Sau khi định hôn với Trần đồ tể,
Mẫu thân ta liên tục hỏi ta không biết bao nhiêu lần: “Con gái à, con thật sự muốn gả sao?”
Ta gật đầu đáp: “Chuyện đã đến nước này, còn hối được sao?”
“Nhà người ta đã mang cả ngỗng sống đến cầu thân rồi, chẳng lẽ ta còn đem trả lại à?”
Mẫu thân nói: “Mẹ không phải có ý ấy. Mẹ chỉ sợ… sợ con hối hận mà thôi.”
Ta thấy kỳ lạ, bèn hỏi lại: “Con thì có gì mà phải hối hận?”
Người hơi do dự, lắp bắp nói: “Chẳng phải con vẫn luôn muốn lấy một phu quân có dung mạo đẹp đẽ sao?”
Ta cười đáp: “Ca ca Trần Nhị cũng đâu đến nỗi kém sắc.”
Mẫu thân thở dài một hơi.
Ta biết bà thật ra muốn nói điều gì.
Bà muốn hỏi, chẳng phải con vẫn luôn để tâm đến Phó Vân Tịch sao? Vì sao bỗng nhiên lại đổi ý?
Mà ngay cả ta cũng chẳng rõ vì sao mình lại thay đổi.
Có lẽ bởi ta thật sự nhận ra, đúng như lời Phó Vân Tịch từng nói, ta và hắn vốn chẳng hợp nhau.
Cũng có lẽ bởi đến cuối cùng, ta mới hiểu lời mẫu thân nói năm xưa quả thật không sai.
Rốt cuộc, từ khi Trần Nhị đến nhà,
Ngày tháng của mẹ con ta quả thật đã khá hơn rất nhiều.
Hắn còn tháo vát hơn cả ta.
Ta phải mất trọn một canh giờ mới xay xong một mẻ đậu, còn hắn chưa tới nửa canh giờ đã làm xong.
Không chỉ vậy, hắn còn thường xuyên đem thịt ngon đến cho ta và mẫu thân.
Khiến mẹ con ta đều tròn trịa thêm mấy phần.
Đến ngày nạp lễ,
Trần Nhị kéo tới một xe sính lễ, còn mang theo nửa tảng thịt heo.
Khi đặt miếng thịt ấy vào tay mẫu thân ta,
Mặt hắn đỏ bừng như quả gấc chín, nói: “Xin nhạc mẫu yên lòng, con nhất định sẽ đối tốt với Minh Nguyệt.”
Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy thuận mắt.
Mẫu thân ta cười đến rạng rỡ, đặt tảng thịt ấy ngay giữa chính sảnh.
Mắt người không rời khỏi cảnh Trần Nhị vụng về nhét viên kẹo vào miệng ta.
Sau lễ nạp, hôn kỳ giữa ta và Trần Nhị chính thức được định xuống.
Đến tận lúc ấy, lần đầu tiên ta mới biết, thì ra thành thân lại là chuyện rườm rà đến vậy.
Hôn sự với Phó Vân Tịch khi xưa,
Từ đầu đến cuối chẳng qua chỉ là một mình ta si tình.
Ngay cả lễ hỏi danh cũng không có, càng đừng nói đến hôn lễ.
Còn lần này với Trần Nhị, mọi chuyện lại được lo liệu đàng hoàng, đủ đầy hương sắc.
Trước sau nhà ta đều treo l.ồ.ng đèn đỏ rực.
Ngay cả con lừa đã lâu chẳng phải làm việc cũng được buộc thêm một đóa hoa đỏ trên đầu.
Từ sáng sớm, Trương nương t.ử trong làng đã đến giúp ta vấn tóc.
Sau khi vượt qua một trận “tra tấn” vì xoắn tóc,
Lại đến lượt bôi lên mặt đủ thứ phấn son kỳ dị.
Đến khi Trần Nhị bước chân tới cửa,
Ta đã bị mùi hương nồng nặc ấy làm cho nghẹt thở không nổi.
