Người Lỡ Hẹn Xin Trả Phong Nguyệt

Chương 10



Nhưng vừa hé môi, hắn lại phát hiện bản thân chẳng thể nói nên lời.

 

Bởi lẽ trong hai năm ấy, hắn quả thật đã đối xử với ta rất tệ.

 

Hắn luôn luôn chê bai ta.

 

Chê ta ăn uống phát ra tiếng.

 

Chê mặt ta đầy tàn nhang.

 

Chê y phục vá víu của ta.

 

Thậm chí khi ta bước chân trái vào cửa hơi mạnh một chút, hắn cũng trách ta thô lỗ.

 

Ta hiểu vì sao hắn ghét ta.

 

Bởi vì hắn không thích ta.

 

Ta cũng hiểu vì sao Trần Nhị không ghét ta.

 

Bởi vì chàng có lòng thương ta.

 

Những điều Phó Vân Tịch từng chê bai,

 

Thì Trần Nhị lại đều khen ngợi.

 

Lần đầu tiên trong đời, ta biết được rằng,

 

Được một người thật lòng yêu quý, hóa ra là chuyện hạnh phúc đến nhường nào.

 

Ta không muốn Phó Vân Tịch nữa.

 

Thấy ta kiên định như vậy,

 

Phó Vân Tịch khẽ bật cười, trong tiếng cười có vài phần tự giễu: “Đúng vậy, ta chưa từng lựa chọn.”

 

Ta không biết câu ấy là hắn nói với ta,

 

Hay là đang tự nói với chính mình.

 

Dù thế nào,

 

Hắn cũng không nhắc lại chuyện ấy nữa.

 

Chỉ dặn người đưa ta hồi phủ.

 

Ta còn muốn hỏi hắn hưu thư phải viết thế nào,

 

Viết xong rồi phải giao ra sao.

 

Nhưng hắn không nói lời nào, chỉ xoay người bước vào nha môn.

 

Ta sợ bọn họ lại đ.á.n.h Trần Nhị.

 

Nên sau khi về đến nhà, ta liền định đi tìm tú tài trong thôn, nhờ người viết giúp một tờ hưu thư.

 

Thế nhưng chân ta còn chưa kịp bước ra khỏi cửa,

 

Trần Nhị đã được đưa về.

 

Chân tay chàng đều bị thương, là người của nha môn khiêng chàng về tận nơi.

 

Vừa thấy chàng,

 

Ta cùng mẫu thân vui mừng đến suýt bật khóc.

 

Trần Nhị vẫn mang dáng vẻ thật thà như trước.

 

Chàng đưa tay xoa đầu ta, dịu dàng nói: “Minh Nguyệt, đừng sợ. Ta đã trở về rồi.”

 

Chờ người của nha môn rời khỏi,

 

Ta vội vàng kiểm tra thương thế trên người chàng.

 

“Ta nghe nói bọn họ dùng sắt nung để t.r.a t.ấ.n huynh, chắc chắn đau c.h.ế.t đi được.”

 

Vừa nhớ đến tiếng hét thê lương của chàng trong ngục,

 

Lòng ta lại từng cơn quặn thắt.

 

Thế nhưng ta lật đi lật lại xem khắp người chàng,

 

Vẫn chẳng nhìn thấy dấu vết nào của sắt nung.

 

Trần Nhị nắm lấy tay ta, mặt đầy nghi hoặc: “Sắt nung gì cơ? Bọn họ chỉ đ.á.n.h ta vài gậy thôi mà.”

 

Ta ngẩn người: “Rõ ràng ta nghe thấy bọn họ đ.á.n.h huynh, còn có cả tiếng tát và tiếng gậy vụt xuống.”

 

Trần Nhị càng thêm hồ đồ: “Khi nào cơ?”

 

“Thì sau lúc ta mang cơm vào cho huynh xong đó.”

 

Chàng đưa tay lên trán ta, trêu chọc: “Minh Nguyệt, có phải nàng vì lo quá nên đầu óc mơ hồ rồi không?”

 

“Nàng rời đi rồi, ta vẫn luôn ở trong lao phòng, chưa từng bị gọi ra ngoài.”

 

Ta kinh ngạc: “Cái gì cơ?”

 

“Vậy còn tờ nhận tội với hưu thư thì sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trần Nhị bất chợt ngồi bật dậy: “Hưu thư gì? Ai muốn hưu ai chứ?”

