳn đã biết đôi phần từ  Quỷ giới rồi. Vào cuối thời ấy, mấy vạn tu giả đồng loạt tự tuyệt trong một đêm, m.á.u hóa thành mưa đỏ bay ngược lên trời. Đêm đó… cũng là khi Dục Uyên cuồng bạo nhất, tràn lên tận Tam Trọng Thiên…”

Mạc Ly khẽ thở dài, giọng ông trầm thấp như mang theo nghìn năm gió sương:

“Càng xuống tầng thấp, sức mạnh của tiên nhân lại càng yếu. Chỉ khi hướng lên trên, nơi tiên khí nồng đậm hơn, họ mới có thể mạnh lên. Nay lực lượng trong Dục Uyên đang dâng cao, ta buộc phải nghĩ cho các thần tiên ở Nhất Trọng Thiên. Ngươi nói sinh linh trong tu chân giới là con dân của ta, nhưng những tiên nhân ở Nhất Trọng Thiên này… há không phải cũng là con dân của ta sao?”

Nghe đến đây, Sở Lạc mới hiểu được vì sao Mạc Ly lại kiên quyết muốn mở ra “Thần Ma Thiên Địa” đến thế.

Ông muốn dẫn những tiên nhân ở tầng này thăng lên Nhị Trọng Thiên, để họ có thể hưởng nguồn lực tốt hơn.  chẳng qua là trong vô số con dân, ông chỉ chọn ra những kẻ ưu tú hơn mà thôi.

Đứng nơi Bắc Thiên Môn, Sở Lạc ngẩng nhìn về phía trước. Bầu trời nơi đó không còn thuần trắng mà chuyển dần sang một sắc xám mịt mù, xa hơn nữa là bóng tối sâu thẳm, nơi ánh sáng cũng không thể chạm tới.

Nàng dường như cảm nhận được một luồng khí tức tuyệt vọng và đè nén đang cuộn trào từ nơi xa xăm, nhưng lại mơ hồ không thật. Trái lại, Lý Cầu Chân bên cạnh từ khi đặt chân đến đây đã thấp thỏm không yên, thần sắc như đang đối mặt cường địch.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Ngay lúc ấy, nơi bóng tối xa xa bỗng lóe lên từng vệt kim quang rực rỡ, là một đội thiên binh vừa trở về sau chiến trận.

Khi họ tiến lại gần, có thể thấy người dẫn đầu mặc một bộ chiến giáp bạc lấp lánh, khí tức cổ xưa mà uy nghiêm, quanh thân tỏa ra sát khí khiến người không dám nhìn thẳng.

Thấy vậy, Mạc Ly Thượng Thần khẽ biến sắc, tựa hồ không ngờ sẽ gặp ở đây, vội kéo Sở Lạc sang một bên, thấp giọng nói: “Người kia chính là vị thần tôn mà ta đã nhắc đến  kẻ đến từ tận Cửu Thập Cửu Trọng Thiên, vẫn còn đang trấn giữ trong Dục Uyên. Lẽ ra phải đến ngày mai mới trở về, sao hôm nay đã vội vã hồi thiên…”

Vị thần tôn này là bậc có uy danh lớn lao giữa chư thần, ngay cả Mạc Ly còn phải né tránh, huống chi Lý Cầu Chân, đầu cúi thấp đến mức không dám thở mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người kia mặt lạnh như băng, áo giáp bạc quét qua trong ánh sáng, đoàn thiên binh phía sau cũng bước vội vã, tựa hồ không hề để tâm đến ba người đang đứng trước thiên môn. Thế nhưng, khi đi đến gần, cả hàng quân bỗng dừng lại.

Bởi kẻ đi đầu — vị chiến thần áo bạc ấy  đã dừng bước, rồi quay đầu nhìn về phía họ.

“Ngươi là… Hoa Thần Tai Ương?”

Sở Lạc kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải đôi con ngươi lạnh lẽo kia — đôi mắt không mang chút cảm tình nào, giờ phút này lại đang chăm chú nhìn nàng, như đang xác nhận điều gì đó.

Nàng thoáng ngẩn ra. Vị thần tôn này đến từ Cửu Thập Cửu Trọng Thiên, chí ít cũng đã trải qua chín mươi chín thời đại, là tồn tại cổ lão đến mức không thể đo lường. Vậy mà sao lại có thể nhận ra một kẻ vừa mới phi thăng như nàng chỉ bằng một cái liếc mắt?

Chưa kịp suy nghĩ, vị thần tôn kia đã xác nhận được thân phận nàng. Một tấm lệnh bài bạc được ném tới, bay thẳng về phía Sở Lạc.

Nàng đón lấy theo bản năng, nhìn thấy mặt trước khắc một chữ “Phó” thật lớn.

“Chuyện gì thế này?”

Mạc Ly Thượng Thần nhìn chăm chú tấm lệnh bài hồi lâu, rồi chậm rãi nói:

“Quân Diêu Thần Tôn gần đây đang tuyển chọn phó tướng… Hoa Thần, ngươi đã được chọn rồi.”

“Ý ngài là, ta phải ra trận? Lại còn là xuống Dục Uyên?” — Sở Lạc nhíu mày.

Mạc Ly gật đầu, rồi mỉm cười: “Trước hết, chúc mừng Hoa Thần.”

“Ta có thể từ chối không?” nàng nghiêm giọng hỏi.

Không phải vì nàng sợ chiến đấu — cả đời ở tu chân giới, nàng đã đ.á.n.h không biết bao nhiêu trận. Chỉ là… nàng đã mệt mỏi.

Bởi nàng không biết mình còn đang chiến đấu vì điều gì, phải bảo vệ thứ gì. Giống như ngày đầu đặt chân vào tu chân giới, có người bảo “ngươi sinh ra là để bảo vệ thế gian này”  khi ấy, nàng chỉ nghĩ người kia e là điên rồi.

“Muốn từ chối thì phải đến gặp Quân Diêu Thần Tôn mà nói. Nhưng, ngươi nên biết Cửu Thập Cửu Trọng Thiên… đâu phải ai muốn lên là có thể lên.”

Sở Lạc khẽ chau mày, trong lòng lại dấy lên một tia nghi hoặc.

Cửu Thập Cửu Trọng Thiên  rốt cuộc là nơi như thế nào?

Nhân giới đã trải qua vô số thời đại để trở thành dáng vẻ hiện nay. Vậy nhân giới thuở sơ khai trông ra sao? Vì sao mỗi thời đại đều phải hủy diệt rồi tái sinh? Ở đỉnh cao nhất của Thiên giới, liệu đã có ai chạm được đến vĩnh hằng?

Những câu hỏi ấy vẫn luôn ẩn sâu trong lòng nàng. Và nếu muốn tìm lời giải, có lẽ chỉ còn cách bước lên Cửu Thập Cửu Trọng Thiên, tìm đến Quân Diêu Thần Tôn, vị thần đứng trên tất cả.

Chỉ là… nàng vẫn chưa hiểu được, vì sao người ấy lại chọn mình.

Như nhìn thấu tâm tư nàng, Mạc Ly nhẹ giọng nói:



“‘Hoa Tai Uơng’ là loài hoa sinh ra từ khổ nạn của thế gian, một loại tạo vật hiếm có mà Nhân giới chưa từng thấy. Ngươi không thấy sao… nó rất giống với Dục Uyên kia?”