Đại điện Địa Phủ
Các sứ giả bắt hồn đã chờ sẵn nơi cửa địa phủ. Khi Sở Lạc và Tô Kỳ Mộc vừa đến, họ lập tức cung kính tiến lên nghênh đón.
Địa giới nằm dưới Thiên giới, thân phận thiên tiên vốn đã cao hơn địa tiên, huống hồ Sở Lạc hiện mang thần vị — địa quỷ nào dám thất lễ.
Nàng chỉ muốn nhanh chóng gặp lại sư tôn, tìm ra những sinh hồn lạc bước nơi địa phủ để dẫn họ trở về. Vừa cùng bọn quỷ sai tiếp xúc, nàng đã vội hỏi thẳng:
“Những sinh hồn ấy... đều đột nhiên biến mất? Cho đến nay vẫn chưa tìm được một ai sao?”
Một vị sứ giả bắt hồn cúi đầu đáp: “Cũng từng tìm thấy vài người, nhưng chỗ xuất hiện đều khác nhau, giữa chúng chẳng có mối liên hệ nào rõ ràng. Còn những sinh hồn tìm được, chúng ta đã tiễn đi rồi. Dẫu vậy... vẫn còn vô số hồn phách chưa thể tìm ra.”
Tô Kỳ Mộc im lặng, ánh mắt khép hờ, tựa hồ đang cảm nhận khí tức u ám trong lòng đất.
Sở Lạc lại hỏi: “Trước đây chưa từng có chuyện như vậy. Gần đây trong địa phủ có biến cố gì không?”
Lời nàng vừa dứt, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bị ai đó dõi nhìn. Nàng lập tức quay đầu, ánh mắt rơi về phía xa.
Một sứ giả đang lẩm nhẩm kể lại những việc lớn nhỏ gần đây bỗng dừng lại, theo hướng mắt nàng nhìn tới — một bóng dáng già nua đang lặng lẽ đứng nơi xa.
“Mạnh Bà? Bà ấy không ở bên Vong Xuyên sao, sao lại đến đây?” quỷ sai kinh ngạc hỏi.
“Bà ấy chính là Mạnh Bà?” Sở Lạc khẽ nhíu mày. Nàng từng nghe qua danh hào ấy, giờ càng chắc chắn ánh nhìn ban nãy chính là của Mạnh Bà.
Nếu chỉ là ánh mắt tò mò của kẻ qua đường, Sở Lạc tuyệt sẽ không để tâm. Nhưng khi nàng nhìn lại, người đàn bà kia đã quay lưng đi, chỉ còn để lại một cái bóng mờ nhạt giữa khí lạnh âm u, không thấy rõ dung nhan.
“Đi thôi.” Sở Lạc nói, giọng trầm xuống.
Sau khi tiến vào sâu trong địa giới, Sở Lạc cùng Tô Kỳ Mộc đi thẳng đến chỗ ở của sư tôn — Kim Tịch Ninh.
Năm xưa, sư tôn bị sư tổ cưỡng ép điểm hóa thành tiên, từ đó vẫn chìm trong giấc ngủ dài. Lần cuối cùng Sở Lạc gặp người là khi cùng sư tổ xuống địa giới còn lại bao năm nay, do thiên giới quản thúc nghiêm ngặt, nàng chưa từng có dịp quay lại.
Đây là lần thứ hai nàng được gặp lại sư tôn, sau khoảng cách dài đằng đẵng của thời gian.
Từ xa trông thấy bóng dáng quen thuộc ấy, lòng Sở Lạc dâng trào cảm xúc, nàng liền nhào tới như đứa trẻ năm nào.
“Sư tôn!”
Kim Tịch Ninh mỉm cười hiền hòa, dịu dàng xoa đầu nàng:
“Để vi sư xem xem, lần này con có mang thương tích theo người không?”
Thấy sư tôn ân cần kéo mình xoay trái xoay phải dò xét, Sở Lạc trong lòng ấm áp vô cùng, vội vàng cười nói:
“Ôi trời, còn ai có thể làm ta bị thương được nữa chứ? Sư tôn cứ yên tâm, ta khỏe như rồng như hổ mà!”
Lực đạo trên người Sở Lạc cường đại đến mức ngay cả khi nàng đã thu liễm bớt khí tức, Kim Tịch Ninh vẫn có thể cảm nhận được dòng linh lực đang chảy cuộn trong thân thể ấy. Đến mức độ này, quả thật chẳng còn ai có thể khiến nàng bị thương được nữa. Thấy đồ nhi khí tức ổn định, không một vết thương, Kim Tịch Ninh mới khẽ thở ra nhẹ nhõm.
Sau đó ánh mắt bà chuyển sang người thanh niên đang đứng bên cổng viện.
Tô Kỳ Mộc lập tức chỉnh lại áo bào, cúi đầu xem bản thân có gì thất lễ.
“Ngươi là…?” – ánh nhìn của Kim Tịch Ninh dừng lại nơi chiếc chuông vàng nhỏ đeo bên hông hắn.
