Mẫu thân nhìn ta mỗi ngày ra sức đẩy cối đá, chỉ biết xót xa mà lắc đầu.
Đến bữa cơm, người dịu dàng khuyên nhủ: “Con gái à, không sao đâu. Mẹ sẽ tìm cho con một người khác đẹp hơn, còn đẹp hơn cả cái gã gầy như cây giá kia.”
Ta gắp một miếng dưa muối, thong thả đáp: “Mẹ ơi, con không cần người đẹp nữa.”
Đôi đũa trong tay mẫu thân khựng lại giữa không trung, người hỏi ta: “Vậy con muốn người thế nào? Con cứ nói ra, mẹ nhất định sẽ tìm cho bằng được.”
Ta nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi đáp: “Hay là… tìm một đồ tể đi. Như vậy nhà mình ngày nào cũng có thịt ăn.”
Ta đã nói dối mẹ.
Ta muốn gả cho đồ tể, không phải vì thèm thịt.
Mà là vì ta đã đến hỏi bọn trẻ học ở tư thục trong trấn, hỏi xem chức Thái phó rốt cuộc là gì.
Chúng bảo đó là chức quan rất lớn, phải đọc rất nhiều sách mới có thể làm được.
Thì ra Phó Vân Tịch là người từng đọc qua nhiều sách đến như vậy.
Nếu đã thế, lời hắn nói hẳn là đúng.
Ta gả cho đồ tể, chắc là hợp lẽ nhất.
Mẫu thân ta làm việc nhanh nhẹn, chưa đầy hai ngày,
Người đã dẫn Vương bà mối ở đầu thôn đến tận cửa.
Vương bà mối mặt tươi như hoa nở, cười nói với ta: “Minh Nguyệt à, làng bên có một người g.i.ế.c heo, con có muốn xem thử không?”
Ta chẳng hề do dự, lập tức gật đầu đồng ý.
Chiều hôm sau, Vương bà mối liền dẫn người ấy đến nhà ta.
Đây là lần đầu tiên ta ngồi đối diện với một nam t.ử khác ngoài Phó Vân Tịch.
Bởi vậy, trong lòng ta không khỏi ngượng ngùng vô cùng.
Nào ngờ vừa gặp mặt, ta mới phát hiện người ấy lại là người quen.
Từ sau khi Phó Vân Tịch đến nhà ta,
Đậu phụ nhà ta đều được mang ra chợ lớn trong trấn để bán.
Hắn ghét việc rong ruổi khắp hang cùng ngõ hẻm để rao hàng.
Thà đi bộ thêm mười dặm lên tận trấn trên,
Cũng nhất định không chịu đẩy xe sang mấy làng bên cạnh rao gọi mua bán.
Trần Nhị là người ta quen được khi bán đậu phụ ngoài chợ.
Khi ấy, hắn bán thịt heo, sạp của hắn đặt đối diện với sạp của ta.
Phó Vân Tịch vốn thanh cao, ngay cả bán đậu phụ cũng chẳng chịu cúi đầu mềm giọng.
Hắn ghét nhất những bà thím soi mói kén chọn, càng ghét mấy người chống hông lớn tiếng trả giá.
Vì thế, mỗi ngày đến khi mặt trời đã nghiêng về phía tây, đậu phụ của ta vẫn còn đầy cả rổ.
Có một hôm trời đổ mưa, ta cùng Phó Vân Tịch còn dư lại rất nhiều đậu phụ.
Hai người đội mưa vội vã khiêng hàng vào trú dưới mái hiên.
Thế nhưng vẫn có không ít đậu phụ bị nước mưa làm ướt.
Ngay lúc khó khăn ấy, chính Trần Nhị đã ra tay giúp đỡ.
Hắn quanh năm g.i.ế.c heo, thân hình rắn chắc như gỗ lim lâu năm.
Chỉ vài ba lượt tay, hắn đã dọn hết sọt đậu cùng gánh hàng vào nơi khô ráo.
Ấy là lần đầu tiên ta cảm thấy lời mẫu thân năm xưa thật có đạo lý.
