Người Lỡ Hẹn Xin Trả Phong Nguyệt

Chương 1: 1



Ta biết đến cái tên Phó Vân Tịch, là vào một ngày bản thân ngồi lặng bên miệng giếng, trong lòng quanh quẩn mãi một chuyện chưa có lời giải.

 

Ta đang tính xem phải dùng cách nào, mới có thể khuyên được Phó Vân Tịch thuận theo ý ta.

 

Dẫu sao thì, ta cũng đã bỏ bạc mua hắn về tròn hai năm trời rồi.

 

Suốt hai năm ấy, ta mềm mỏng cũng đã từng, cứng rắn cũng chẳng thiếu, chỉ mong hắn chịu yên lòng sống một đời cơm áo có người lo liệu.

 

Thế nhưng hắn vẫn một mực lạnh nhạt, chẳng buồn đoái hoài đến lòng ta.

 

Mỗi lần ta nhắc tới chuyện ấy, hắn chỉ nhàn nhạt đáp đúng một câu: “Ta với ngươi không hợp.”

 

Hai năm đằng đẵng, ta cứ mãi tự hỏi trong lòng, rốt cuộc thế nào mới gọi là không hợp.

 

Nhưng Phó Vân Tịch chưa từng có ý giải thích rõ ràng, thậm chí còn lười mở miệng nói thêm với ta nửa lời.

 

Ngay lúc ta đang bế tắc đến cùng cực, tiếng bánh xe lạch cạch ngoài cửa tựa như mang theo một đáp án xa lạ tìm đến.

 

Không lâu sau, Quận chúa An Ninh đưa tay che mũi, đẩy cánh cửa lớn nhà ta mà bước vào.

 

Nàng trông thấy vị Thái phó thanh cao năm nào, nay đang đuổi lừa, cúi mình đẩy cối đá.

 

Đôi mắt to đẹp của nàng tức khắc ngập đầy xót xa, như chỉ chực rơi lệ.

 

Ngày trước, Phó Vân Tịch vẫn thường lạnh mặt dạy ta rằng, nữ nhi phải biết lễ nghĩa, phải giữ liêm sỉ.

 

Thế nhưng giờ khắc ấy, khi Quận chúa An Ninh lao thẳng vào lòng hắn,

 

Hắn lại giống như trong thoáng chốc quên sạch những lời mình từng nói.

 

Chỉ ngơ ngác giơ tay ra, đón lấy nàng vào lòng.

 

Qua một lát sau, hắn mới như vừa hoàn hồn, cúi mắt nhìn nữ t.ử đang ở trong n.g.ự.c mình.

 

Hắn do dự hỏi khẽ: “An Ninh?”

 

Quận chúa An Ninh mừng đến mức nước mắt lã chã rơi xuống, nàng liên tục gật đầu: “Là ta, Vân Tịch, ta đến đón chàng về nhà.”

 

Hai người họ cứ thế nhìn nhau, trong mắt chỉ có đối phương.

 

Tựa như ta và con lừa đứng bên cạnh vốn chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

 

Để chứng minh bản thân ta không phải một làn gió thoảng qua vô hình,

 

Ta bước lên trước, khẽ kéo lấy tay áo trơn mượt của Quận chúa, có lòng tốt nhắc nàng: “Cô nương, người ôm nhầm rồi, vị này là tướng công của ta.”

 

Đến lúc ấy, Quận chúa An Ninh mới nhận ra bên cạnh còn có ta đang đứng.

 

Ánh mắt nàng lập tức hiện vẻ hoài nghi: “Tướng công?”

 

Thấy ta gật đầu xác nhận,

 

Nàng mở to đôi mắt, kinh hãi nhìn sang Phó Vân Tịch.

 

Giọng nàng run lên, hỏi hắn: “Phó Vân Tịch, ngươi… đã thành thân rồi sao?”

 

Mãi đến khoảnh khắc ấy, ta mới biết thì ra hắn tên là Phó Vân Tịch.

 

Suốt hai năm qua, hắn chưa từng nói cho ta biết tên họ của mình.