Trần Nhị từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ.
Bởi vậy, sau khi rước ta đi, hắn dẫn ta vòng qua làng hắn một lượt.
Sau đó mới quay trở về nhà ta để bái đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi bái đường, qua lớp khăn đỏ phủ trước mắt, ta nghe thấy mẫu thân nghẹn ngào nói: “Tốt lắm, tốt cả rồi.”
Sau lễ thành hôn, ta được hỉ bà dìu vào căn phòng vừa được sửa sang lại.
Trần Nhị còn ở bên ngoài tiếp đãi khách khứa.
Ta ngồi trên giường, đội khăn hồng, chờ hắn bước vào vén khăn cưới.
Đợi mãi đến mức suýt ngủ gật,
Ta mới nghe bên ngoài vang lên tiếng bước chân đang tiến lại gần.
Ngay sau đó, cửa phòng bị đẩy ra.
Tiếng bước chân từ xa đến gần, cuối cùng dừng ngay trước mặt ta.
Ta tưởng là Trần Nhị đã quay về.
Liền lên tiếng gọi: “Ca ca Trần Nhị, mau tới giúp ta vén khăn cưới đi.”
“Ta sắp bị nghẹt thở trong này rồi.”
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo,
Bên tai lại vang lên giọng nói lạnh lẽo quen thuộc của Phó Vân Tịch: “Ngươi gọi ai là ca ca?”
Hồi kinh đã gần một tháng.
Thế nhưng Phó Vân Tịch vẫn luôn cảm thấy mệt mỏi, uể oải.
Làm việc gì cũng chẳng còn hăng hái như trước.
Chuyện năm xưa hắn bị vu oan mưu nghịch, hoàng thượng đã điều tra rõ ràng.
Không chỉ xóa bỏ tội danh cho hắn, còn khôi phục chức vị cũ.
Bao năm mong mỏi được trở về, nay cuối cùng đã thành hiện thực.
Thế mà chẳng hiểu vì sao,
Trong lòng hắn lại không thấy vui vẻ.
Ngày ngày vùi đầu nơi án thư xử lý công vụ,
Trong đầu hắn cứ hiện lên cảnh tượng khi còn ở trấn Ngọc Dương đẩy cối đá.
An Ninh quận chúa ngày ngày bám lấy hắn,
Muốn sớm định xuống hôn kỳ giữa hai người.
Kỳ lạ thay, rõ ràng khi còn ở trấn Ngọc Dương, hắn từng nhung nhớ nàng tha thiết.
Vậy mà khi trở lại cố kinh, đối diện với dáng vẻ kiêu ngạo ngang ngược của nàng,
Hắn lại chẳng thể sinh ra nổi chút tình cảm dịu dàng nào.
Chốn triều đình vẫn là nơi tranh đấu lục đục không yên.
Thấy hắn trở về, không ít kẻ tìm mọi cách lôi kéo hắn về phe cánh.
Lễ vật chất cao như núi, khiến hắn vừa nhìn đã sinh lòng chán ghét.
An Ninh quận chúa vì hắn mãi không chịu gật đầu mà giận dỗi.
Lúc ấy, trong tâm trí hắn lại bỗng hiện lên gương mặt bình thường của Giang Minh Nguyệt.
Hai năm qua,
Nàng cũng từng quấn lấy hắn như thế.
Nàng từng không biết bao nhiêu lần mở miệng, muốn hắn cưới nàng.
Từ chối An Ninh, hắn còn biết lựa lời, biết tìm cớ thoái thác.
Còn khi từ chối Giang Minh Nguyệt, con ngốc kia,
Hắn chưa bao giờ khách khí, toàn nói ra những lời chê bai thẳng thừng.
Nàng thì lúc nào cũng giữ nụ cười trên môi.
Chưa từng nổi giận, cũng chẳng tỏ ra u sầu trước mặt hắn.
Thời gian ở kinh thành càng dài,