Tôi là một bản sao, sứ mệnh duy nhất trên đời này là bảo vệ vị thiếu gia nhà giàu mắc chứng tự kỷ.
Cũng chính là thể bản gốc con người của tôi.
Tôi chăm sóc anh tận tụy từng chút một, ra mặt giải quyết mọi vụ bạo lực học đường cho anh, chu toàn tất cả vì anh suốt chừng ấy năm trời. Vậy mà anh vẫn luôn lạnh nhạt với tôi, câu nói xuất hiện với tần suất nhiều nhất chính là: “Cậu phiền phức quá.”
Sau này, mối tình đầu của anh tỏ tình với tôi. Tôi nhìn thấy sự tủi thân đan xen nét thù hận giấu sâu trong mắt anh. Không một chút do dự, tôi liền kích hoạt chương trình tự hủy.
Tôi cứ tưởng anh sẽ vui lắm. Thế nhưng Hứa Húc lại ngẩn người tại chỗ, luống cuống tay chân muốn lắp ráp tôi trở lại như cũ.
“Ai cho phép cậu tự ý quyết định hả? Mau dừng chương trình lại... Dừng lại ngay!”
Đó cũng là lần đầu tiên tôi thấy Hứa Húc khóc, cho đến tận khi dữ liệu hoàn toàn xóa sạch.
Năm năm sau, tôi lại được người ta tái tạo một lần nữa.
01.
Vừa tỉnh lại, tôi phát hiện mình đang ở trong một phòng thí nghiệm bằng kính, trên người chằng chịt đủ loại dây điện.
Tôi thời chưa kịp định hình lại tư duy, cho đến khi mấy người nam nữ mặc áo blouse đẩy cửa bước vào. Người già đi đầu gương mặt tràn ngập niềm vui mừng, vỗ vỗ vai người bên cạnh: “Mau, mau gọi điện cho Tổng giám đốc Hứa, bảo là thể thí nghiệm tỉnh rồi, ha ha ha ha...”
Rốt cuộc ai là Tổng giám đốc Hứa?
Còn chưa kịp hỏi thành tiếng, ông ta đã tiêm cho tôi một liều t.h.u.ố.c mê. Tôi lại chìm vào hôn mê.
Đến khi tỉnh giấc lần nữa, trời đã tối đen như mực.
Do quá lâu không vận động cơ thể người này, tôi vừa chống tay gượng dậy khỏi giường bệnh thì chân đã mềm nhũn, ngã khụy xuống. Nhưng ngay lập tức, một vòng tay giơ ra giữa không trung đỡ lấy tôi, kéo mạnh tôi trở về.
Tôi nhanh ch.óng xoay người tựa vào giường, ngước mắt lên thì chạm ngay ánh nhìn của một người đàn ông đẹp trai. Đầu ngón tay anh đang từng chút từng chút tiến lại gần tôi.
Tôi ngoảnh đầu né tránh, nhưng giây tiếp theo đã bị người đàn ông ôm c.h.ặ.t vào lòng bằng một lực rất mạnh. Rồi tôi cảm nhận được một luồng hơi ẩm ấm áp chạm vào gáy mình.
Mãi đến khi đèn bật sáng, tôi mới ngước mắt nhìn rõ gương mặt của người đàn ông.
So sánh với tôi trong gương, tôi phát hiện hai chúng tôi trông rất giống nhau. Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là gương mặt tôi non nớt và cứng đờ hơn, còn người đàn ông bên cạnh rõ ràng tuấn tú và trưởng thành hơn hẳn.
Anh nén tiếng nghẹn ngào đến mức tột cùng: “Hứa Nhiên... Là cậu đúng không? Cậu thật sự... Trở về rồi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh vừa dứt lời, dữ liệu ký ức của tôi vang lên một tiếng “tít” rồi mở khóa toàn bộ. Chúng ùa vào tâm trí tôi dày đặc, giúp tôi nhớ ra mình là ai.
Tôi là người nhân tạo Hứa Nhiên. Còn người đàn ông này chính là chủ nhân con người của tôi, thể bản gốc con người từng mong tôi biến mất khỏi trên đời hơn bất kỳ ai: Hứa Húc.
02.
Hứa Húc giữ nguyên tư thế ấy hồi lâu mới chịu thả tôi ra. Ngay giây tiếp theo, anh đổi sang tư thế ôm lấy tôi từ phía sau, “Nhiên Nhiên, sao không nói gì? Trước đây chẳng phải cậu thích nói chuyện với tôi nhất sao?”
Hứa Húc mỉm cười, đầu ngón tay lướt nhẹ qua gò má tôi.
Tôi hơi ngước đầu lên. Thật thế sao? Là tôi thích nói chuyện sao?
Nhưng tôi nhớ rõ ràng rằng Hứa Húc vốn ghét nhất là việc tôi nói chuyện với anh.
Từ ngày tôi được tạo ra, chương trình chỉ thiết lập một mệnh lệnh duy nhất: Bảo vệ bản gốc thật tốt.
Tôi không biết phải làm thế nào mới gọi là bảo vệ Hứa Húc thật tốt, vậy nên chỉ đành ngày ngày túc trực bên ngoài phòng ngủ của anh. Anh vừa bước ra cửa là tôi lăng xăng bám theo, anh vừa bước vào phòng là tôi lại thu mình chờ đợi ở bên ngoài cho đến tận ngày hôm sau.
Thần thái của Hứa Húc mười năm như một, luôn giữ vẻ lạnh lùng vô cảm. Có đôi khi anh sẽ thẳng tay đóng sập cửa lại, thỉnh thoại khi mất kiên nhẫn lại buông một câu: “Cậu phiền phức quá, biến xa tôi ra một chút.”
Tôi gật đầu, nhưng đến ngày hôm sau lại không kiềm chế được mà trốn ở nơi Hứa Húc không nhìn thấy để tiếp tục công việc bảo vệ. Đó chính là cách bảo vệ mà ban đầu tôi hiểu được.
Mãi cho đến một năm sau, tôi vô tình nhìn thấy tờ giấy chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm nặng trong sổ khám bệnh của Hứa Húc.
Tôi tra cứu từ kho tri thức và biết được rằng, bệnh trầm cảm phần lớn sinh ra do tâm sự đè nén trong lòng suốt thời gian dài. Người bệnh sẽ đau đớn, sẽ khó chịu, thế nên họ mới không thích nói chuyện.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi đã tìm ra đối sách. Nếu Hứa Húc không thích nói, vậy thì để tôi nói là được.
Kể từ dạo đó, tôi bắt đầu học ngôn ngữ của con người và càng thêm hào hứng giao tiếp với Hứa Húc. Cho dù mỗi ngày đối phương nói với tôi chưa quá mười câu, tôi vẫn thấy rất vui vẻ. Bởi vì Hứa Húc đang dần trở nên tốt hơn.
Hôm nay anh đã chịu nói nhiều hơn hôm qua một câu, thế nên tôi lại càng được đà lấn tới.
03.
Mỗi khi trời mưa giông sấm chớp, cậu con trai loài người mang tên Hứa Húc này lại thích nhất việc tự nhốt mình vào trong tủ áo.
Vào những lúc như thế, tôi sẽ lén bò vào trong kéo anh ra khỏi tủ, sau đó ôm c.h.ặ.t anh vào lòng. Tôi học theo ngữ khí thân thiết nhất của con người để dỗ dành anh: “Tiểu Húc, Tiểu Húc đừng sợ, có tôi ở đây rồi, sẽ không có ai làm hại cậu đâu.”