 

Phó Vân Tịch gần như lập tức phủ nhận: “Không có. Nàng chỉ là chủ thuê của ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bị hắn vạch trần ngay trước mặt người khác, trong lòng ta không khỏi hơi chột dạ.

 

Dẫu sao thì chuyện hắn làm tướng công của ta, quả thật từ đầu đến cuối, hắn chưa từng chính miệng bằng lòng.

 

Năm đó mẫu thân ta từng dọa hắn rằng, nếu không làm phu quân của ta thì phải làm khổ sai cả đời.

 

Hắn không chút do dự, liền bước thẳng ra ngoài cửa.

 

Lưng hắn khi ấy còn chưa khỏi bệnh, vậy mà vẫn gắng gượng đi đẩy cối đá.

 

Hai năm qua, ta đã dùng đủ mọi cách, mềm cũng có, cứng cũng có, lời ngon tiếng ngọt lại càng chẳng thiếu.

 

Vậy mà hắn vẫn cứng đầu như đá, nhất định không chịu cưới ta.

 

Lúc này đây, vừa nghe Phó Vân Tịch phủ nhận,

 

Quận chúa An Ninh mới khẽ thở phào một hơi như vừa trút được gánh nặng.

 

Sau đó, nàng đứng ở thế cao, chậm rãi nhìn ta từ đầu đến chân, trong mắt lộ rõ vẻ khinh miệt.

 

Nàng thong thả mở miệng:

 

“Ngươi, một phụ nhân quê mùa thô tục như vậy, mà cũng dám vọng tưởng tới đương triều Thái phó ư?”

 

Lời ấy của Quận chúa An Ninh, nói ra thật khiến ta oan uổng biết bao.

 

Khi ta bỏ bạc mua Phó Vân Tịch về, hắn chẳng qua chỉ là một tội nô bị lưu đày đến nơi này.

 

Ta nào biết được hắn từng là Thái phó trong triều đình?

 

Huống hồ, phàm là quan lại bị lưu đày đến chốn hoang vu hẻo lánh này, mười người thì có tám chín người chẳng bao giờ có ngày trở về.

 

Ai có thể ngờ được, Phó Vân Tịch lại chính là người đầu tiên phá vỡ lệ ấy.

 

Phó Vân Tịch dường như chẳng để tâm đến lời giễu cợt của Quận chúa An Ninh.

 

Hắn chỉ khẽ liếc nhìn ta, rồi nhàn nhạt nói: “Giang cô nương, hôm nay e là ta không thể tiếp tục làm việc được nữa.”

 

Nàng chế giễu ta là thế.

 

Nhưng đến bữa tối, vị Quận chúa cao quý ấy vẫn phải cùng ta, một phụ nhân quê dã trong mắt nàng, ngồi chung bên một bàn cơm.

 

Bàn ghế trong nhà ta vốn nhỏ hẹp thô sơ, khiến nàng không ngừng oán than: “Vân Tịch, bàn ghế này thật khó chịu, ngồi thế nào cũng chẳng thoải mái. Chi bằng ta và chàng trở về trạm dịch trong trấn đi.”

 

Phó Vân Tịch khẽ cười.

 

Một người trước nay lạnh nhạt như sương tuyết phủ đầu cành, hóa ra cũng biết mỉm cười.

 

Chỉ là trong nụ cười ấy, lại ẩn giấu mấy phần u sầu lặng lẽ.

 

Ngay sau đó, ta nghe hắn nói: “Loại bàn ghế thô sơ như vậy, ta đã ngồi suốt hai năm rồi.”

 

Vẻ chán ghét trên mặt Quận chúa An Ninh lập tức bị nỗi xót xa dâng lên che lấp.

 

Dung mạo nàng vốn xinh đẹp, cho dù là vẻ mặt khó chịu, cũng vẫn dễ khiến người khác sinh lòng thương tiếc.

 

Vì muốn làm dịu bầu không khí ngột ngạt ấy, ta vội tiếp lời Phó Vân Tịch: “Bàn ghế thô sơ này, ta đã ngồi suốt mười tám năm rồi.”

 

Phó Vân Tịch trước nay vốn chẳng buồn để tâm tới lời ta nói.