Quả nhiên, người có vóc dáng cường tráng thật sự rất tốt.
Lần này gặp lại,
Trần Nhị còn lúng túng hơn cả ta, vừa thấy ta, hai tay hắn đã không biết nên đặt vào đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta mời hắn uống nước, hắn liền nói nước này thật ngon.
Ta mời hắn ngồi lên mép giường sưởi, hắn lại bảo mép giường này thật dễ ngồi.
Chỉ qua dăm ba câu qua lại, ta đã bị dáng vẻ ngốc nghếch kia của hắn chọc cho bật cười.
Thấy ta cười, hắn gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Ta vụng lời, khiến cô nương chê cười rồi.”
Ta vội vàng xua tay: “Không phải đâu, ta không cười chê ngươi đâu.”
Hai người ngồi đối diện nhau, bỗng chốc lại chẳng biết nên nói gì tiếp.
Một hồi sau, Trần Nhị như chợt nhớ ra điều gì, liền lục trong áo lấy ra một gói đường mạch nha.
Hắn đẩy gói quà ấy qua bàn, đưa tới trước mặt ta.
“Lần đầu gặp mặt thế này, ta không biết cô nương thích gì, nên mua một ít đường mạch nha.”
“Ta thấy các cô nương ngoài phố đều thích ăn thứ này.”
Gói kẹo được bọc rất cẩn thận bằng giấy dầu.
Chỉ nhìn thôi cũng biết hắn đã dụng tâm.
Ta nhẹ nhàng gỡ từng lớp giấy ra.
Rồi lấy một viên kẹo cho vào miệng.
Trần Nhị thấy ta ăn viên kẹo hắn mang tới,
Liền cười khờ khạo mãi không thôi.
Hắn ngốc nghếch đến vậy, ta thật không nên giấu giếm điều gì.
Vì thế, ta kể sự thật cho hắn nghe.
“Trước đây ta từng thành thân một lần.”
“Chắc ngươi cũng từng gặp người ấy rồi, chính là người từng cùng ta bán đậu phụ đó.”
“Hắn vốn là quan lớn ở kinh thành, sau bị kết tội, ta bỏ bạc mua hắn về.”
“Chỉ là… hắn chê ta quê mùa, chẳng muốn cùng ta sống đời phu thê.”
“Mấy hôm trước án của hắn được lật lại, hắn đã hồi kinh rồi.”
Thường thì nam t.ử nghe ta nói những lời ấy, đều sẽ lộ vẻ ghét bỏ hoặc chê bai.
Nhưng Trần Nhị vẫn chỉ cười ngốc nghếch, liên tục lặp lại: “Không sao, không sao, đi rồi thì tốt.”
Ta lấy làm lạ, bèn hỏi: “Ngươi không chê ta sao?”
Trần Nhị cười e thẹn: “Cô nương không chê ta thô lỗ, với ta đã là tốt lắm rồi.”
Hai người đang trò chuyện khá vui vẻ,
Thì Vương bà mối gõ vào cửa sổ: “Trần đồ tể, đến giờ phải về rồi.”
Trần Nhị đứng dậy, nhìn ta, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Nhưng hắn không chống lại được tiếng thúc giục của bà mối,
Cuối cùng chỉ đành xoay người rời đi.
Ngay khoảnh khắc hắn sắp bước qua ngưỡng cửa, ta gọi với theo:
“Trần đồ tể… kẹo mạch nha ngon lắm. Lần sau tới… nhớ mang thêm nhé.”
Ánh mắt hắn vốn đang nhuốm vài phần thất vọng, nay bỗng sáng rực lên như đèn mới thắp.
Hắn gật đầu liên tục, miệng không ngừng đáp: “Được, được lắm.”
Có lẽ vì quá vui mừng, khi bước ra cửa, hắn vô tình vấp phải ngưỡng cửa nhà ta.
Nhìn dáng vẻ chất phác ấy của hắn, đi được ba bước lại quay đầu nhìn ta một lần,
Ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.