 

Lần này, đến lượt ta ngơ ngác.

 

Sau khi Giang Minh Nguyệt rời đi,

 

Phó Vân Tịch bỗng cảm thấy chính mình thật nực cười.

 

Vở kịch nhận tội mà hắn dày công sắp đặt,

 

Không ngờ cuối cùng lại trở thành hòn đá thử vàng cho lòng chân thành của Trần Nhị.

 

Hắn rốt cuộc cũng hiểu ra.

 

Giang Minh Nguyệt từ bỏ hắn, chẳng phải vì gã đồ tể kia.

 

Mà là do chính hắn tự tay chuốc lấy.

 

Cho dù không có Trần Nhị, nàng cũng sẽ chẳng quay đầu nữa.

 

Sau khi nghĩ thông suốt điều ấy,

 

Lòng hắn bỗng nặng trĩu, khó chịu đến không sao tả được.

 

Cảm giác ấy giống như trái tim bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

 

Hắn hiểu, thứ cảm xúc ấy gọi là bi ai, là đau lòng, là nỗi khổ vì yêu mà chẳng thể có được.

 

Trong suốt hai năm kia, mỗi lần hắn từ chối Giang Minh Nguyệt,

 

Mỗi lần hắn giễu cợt nàng,

 

Có lẽ lòng nàng cũng từng nhức nhối như vậy.

 

Nhưng tất cả đã vô dụng rồi.

 

Lỡ rồi chính là lỡ rồi.

 

Chính sự ngạo mạn và ngu muội của hắn đã đẩy nàng vào tay người khác.

 

Hắn không thể oán trách bất kỳ ai.

 

Cũng chẳng có tư cách than thân trách phận.

 

Mọi chuyện đã trở thành dĩ vãng.

 

Hai năm sau khi thành thân,

 

Giang Minh Nguyệt hạ sinh một bé gái.

 

Từ ngày con gái chào đời, ánh mắt Trần Nhị gần như chẳng còn nhìn đến nàng nữa.

 

Ngày ngày bán thịt xong, còn chưa kịp bước qua cổng,

 

Chàng đã cất tiếng gọi lớn: “Bảo bối của cha, cha về rồi đây!”

 

Dù đứa bé kia còn chưa biết gọi một tiếng “cha”.

 

Chàng vẫn cứ như vậy, ngày nào cũng không sót.

 

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch ấy của chàng,

 

Giang Minh Nguyệt không khỏi bực bội: “Con gái, con gái, trong mắt chàng chỉ có con gái thôi.”

 

Mỗi lần nàng oán thán như thế,

 

Trần Nhị liền từ sau lưng lấy ra một món đồ mới mẻ để dỗ dành: “Ai nói vậy, nương t.ử, nàng cũng ở trong lòng ta mà.”

 

Giang Minh Nguyệt lúc nào cũng dễ xiêu lòng trước mấy lời đường mật ấy.

 

Cho đến một hôm, có đứa trẻ trong phố đem đến cho nàng một chiếc hộp nhỏ.

 

Trong hộp chất đầy những món đồ xinh xắn mà nữ nhi thường yêu thích.

 

Giang Minh Nguyệt ngỡ rằng đó là thứ Trần Nhị mua về để nịnh nàng.

 

Mặt nàng đỏ bừng, vừa mắng yêu vừa cười: “Đồ c.h.ế.t tiệt, suốt ngày mua mấy thứ linh tinh, lại còn mua nhiều đến thế.”

 

Nào ngờ khi Trần Nhị trở về,

 

Chàng chỉ lấy từ sau lưng ra một túi kẹo mạch nha.

 

Giang Minh Nguyệt thoáng ngẩn người.

 

Nàng chỉ vào chiếc hộp hỏi: “Không phải huynh mua mấy thứ này sao?”

 

Trần Nhị lắc đầu: “Không phải. Ta làm gì có tiền mà mua nhiều đến vậy.”

 

Giang Minh Nguyệt càng thêm nghi hoặc.

 

Vậy thì ai đã mua đây?

 

Khi ánh mắt nàng dừng lại trên con bướm đồng tinh xảo nằm trên cùng,

 

Nàng chợt cảm thấy… hình như… nó rất quen mắt.

 

HẾT.