Người Lỡ Hẹn Xin Trả Phong Nguyệt

Chương 9



Giọng Trần Nhị bắt đầu run rẩy: “Ta không ký, dù có c.h.ế.t, ta cũng không ký.”

 

“Không biết điều.”

 

Tiếng gậy gộc lại rít lên trong không khí.

 

Tiếng rên rỉ trầm đục của Trần Nhị hòa cùng âm thanh roi gậy giáng xuống,

 

Đập thẳng vào lòng ta như từng nhát b.úa nặng nề.

 

Nhưng Phó Vân Tịch phía sau vẫn giữ c.h.ặ.t lấy miệng ta,

 

Không cho ta phát ra bất kỳ thanh âm nào.

 

Ta chỉ có thể trơ mắt nghe Trần Nhị chịu phạt.

 

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

 

Một lúc sau, tiếng đòn roi mới dừng lại.

 

Ta cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc.

 

Nào ngờ chưa được bao lâu,

 

Liền nghe thấy tiếng kêu xé lòng của Trần Nhị vọng ra.

 

Còn có cả tiếng “xèo xèo” của da thịt bị nung cháy.

 

Ta chẳng biết đó là hình phạt gì.

 

Nhưng nếu có thể khiến một người cứng rắn như Trần Nhị phải gào lên như vậy,

 

Chắc chắn đó là nỗi đau khổ đến tận cùng.

 

Ta bất lực, chẳng thể làm gì.

 

Chỉ có thể vừa nghe, vừa rơi lệ không ngừng.

 

Giọng đe dọa của nha sai vẫn tiếp tục vang lên: “Ký hay không? Vẫn không ký phải không? Vậy để xem ngươi có thể chịu được bao lâu.”

 

“Ta ký… ta… ký…”

 

Khi thanh âm yếu ớt ấy truyền vào tai ta,

 

Lòng ta như vỡ vụn thành từng mảnh.

 

Ta rốt cuộc… không thể nhịn được nữa mà bật khóc thành tiếng.

 

Ra khỏi ngục thất,

 

Hai mắt ta vẫn đỏ hoe.

 

Chỉ cần nghĩ đến tiếng hét xé gan xé ruột của Trần Nhị khi nãy,

 

Tim ta lại như bị bóp nghẹt, đau đến mức gần như chẳng thở nổi.

 

Thấy ta sầu muộn,

 

Phó Vân Tịch, người nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng mở miệng châm chọc:

 

“Giang Minh Nguyệt, bây giờ ngươi đã biết người mình chọn là hạng người thế nào rồi chứ?”

 

“Có phải hối hận vì đã gả cho hắn không?”

 

Ta không đáp.

 

Chỉ thấp giọng hỏi hắn: “Hắn đã ký giấy nhận tội rồi, vậy các ngươi có thể thả hắn ra chưa?”

 

Phó Vân Tịch khựng lại.

 

Dường như hắn không ngờ ta sẽ hỏi câu ấy.

 

Một lát sau, hắn khẽ cười rồi nói: “Chuyện đó… còn phải xem biểu hiện của hắn.”

 

“Tờ hưu thư kia, hắn vẫn chưa viết.”

 

Ta lau nước mắt, khẽ hỏi: “Nếu ta viết thì sao?”

 

“Hửm?”

 

“Ta viết hưu thư, ta hưu hắn.”

 

“Chỉ cần ngươi chịu thả hắn ra, đừng đ.á.n.h hắn nữa.”

 

Phó Vân Tịch bắt đầu nổi giận: “Giang Minh Nguyệt, ý ngươi là gì?”

 

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn: “Chẳng phải ngươi vẫn luôn muốn trả thù ta sao?”

 

“Muốn ta cả đời không ai dám cưới, một mình đơn độc sống đến cuối đời?”

 

“Vậy ta viết hưu thư, từ nay về sau sẽ không còn liên quan đến ca ca Trần Nhị nữa.”

 

“Ngươi… đừng hành hạ chàng nữa.”

 

Ta càng nói, trong lòng càng thêm tủi thân.

 

Nước mắt cũng sắp rơi xuống lần nữa.

 

Phó Vân Tịch lạnh giọng hỏi: “Trong mắt ngươi, ta là kẻ bỉ ổi như thế sao?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn có bỉ ổi hay không, ta không dám đoán.

