Lúc này cũng chẳng ngoại lệ.
Chỉ có Quận chúa An Ninh, ngay khi lời ta vừa dứt, khóe môi nàng đã cong lên một nụ cười giễu cợt.
“Ngồi hai mươi năm thì đã sao? Hạng tiện dân như ngươi, sinh ra vốn chỉ hợp với loại bàn ghế hèn mọn như vậy.”
Ta ngượng ngùng cúi đầu xuống, chợt trông thấy dưới gầm bàn, bàn tay mẫu thân ta đã âm thầm siết c.h.ặ.t.
Bởi vì Phó Vân Tịch không chịu cưới ta, nên mẫu thân ta trước nay vẫn chẳng vừa mắt hắn.
Nhưng hôm nay, bên bàn cơm này, người lại không nói lấy một lời.
Mãi đến khi Phó Vân Tịch mở miệng cáo biệt: “Lúc ta khốn đốn, các vị đã bỏ bạc mua ta về.”
“Những năm qua, ta làm việc từ khi trời còn mờ sương cho đến tận lúc bóng tối phủ xuống.”
“Ta nghĩ công sức ấy, cũng xem như đã đủ trả ân tình năm đó.”
“Vậy nên từ nay về sau, ân đoạn nghĩa tuyệt, đôi bên không còn vướng bận.”
Nói xong, hắn đứng dậy, hướng về phía mẫu thân ta mà khẽ hành lễ.
Rồi ngay sau đó, hắn xoay người, định dẫn Quận chúa An Ninh rời khỏi nhà ta.
Ta sốt ruột trong lòng, muốn bước lên ngăn hắn lại, nhưng mẫu thân đã giữ c.h.ặ.t lấy tay ta.
Mãi đến khi tiếng xe ngựa leng keng xa dần ngoài ngõ,
Người mới buông một tiếng thở dài nặng nề: “Con gái à, hãy dứt lòng đi. Mẹ đã nói rồi, hắn với chúng ta vốn chẳng phải người chung một cõi.”
Ngày đầu tiên mua Phó Vân Tịch về, mẫu thân ta cũng từng nói như vậy.
Nhưng khi ấy, ta nhất định không chịu tin.
Bởi ta thừa hưởng cái tật mê sắc đẹp của mẫu thân mình.
Lúc quan binh áp giải đám tội nô vào trấn để bán,
Giữa đám người chen chúc ồn ào, ta chỉ liếc mắt một cái đã trông thấy Phó Vân Tịch gầy yếu, dáng hình mảnh khảnh đứng nơi ấy.
Đôi mắt hắn thật sự rất đẹp.
Chỉ cần hắn khẽ liếc nhìn ta một cái, mặt ta đã nóng bừng như bị lửa đốt.
Ngày ta đưa hắn về nhà, hắn liền ngã bệnh.
Lưu lang trung đến bắt mạch, vừa xem xong đã lắc đầu than rằng hắn chỉ còn giữ được chút hơi tàn.
Đến lúc trả tiền t.h.u.ố.c, mẫu thân ta thở dài liên tục, mắng ta là đầu óc bị mỡ heo che lấp.
Người bảo ta mua về một kẻ bệnh hoạn, chẳng những chẳng giúp đỡ được việc gì, ngược lại còn phải tốn thêm bạc để chữa trị.
Vừa nhìn đã biết, hắn không phải người cùng tầng lớp với nhà ta.
Thuở ấy, ta chưa từng nghĩ hắn sẽ là bậc thanh cao như Thái phó.
Cũng chẳng ngờ hắn lại chán ghét chuyện làm phu quân của ta đến như vậy.
Lại càng chẳng thể ngờ sẽ có một ngày, hắn rời khỏi vùng đất nghèo hàn này mà trở về nơi cũ.
Tóm lại, Phó Vân Tịch đã rời khỏi nhà ta như thế.
