Bên bờ Vong Xuyên, Mạnh Bà nhìn vật trong chiếc hộp, bên cạnh Tiểu Uyển còn đang giải thích:
“ Tịch Ninh tỷ nói đây là thứ dưỡng da, đặc biệt có tác dụng với vết sẹo trên mặt, rất quý hiếm. Chị ấy bảo mang đến tặng bà, xem như lời cảm tạ vì lần trước bà đã nhắc nhở tỷ.”
“Mạnh Bà khẽ sững người: ‘Tịch Ninh? Ý ngươi là vị sư tôn của Hoa Thần Tai Ương, Tịch Ninh kia sao?’”
“Đúng ạ. Dạo này Hoa Thần có xuống địa giới thăm tỷ ấy, nên tâm trạng tỷ chắc hẳn rất vui.”
Tiểu Uyển vốn không hiểu vì sao chỉ gặp một lần mà lại được tặng lễ vật quý đến thế, nghĩ đến cũng chỉ có thể là vì tâm trạng người tặng đang tốt.
Mạnh Bà trầm ngâm. Ánh mắt bà bỗng khựng lại khi thấy Đại Thế đang tò mò cúi người soi xuống mặt nước Vong Xuyên, bà lập tức quát khẽ:
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Tránh xa ra!”
“Dạ—?!” Đại Thế đang nhìn bóng mình dưới nước, bị tiếng quát làm hoảng hốt, trượt chân rơi thẳng xuống Vong Xuyên.
Ngay tức khắc, từng đợt hắc khí trong dòng nước cuộn trào, những cô hồn dã quỷ ẩn sâu dưới dòng sông như bị đ.á.n.h thức, đồng loạt ùa về phía hắn. Một con trong số đó chộp lấy mắt cá chân Đại Thế, kéo mạnh xuống nước.
“Cứu—”
Chữ chưa kịp thoát ra, cổ hắn đã bị một dã quỷ khác siết chặt.
Mạnh Bà lập tức lao tới, tay nâng pháp ấn, một đạo linh quang bùng nổ khiến đám oán linh tan biến, rồi kéo Đại Thế từ dòng nước đen ngòm lên bờ.
Gương mặt nhăn nheo của bà thoáng nét nghiêm nghị:
“Trong Vong Xuyên ẩn chứa vô số hiểm nguy. Mau trở về đi, đừng bén mảng tới đây nữa.”
Tiểu Uyển vội chạy đến, đỡ lấy Đại Thế: “Ngươi không sao chứ?”
Đại Thế vốn muốn than thở về vết thương bị quỷ cắn, nhưng chạm phải ánh mắt nghiêm khắc của Mạnh Bà, liền nín bặt.
Trên đường về, Tiểu Uyển dìu hắn, thấy hắn vẫn cau mày đau đớn, bèn nói: “Lúc ngươi rơi xuống, mấy dã quỷ ấy xông tới nhanh lắm, ta còn tưởng không cứu kịp. Tịch Ninh tỷ chắc có thuốc, mau về thôi.”
Đại Thế vừa đi vừa làu bàu:
“Vong Xuyên này sao lại quỷ dị thế, trước đây cũng có cô hồn dã quỷ, nhưng đâu bao giờ chúng hung hăng như hôm nay. Thật xui xẻo…”
Khi hai người trở lại, Sở Lạc và Tô Kỳ Mộc đã rời đi, lên đường tìm nơi hỗn loạn. Nghe xong lời kể của họ, Tịch Ninh liền đưa t.h.u.ố.c cho Đại Thế bôi, nhưng trong lòng lại dấy lên nghi hoặc.
“Các ngươi chắc chứ? Những thứ trong Vong Xuyên… hoạt động mạnh hơn trước?”
Theo lẽ thường, Vong Xuyên vẫn luôn tồn tại vô số cô hồn không nơi nương tựa, đôi khi còn có cả rắn rết chuột kiến. Nhưng chưa bao giờ chúng chủ động công kích sinh linh rơi xuống.
Sau khi xác nhận, Tịch Ninh càng thêm lo lắng. Bà dặn hai người ở lại canh giữ, còn bản thân thì rời khỏi nhà.
Cùng lúc ấy, Sở Lạc và Tô Kỳ Mộc đang được quỷ sai địa phủ dẫn đi trên con đường mà mọi sinh hồn nếu muốn rời khỏi địa giới đều phải vượt qua.
“Dạo này số sinh hồn mất tích trong địa phủ tăng quá nhanh. Nhân thủ chúng ta không đủ, nhiều hồn lạc còn chưa kịp bắt lại. Cũng may có vài cư dân thiện tâm, chỉ dẫn họ đến Vong Xuyên gặp Mạnh Bà. Chúng ta đã nhắn với bà, nếu có sinh hồn tìm đến, bà sẽ lập tức báo.”
Trên con đường hẹp quanh co, tên quỷ sai vừa dò xét vừa nói.
Tô Kỳ Mộc lặng im, thần thức lan tỏa, tìm kiếm luồng khí tức hỗn loạn kia.
Sở Lạc thì mở rộng thần niệm, nhìn ra được vô số dấu vết lưu lại trong không gian.
“Không lâu trước đây, từng có một nhóm sinh hồn đi qua nơi này.”
Trong thức hải nàng hiện lên cảnh tượng khi bọn họ rời đi, từng bước rõ ràng.
Đi thêm vài trượng nữa, nàng đột nhiên dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngay tại đây… họ biến mất.”