 

Nhưng ta biết, hắn chán ghét ta đến tận xương tủy.

 

Thấy ta im lặng, hắn khẽ thở dài: “Ngươi cùng tên đồ tể kia hòa ly đi, ta sẽ đưa ngươi hồi kinh.”

 

Ta nghi hoặc nhìn hắn.

 

Đưa ta về kinh thành làm gì?

 

Một lúc sau, hắn khẽ ho một tiếng, giọng điệu vẫn nhàn nhạt: “Chẳng phải trước kia ngươi vẫn luôn mong được gả cho ta sao?”

 

“Bây giờ ta có thể cho ngươi điều ấy.”

 

“Để ngươi không phải cô đơn cả đời.”

 

Thật lạ.

 

Trước kia, ta đã từng mong mỏi biết bao được nghe câu ấy từ miệng hắn.

 

Vậy mà đến lúc này, trong lòng ta lại chẳng hề cảm thấy vui sướng.

 

“Làm như vậy, ngươi sẽ thả ca ca Trần Nhị ra sao?”

 

Nghe ta lại nhắc đến Trần Nhị,

 

Lửa giận trong lòng Phó Vân Tịch cuối cùng cũng bùng lên: “Trần Nhị, Trần Nhị! Trong lòng ngươi chỉ có hắn thôi sao?”

 

“Hắn chẳng qua chỉ là một tên đồ tể quê mùa, có gì đáng để ngươi lưu luyến đau lòng?”

 

Ta đáp lại từng chữ một: “Chàng là người tốt.”

 

“Chàng chưa từng một lần chê ta thấp hèn.”

 

Phó Vân Tịch khinh miệt cười lạnh: “Chỉ vì lý do đó thôi sao?”

 

Ta gật đầu: “Chỉ vì lý do đó.”

 

“Hừ, nhưng ngươi cũng đã nghe rồi đấy.”

 

“Hắn vừa rồi đã chịu ký nhận tội, còn chịu viết hưu thư từ bỏ ngươi.”

 

Ta đáp: “Là vì ngươi đã dùng cực hình với chàng.”

 

Phó Vân Tịch cười nhạt: “Chỉ là vài hình phạt nhỏ, vậy mà hắn lập tức đầu hàng.”

 

“Chịu ký giấy hưu ngươi.”

 

“Người như vậy, căn bản không hề yêu ngươi.”

 

“Vì sao ngươi vẫn chọn hắn?”

 

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, điềm tĩnh nói: “Ta đã nói rồi, là vì ngươi dùng cực hình.”

 

“Chàng yêu ta, nhưng không chọn ta, ta không trách chàng.”

 

“Nếu đổi lại là ta, bị người ta dùng trăm phương ngàn kế bức ép phải rời xa chàng,”

 

“Ta cũng sẽ buông tay.”

 

“Những quyết định được đưa ra trong khoảnh khắc giữa sống và c.h.ế.t, vốn không thể tính là thật tâm.”

 

“Chàng chỉ là… muốn sống mà thôi.”

 

Phó Vân Tịch dường như không ngờ ta sẽ nói ra những lời ấy.

 

Hắn chỉ lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt thất thần.

 

Một lúc sau, hắn khẽ thì thầm: “Nhưng nếu là ta… nếu đổi lại là ta…”

 

“Ta nhất định sẽ chọn ngươi.”

 

“Giang Minh Nguyệt, ta sẽ chọn ngươi.”

 

Ta sững người.

 

Lời này là… có ý gì?

 

Chẳng lẽ tất cả những chuyện hắn làm,

 

Đều là vì muốn có được ta?

 

Nhưng ta đã chẳng còn muốn nói thêm điều gì với hắn nữa.

 

Bởi vậy, ta dứt khoát vạch trần lời nói dối ấy:

 

“Không đâu, Phó đại nhân, ngài sẽ không chọn ta.”

 

“Thân thể ngài không chịu nổi những hình phạt ấy.”

 

“Huống hồ, suốt hai năm qua, dù chẳng hề bị đe dọa đến tính mạng, ngài vẫn chưa từng lựa chọn ta.”

 

“Ta đã từng hỏi ngài, không chỉ một lần.”

 

“Nhưng mỗi lần, ngài đều không chọn ta.”

 

Phó Vân Tịch định mở miệng cãi lại.