Đêm xuống, ta nằm trên giường, trằn trọc nhìn vầng trăng treo cao ngoài cửa sổ, làm thế nào cũng không ngủ được.
Trong lúc lòng dạ bồn chồn, tay ta vô tình chạm phải mảnh giấy giấu dưới gối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trên giấy là những nét chữ ngoằn ngoèo như giun bò.
Ta chợt nhớ ra, đó chính là khế ước bán thân của Phó Vân Tịch.
Tờ khế ước này vốn nên trả lại cho hắn.
Bởi vậy, khi trời còn chưa kịp sáng rõ, ta đã cầm lấy khế ước rồi rời khỏi nhà.
Trạm dịch nơi Phó Vân Tịch nghỉ chân cách nhà ta chừng hai mươi dặm đường.
Trên đường đi, ta không dám dừng lại dù chỉ nửa khắc.
Ta chạy gấp đến mức thở chẳng ra hơi, cuối cùng mới kịp đến trạm dịch trước tiếng gà gáy canh tư.
Trạm dịch canh phòng nghiêm ngặt, một dân nữ bình thường như ta khó lòng bước chân vào trong.
Ta chỉ có thể nhờ lão nhân giữ cổng đi vào thông báo giúp một tiếng.
Ta đứng ngoài cửa chờ đến mức mí mắt nặng trĩu, suýt nữa thì ngủ gật tại chỗ.
Cuối cùng, Phó Vân Tịch cũng chậm rãi bước ra cùng Quận chúa An Ninh.
Vừa trông thấy ta, lông mày hắn đã khẽ nhíu lại.
“Ngươi lại tới đây làm gì?” Quận chúa An Ninh cất giọng hỏi.
Ta nhìn Phó Vân Tịch, chân tay nhất thời trở nên lúng túng.
Hắn đã thay sang y phục hoa lệ, nhìn qua chẳng khác là bao so với An Ninh quận chúa bên cạnh.
Dáng vẻ ấy khác xa người ngày ngày ở nhà ta kéo lừa xay đá.
Đứng trước mặt hắn lúc này, ta bỗng cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như bị thứ gì đè nặng, khó thở vô cùng.
Cũng chính trong khoảnh khắc ấy, ta bỗng hiểu ra, câu “không hợp” mà hắn từng nói rốt cuộc là ý gì.
Hắn và Quận chúa An Ninh đứng cạnh nhau, quả thật thuận mắt hơn rất nhiều so với khi hắn đứng cạnh ta.
Qua một lúc lâu, ta mới ngập ngừng mở miệng: “Ta đến… xem các người bao giờ rời đi.”
Quận chúa An Ninh hừ lạnh một tiếng, trợn mắt nhìn ta: “Chúng ta rời đi lúc nào, thì có liên quan gì đến ngươi, kẻ thừa lúc người khác lâm nạn mà chen vào?”
Ta không biết từ khi nào bản thân lại trở thành kẻ nhân lúc người ta gặp nguy mà trục lợi.
Phó Vân Tịch mở miệng ngăn Quận chúa An Ninh lại, giọng điệu vẫn nhàn nhạt như trước: “Lát nữa chúng ta sẽ đi.”
Nghe hắn nói sắp rời đi, lòng ta không khỏi trĩu xuống.
Phó Vân Tịch dường như nhìn thấu tâm tư của ta.
Lần cuối cùng, hắn mở miệng từ chối ta:
“Ta đã sớm nói rõ, ta sẽ không làm phu quân của ngươi. Ngươi mau quay về đi, đừng đến quấy rầy ta nữa.”
Những lời này, ta đã nghe qua không biết bao nhiêu lần.
Nhưng chưa có lần nào khiến lòng ta đau như lần này.
Trong lúc lòng như vỡ vụn, tay ta chạm phải tờ khế ước giấu trong tay áo.
Thấy Phó Vân Tịch chuẩn bị bước lên xe ngựa,