Đội ngũ lập tức dừng theo. Quỷ sai đầu lĩnh vội sai người tản ra lục soát bốn phía.
Nhìn đám quỷ sai đang bận rộn, Tô Kỳ Mộc khẽ lắc đầu: “Vô ích thôi. Họ sẽ không tìm được gì đâu.”
Đầu lĩnh ngạc nhiên, vừa định hỏi thì thấy hắn đã ngẩng đầu, mắt hướng về phía trước: “Trước mặt là Vong Xuyên sao?”
“Đúng, đi thêm vài dặm là tới.”
“Đã vậy, Mạnh Bà là người tiếp dẫn sinh hồn, trước tiên nên đến hỏi bà.”
Hắn định bước đi, nhưng Sở Lạc vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Trong thức hải nàng, hình ảnh của nhóm sinh hồn vừa rồi hiện ra lần nữa và giữa những bóng hình mờ ảo ấy, một nam tu đang cầm chiếc vòng tay bằng vàng.
Trên vòng có khảm viên châu đỏ, vừa nhìn nàng đã nhận ra đó là vật của sư tôn nàng, chứa trong đó một phần thần lực “Kinh Biến Song Đồng”.
Sở Lạc khẽ sững người, đến khi nghe Tô Kỳ Mộc gọi, mới thu thần niệm rồi cùng hắn đi tiếp.
Trên cầu Nại Hà, trước lò canh Mạnh Bà, đứng đợi là một thiếu nữ trẻ tuổi. Quỷ sai vội bước tới hỏi: “Mạnh Bà đâu? Sao không thấy người?”
“Bà bệnh rồi, bảo ta thay bà hai ngày.”
“Bệnh?” Sở Lạc khẽ nhíu mày. Lúc mới vào địa giới, nàng còn trông thấy Mạnh Bà khỏe mạnh, cớ sao chỉ mới nửa ngày đã ngã bệnh?
“Phải. Bà nói dạo này thân thể thường mệt mỏi, ba hôm trước đã gọi ta đến giúp thay ca. Nhưng việc nấu canh vẫn do chính tay bà làm. Bà nói chỉ nghỉ ngơi ít lâu sẽ khỏe, cũng dặn không cần bẩm lên trên.”
Quỷ sai đầu lĩnh gấp giọng hỏi: “Ba ngày nay ngươi trấn ở đây, có thấy sinh hồn nào đến không?”
Thiếu nữ lắc đầu.
Tô Kỳ Mộc cúi mắt, chậm rãi nhìn xuống mặt nước đen thẳm của Vong Xuyên, nơi từng cơn sóng âm u gợn lên như có thứ gì đó trong đó đang thức dậy.
“Khí tức hỗn loạn… chính là ở đây.”
“Những sinh hồn mất tích, đều quanh đây sao?” Sở Lạc hỏi.
Tô Kỳ Mộc khẽ gật đầu: “Một phần có thể vậy. Dưới dòng Vong Xuyên này, chính là nơi trật tự không thể vươn tới. Chỉ là… ta không rõ, chúng ta phải làm cách nào mới có thể tiến vào đó.”
Nghe thế, Sở Lạc khẽ cúi mắt nhìn xuống.
Dòng Vong Xuyên tồn tại nơi địa giới đã trải qua vô số thời đại, ngay cả mười điện Diêm La cũng không thể xoay chuyển dòng chảy của nó. Thế nhưng lúc này, chỉ thấy Sở Lạc khẽ nâng tay, một luồng tiên lực từ lòng bàn tay nàng lan tỏa nhập vào nước.
Chỉ trong thoáng chốc, dòng Vong Xuyên bị tách làm đôi — nước chảy ngược hướng, hai bức tường thủy lam như bị chẻ ra, lộ ra giữa lòng sông một khe sâu thăm thẳm. Càng lúc tiên lực của nàng càng dày, khe nứt ấy mở rộng không ngừng, cho đến khi nơi sâu nhất hiện ra một vùng hư vô trống rỗng.
Cảnh tượng trước mắt khiến bọn quỷ sai đều trố mắt, ngay cả Tô Kỳ Mộc cũng thoáng biến sắc — trong mắt hắn lóe lên một tia chấn động.
Chỉ một cái giơ tay, đã có thể phá vỡ Vong Xuyên… Nàng rốt cuộc đã mạnh đến mức nào rồi?
Họ không biết rằng, trong Dục Duyên, những hiểm cảnh mà Sở Lạc từng đối mặt, so với cái dòng Vong Xuyên nhỏ bé này, thật chẳng đáng nhắc đến.
Nàng nhìn xuống khoảng không bị lớp sương xám ngăn cách kia, cảm giác rõ ràng nơi ấy ẩn chứa một không gian vô cùng rộng lớn, rộng đến mức thần thức nàng cũng không dò được tận cùng nhưng trong đó, lại trống rỗng hoàn toàn.
Nàng hơi nhíu mày, thấp giọng hỏi: “Trong đó… chính là nơi mà trật tự không thể vươn tới sao?”
Tô Kỳ Mộc khẽ đáp: “Phải, chỉ là…” Hắn ngừng lại, giọng trở nên trầm nặng, “Ta không thể bước vào. Ở trong đó, mọi quy tắc của trật tự đều mất hiệu lực.”
Ý tứ quá rõ — nơi ấy, chỉ có một mình Sở Lạc có thể tiến vào.
Dẫu trên người nàng có mang chuông vàng làm tín vật truyền tin, nhưng nếu gặp nguy hiểm… thì Tô Kỳ Mộc cũng không thể nào cứu được nàng nữa.