Đó là vật bà từng thoáng thấy trong quá khứ — món quà năm xưa thiếu niên thiên tài của Thất Trận Tông tặng cho Sở Lạc khi nàng còn nhỏ. Lúc ấy thần trí Kim Tịch Ninh vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ nhìn thoáng qua rồi quên bẵng. Nay nhìn lại, mọi ký ức mơ hồ bỗng hiện lên rõ rệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vãn bối Tô Kỳ Mộc, bái kiến Kim tiền bối.” – hắn khom người hành lễ, thái độ cung kính đến từng nhịp thở.
Khi Kim Tịch Ninh vẫn còn đang trầm ngâm quan sát, thì Sở Lạc lại quay đầu nhìn về phía trong nhà:
“Trong nhà còn có hai người nữa?”
Trong phòng, Tiểu Uyển và Đại Thế – hai “tiểu tiên thất nghiệp” đang căng thẳng đến run người. Vừa nãy còn tò mò muốn gặp vị Hoa Thần và Thần Trật Tự trong truyền thuyết, giờ thì bị chính người ta điểm tên, cả hai đều sợ đến cứng đờ.
Kim Tịch Ninh khẽ liếc về phía cửa: “Sao thế? Không phải vẫn luôn nói muốn gặp à? Sao giờ lại rụt cổ rồi?”
Hai kẻ tội nghiệp nghe vậy chỉ biết cười gượng, rón rén bước ra khỏi cửa, mặt cười nịnh bợ như hoa nở gượng giữa mùa đông.
Khi quỷ sai mang đến các hồ sơ về vụ mất tích của những sinh hồn, Sở Lạc và Tô Kỳ Mộc ngồi trong phòng xem xét từng tờ một. Kim Tịch Ninh không để Tiểu Uyển và Đại Thế quấy rầy, để mặc bọn họ lén lút ngó vào từ ngoài cửa.
Một lúc sau, đọc xong tất cả hồ sơ, Sở Lạc vẫn chẳng tìm được manh mối nào hữu ích. Nàng liền nghiêng đầu nhìn Tô Kỳ Mộc:
“Khi đến đây, ngươi đã cảm nhận được điều gì sao?”
Tô Kỳ Mộc im lặng một lúc, mới đáp: “Khí tức nơi địa giới… có điều gì đó khác lạ.”
“Không gian nơi đây hỗn loạn, song lại phân tách rõ ràng giữa trật tự và hỗn loạn. Ở Thiên giới, cũng như vậy sao?”
Sở Lạc khẽ nhíu mày: “Thiên giới và địa giới vốn cấu thành tương tự, chỉ khác ở thứ tầng. Ta chưa từng đi quá cao, nhưng…”
Tô Kỳ Mộcgật đầu, ánh mắt như đang truy tìm một chuỗi logic mờ ảo. “Cửu thập cửu trọng thiên — đó là ranh giới phải không?”
“Đúng vậy.”
“Vậy, khi Tu Chân giới còn chưa diệt, ở tầng thứ chín mươi tám, ngươi từng đi qua chưa?”
“Thường xuyên. Khi ấy ta vẫn luôn tìm cách lên tầng chín mươi chín, chỉ cách nhau một tầng mây mỏng mà xa như vô tận.”
Tô Kỳ Mộc lại nói: “Sau khi Tu Chân giới diệt vong, những tiên nhân của tầng chín mươi tám đều tiến nhập tầng chín mươi chín, có đúng không?”
Lời hắn khiến Sở Lạc trầm ngâm.
“Phải. Khi ấy, ta từng ước định với vài vị thượng thần tầng chín mươi tám bảo họ nếu thấy được cảnh tượng nơi thượng thiên, hãy quay lại báo ta biết. Nhưng từ đó trở đi, không ai trong số họ quay về nữa.”
Căn phòng chìm vào yên lặng. Một lát sau, Tô Kỳ Mộc mới nói khẽ:
“Tầm mắt của chúng ta chỉ có thể nhìn đến nơi có trật tự. Nơi nào còn trong khuôn phép của quy tắc, nơi đó linh lực vẫn có thể lưu chuyển. Nhưng trong dòng hỗn loạn này… ta cảm nhận được còn có chỗ mà pháp tắc không thể chạm tới.”
Sở Lạc trầm giọng: “Ý ngươi là, những sinh hồn đó có lẽ đã rơi vào nơi hỗn loạn? Nếu vậy, việc quỷ sai không tìm được họ cũng là điều dễ hiểu.”
Tô Kỳ Mộc khẽ gật, rồi lại nhíu mày: “Nhưng còn một điều… những sinh hồn ấy vốn là sản vật của trật tự. Nếu thật sự rơi vào hỗn loạn, vậy điều gì đã khiến họ từ thật chuyển thành hư ảo được ?”
Bên ngoài, Kim Tịch Ninh thong thả uống trà, hai kẻ ngồi bên cạnh thì rạo rực đến mức tim muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Được tận mắt nhìn thấy Hoa Thần và Thần Trật Tự, lại còn được nói chuyện cùng, chuyện này đủ để khoe khoang cả đời!
Nhưng trong khi hai kẻ ấy vẫn lâng lâng phấn khích, Kim Tịch Ninh lại khẽ nheo mắt. Ánh nhìn bà dường như chìm sâu vào suy nghĩ khác.
Một lúc sau, bà buông chén trà, khẽ nói:
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Các ngươi, thay ta đến Vong Xuyên, đưa thứ này cho Mạnh Bà.”
Giọng nói không cao, song ẩn chứa ý không thể trái.