Người Nhân Tạo Số 036

Chương 2



Tôi lấy tay bịt c.h.ặ.t tai anh lại, rồi anh sẽ ôm tôi c.h.ặ.t hơn, thậm chí không kiềm chế được mà phát ra tiếng nức nở. Anh đè nén rất giỏi, nhưng tôi vẫn nghe thấy được. Tôi sẽ ôm anh siết c.h.ặ.t hơn nữa cho đến khi Hứa Húc chìm vào giấc ngủ.

Khi ấy, chương trình bên trong cơ thể tôi mới từ từ hạ nhiệt. Tôi nương theo khẩu lệnh cấm truy cập mà Hứa Húc thiết lập từ trước để rút khỏi phòng. Chương trình vốn dĩ đơn giản lại có thêm một then khóa mới: Hứa Húc sợ tối, Hứa Húc thích ôm, vậy nên tuyệt đối không được rời đi...

04.

Thấm thoát, Hứa Húc đã 18 tuổi. Cậu ấy ngày càng cao lớn, tuấn tú. Tôi thấy cậu ấy rất đẹp, bởi theo phân tích từ cơ sở dữ liệu lớn, diện mạo hiện tại của Hứa Húc hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của đại chúng.

Tôi là một bản sao, một trong ba bản sao duy nhất trên toàn quốc. Cho nên diện mạo của tôi tự nhiên cũng biến đổi theo hình dáng của Hứa Húc.

Có điều, những bản sao như chúng tôi thường không được ra ngoài. Nơi chúng tôi ở nhiều nhất chính là bình nuôi cấy, chỉ khi có nhu cầu mới được ra ngoài để thay thế bản gốc. Thế nên làn da của chúng tôi trắng bệch hơn hẳn, trông có chút thiếu sức sống và càng không giống người thật.

Hai bản sao còn lại ít nhất vẫn có cơ hội ra ngoài, chẳng bù cho tôi. Cơ hội được bước chân ra khỏi cửa của tôi cực kỳ hiếm hoi, bởi Hứa Húc chưa từng đưa tôi ra ngoài, cũng chưa từng bảo tôi thay cậu ấy làm bất cứ việc gì. Trong khi hai bản sao kia đang phải làm bài tập, điểm danh giùm, hay thậm chí đi đ.á.n.h nhau thay cho cậu chủ cô chủ của họ, thì tôi lại thong thả trốn trong nhà Hứa Húc để thẫn thờ.

Bữa trưa tôi tự giải quyết, buổi tối thỉnh thoảng Hứa Húc mới về ăn cùng tôi một bữa. Anh thi thoảng lại gắp thức ăn cho tôi.

Thấy tôi chớp mắt ngơ ngác nhìn, cậu ấy liền cất giọng lạnh nhạt: “Ăn hết mấy thứ này đi. Cậu mà chỉ ăn rau thì cơ thể không nạp đủ năng lượng đâu. Cơ thể cậu đắt lắm, chế tạo ra một cái rất khó, cho nên bớt gây rắc rối cho tôi đi.”

Tôi gật đầu, ngoan ngoãn đ.á.n.h chén sạch những món cậu ấy gắp cho.

Trong khi Hứa Húc ngày càng nhổ giò cao lớn, thì tôi dường như lại phát triển theo chiều ngang. Chương trình gửi cảnh báo cho tôi, báo rằng tôi đã chệch khỏi mức độ tương đồng diện mạo với bản gốc. Hứa Húc sở hữu gầy gò đến mức thiếu lành mạnh, còn tôi bây giờ rõ ràng là không giống lắm, đã thế lại còn thấp hơn cậu ấy hẳn nửa cái đầu. Vì vậy, tôi chỉ đành hết lần này đến lần khác tái tạo lại thân xác này.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ, chỉ cần tôi vừa giống cậu ấy, hôm sau cậu ấy lại ép tôi ăn một đống thức ăn bổ dưỡng. Kết quả là tôi chẳng những không gầy đi mà còn tăng thêm mấy ký. Hứa Húc vẫn cảm thấy chưa đủ, hôm sau lại tăng thêm liều lượng.

