Người Nhân Tạo Số 036

Chương 3



08.

Hôm sau, tôi nghe lời Hứa Húc, suốt cả ngày không hề bước chân ra khỏi căn biệt thự nhỏ. Thế nhưng tôi đã mở chế độ liên kết giác quan trên người cậu ấy. Đây cũng là một quyền hạn mà Đấng sáng tạo ban cho chúng tôi, có điều nó tiêu hao rất nhiều năng lượng của một bản sao, nếu không thật sự cần thiết thì tuyệt đối không được sử dụng.

Thế nhưng Hứa Húc chưa bao giờ là một “sự lựa chọn không cần thiết”.

Suốt cả ngày hôm đó, tôi có thể nhìn thấy đủ mọi chuyện xảy ra với cậu ấy ở trường. Tôi còn thấy cậu ấy cả ngày quấn quýt bên một cậu con trai cắt tóc đầu ba tấc.

Tôi nhìn rõ mặt người tới, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Bởi vì chàng trai đó chính là mối tình đầu của Hứa Húc.

Trước đây, mối quan hệ giữa hai người họ cực kỳ thân thiết. Mỗi lần chàng trai đầu đinh tới chơi, tôi chỉ đành trốn trong chiếc tủ nhỏ, lén nhìn hai người họ chơi game, trò chuyện trong phòng. Lúc vui vẻ, họ còn nằm xoài ra giường cười đùa thỏa thích. Tôi có thể nhìn ra, so với tôi thì Hứa Húc cần chàng trai tóc ba tấc trước mặt này hơn nhiều.

Qua những lời Hứa Húc nói, tôi mới biết chàng trai kia tên là “Tiểu Huyền”, tên thật là Trần Dã. Một cái tên rất hay.

Tôi thầm cảm thán, Hứa Húc còn chưa từng gọi tôi một cách thân mật đến thế bao giờ.

09.

Một ngày nọ, Hứa Húc ra ngoài, Trần Dã lại đột ngột xông vào nhà. Tôi lập tức định rời đi, nhưng cậu ta lại bước tới chắn đường tôi, “Hứa Húc à, hôm nay cậu làm sao thế? Sao lại thẫn thờ như vậy, chơi game cũng kém cỏi hẳn đi.”

“Có phải đang có chuyện gì buồn không?”

“Không có.”

“Với lại sao hôm nay da mặt cậu lại trắng thế này, hồng hồng mịn màng, hình như... hình như còn béo lên một chút nữa... Ha ha ha.” Trần Dã giơ ngón tay chọc chọc vào gò má tôi.

Theo bản năng, tôi tránh đầu sang một bên, thốt ra một câu: “Đừng chạm vào tôi.”

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tôi không có quyền hạn giao tiếp hay tiếp xúc với bạn bè của Hứa Húc, đây là sự phản bội đối với Hứa Húc.

Cho đến khi Hứa Húc trở về, tôi đã khai báo lại toàn bộ ngọn ngành câu chuyện với cậu ấy.

Hứa Húc nhìn tôi, đuôi mắt hơi nheo lại. Gương mặt cậu ấy phủ một lớp khí lạnh, nhạt nhẽo cất lời: “Từ nay về sau, tôi không cho phép cậu lại gần cậu ấy dù chỉ nửa bước.”

“Cũng không được phép ấp ủ bất kỳ ảo tưởng viển vông nào đối với cậu ấy.”

Tôi ngước mắt nhìn Hứa Húc, không hiểu tại sao cậu ấy lại giận dữ đến thế. Con người trong một đời chẳng phải có thể có rất nhiều bạn bè sao?

Về sau tôi tra cứu tài liệu mới dần hiểu ra. Bạn bè có thể có ở khắp bốn phương trời, nhưng sự thiên vị thì vĩnh viễn chỉ thuộc về một người duy nhất. Đó là thứ tuyệt đối không cho phép người khác tơ tưởng.

Và Hứa Húc, cậu ấy thích Trần Dã. Cho nên cậu ấy không cho phép tôi lại gần đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi ghi nhớ kỹ những lời Hứa Húc nói, vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.

10.

Chẳng biết vì sao, sau ngày hôm đó tôi không còn gặp lại Trần Dã nữa. Hơn nữa cậu ta còn vô cớ ra nước ngoài.

Thời gian đó tâm trạng Hứa Húc không được tốt. Mỗi lần nhìn thấy tôi, cậu ấy đều dùng một ánh mắt rất kỳ lạ để nhòm ngó. Cậu ấy hỏi tôi: “Cậu thích Trần Dã à?”

“Không thích.”

“Thế thì tốt, nhớ kỹ những gì cậu vừa nói.” Hứa Húc nhìn tôi, khẽ mỉm cười một cái.

Nhưng hai năm sau, Trần Dã lại trở về nước, còn khôi phục lại sự thân thiết như xưa với Hứa Húc.

Tôi bị ngăn cách qua bởi khoảng cách không thể phá vỡ, lặng lẽ cảm thấy vui mừng thay cho Hứa Húc. Như thế này cũng tốt, dù sao hai người họ mới là tri kỷ tuyệt vời nhất của nhau.

11.

Ở trường, hai người họ hình bóng không rời. Tôi lại trốn trong căn biệt thự nhỏ, chẳng thể đi đâu được.

Sau khi kỳ thi Đại học kết thúc, Hứa Húc vì trong nhà có chuyện nên liên tiếp mấy ngày liền không trở về.

Mấy ngày sau, tôi không đợi được Hứa Húc, mà lại đợi được Trần Dã tự ý xông vào căn biệt thự.

Để ngăn tôi bỏ đi, cậu ta đứng chặn ngay trước cửa, thốt ra một câu: Cậu ta thầm yêu tôi.

Cậu ta cũng đã sớm biết tôi không phải Hứa Húc, mà là bản sao tên Từ Nhiên. Cậu ta nói không bận tâm đến thân phận của tôi, còn đau đớn bày tỏ rằng rõ ràng cậu ta quen biết tôi trước Hứa Húc. Cậu ta bảo rằng vốn dĩ tôi phải thuộc về cậu ta.

Tôi không hiểu gì cả, tôi dễ dàng thoát khỏi sự khống chế của Trần Dã. Ban đầu tôi định đ.ấ.m cho cậu ta vài phát vào mặt, nhưng cuối cùng đ.ấ.m vẫn không hạ xuống.

Tôi đang định rời đi thì Trần Dã lại cất tiếng ngăn tôi lại: “Hứa Nhiên, Hứa Húc sẽ hủy hoại cậu đấy. Cậu là hàng nguy hiểm, mấy ngày nữa chính tay cậu ta sẽ tiêu hủy cậu.”

“Được.” Tôi không hề cảm thấy những lời Trần Dã nói ch.ói tai, thậm chí còn nghĩ nếu cái c.h.ế.t của tôi có thể đổi lấy hạnh phúc cho Hứa Húc, thì đó cũng coi như là một cách bảo vệ.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tôi bước chân ra khỏi cửa, tôi lại cảm nhận được nhịp đập trái tim thuộc về Hứa Húc.

Tôi nhìn thấy sự tủi thân đan xen nét thù hận giấu sâu trong mắt Hứa Húc. Sau đó, cậu ấy nản lòng thoái chí quay lưng bước đi.

Buổi tối lúc 8h, Hứa Húc mới trở về.

Cậu ấy còn uống rất nhiều rượu, nồng nặc mùi men, “Cậu muốn đi đâu với Trần Dã hả?”