Tôi hỏi cậu ấy tại sao, lời giải thích của cậu ấy lại là: “Tôi không thích cậu giống tôi.”

Nghe vậy, tôi thấy hơi buồn một chút. Quả nhiên là tôi lại bị ghét rồi, đến cả quyền được giống cậu ấy tôi cũng không có.

05.

Từ khi sinh ra đến nay, tôi luôn đi theo Hứa Húc. Trong nhà lúc nào cũng chỉ có hai chúng tôi. Tôi chưa từng gặp ba của cậu ấy. Cho đến ngày hôm đó, ba của Hứa Húc trở về một chuyến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ông ta chẳng cho Hứa Húc chút tình thương thương nào của người cha, ngược lại còn vung tay tát cậu ấy một cái thật mạnh. Tiếp theo đó là những lời c.h.ử.i rủa và đòn roi không hồi kết. Thấy vậy, tôi muốn lao xuống bảo vệ thể bản gốc con người, nhưng lại bị chương trình đè nén cưỡng chế. Bởi vì Hứa Húc từng hạ mệnh lệnh cho tôi.

Sau đó, tôi rơi vào trạng thái bị cưỡng chế tắt máy. Đến khi tôi tỉnh lại, Hứa Húc đã thu dọn hành lý chuẩn bị ra cửa. Trước khi đi, cậu ấy quay lại nhìn tôi một hồi sâu sắc: “Cậu cứ ở lại đây.”

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Chẳng hiểu sao, khi Hứa Húc nói ra câu này, tôi lại có cảm giác cậu ấy sẽ không bao giờ trở về nữa.

Bản gốc đã bỏ rơi bản sao của mình, vậy thì một kẻ thế thân như tôi còn tồn tại có ý nghĩa gì nữa?

Lồng n.g.ự.c tôi thấy ngột ngạt, chương trình trong khoảnh khắc đã phát sinh mã loạn.

Ngay khi Hứa Húc chuẩn bị lên xe, tôi đã lao vội lên xe trước cậu ấy một bước, từ trong miệng rặn ra từng từ cứng đờ: “Bản sao không thể rời xa bản gốc.”

“Nếu không... Sẽ c.h.ế.t đấy.”

Nghe vậy, Hứa Húc ngẩn người trong giây lát. Nhưng rất nhanh sau đó cậu ấy đã phản ứng lại, chau mày vẻ không hài lòng.

Cậu ấy không ngăn cản hành động của tôi nữa, chỉ bất lực lên tiếng: “Được rồi, cậu đừng có mà hối hận. Đi thu dọn hành lý đi.”

Tôi vừa định bước xuống xe thì lại bị cậu ấy kéo trở về. Cậu ấy đổi ý: “... Bỏ đi, phiền phức c.h.ế.t đi được, sang bên kia rồi mua sau.”

Thế là tôi theo Hứa Húc chuyển đến nhà mới, một căn biệt thự kiểu Tây vừa cũ vừa xa xôi.

06.

Sau khi chuyển nhà, Hứa Húc chuyển sang một ngôi trường mới. Mỗi ngày cậu ấy đều về rất muộn. Đã vậy có đôi khi trở về, dáng đi của cậu ấy trông rất kỳ lạ. Nhưng đối phương chưa bao giờ giải thích. Vừa về đến nhà nhìn thấy tôi, cậu ấy liền đi thẳng lên tầng.

Thấy tôi đi theo, cậu ấy sẽ tặc lưỡi tỏ vẻ bực bội: “Cậu tự đi tìm việc gì mà làm đi, đừng có ngày nào cũng dính lấy tôi, phiền phức lắm.”

Không có mệnh lệnh, tự nhiên tôi không thể lại gần cậu ấy quá mức, chỉ đành rụt rè ngồi ở dưới nhà. Thế nhưng ánh mắt tôi thì vẫn dán c.h.ặ.t lên tầng trên không rời.