“Thật không giấu gì ngươi, ngày hôm đó khi ngươi còn chưa ra khỏi thành, ta đã bắt đầu xem mắt tìm phu quân. Ta và Cố Hoài tình đầu ý hợp, còn thề rằng đời này không gả cho ai ngoài chàng ấy, tại sao ngươi cứ phải xen vào giữa chúng ta?”
Ta lướt qua hắn, dẫn theo Xuân Đào rời đi. Chỉ còn lại Triệu Vô Ngung với gương mặt xám xịt như tro tàn, ngã quỵ xuống đất.
27
Xuân qua thu đến. Cẩm Nhi ngày một lớn khôn, giờ đây đã có thể vịn tay Từ ma man lẫm chẫm tập đi. Ta ngồi dưới hiên nhà, gương mặt đầy vẻ yêu thương dõi theo con bé.
Cố Hoài từ xa đi tới, tay cầm một tấm thiệp mời: “Linh Sơ, đây là thiệp mời mừng thọ bảy mươi tuổi của Thái phó đại nhân, các phủ trong kinh thành đều nhận được cả.”
Năm nay, danh tiếng của Thái phó đại nhân đang ở đỉnh cao.
Trưởng t.ử theo nghiệp văn, giống như cha mình năm xưa trúng liền ba kỳ thi, trở thành người tâm phúc trước mặt Bệ hạ. Thứ t.ử theo nghiệp võ, đầu năm đã lên đường ra biên cương để trấn giữ bình an cho bá tánh một phương.
Trong ký ức dần mờ nhạt của kiếp trước, chuyến xuất chinh này lẽ ra là của một phó tướng dưới trướng Triệu Vô Ngung. Chỉ sau hai năm đã truyền về tin thắng trận, khiến danh tiếng của Triệu Vô Ngung trong kinh thành càng thêm vang dội.
Sống lại một đời, rất nhiều chuyện đã thay đổi.
Thay đổi lớn nhất chính là Triệu Vô Ngung. Hắn hoàn toàn trở thành một kẻ nhàn tản trong Triệu phủ.
Một vị tướng quân cầm quân chinh chiến, nếu đ.á.n.h thắng trận, việc mang về một nữ t.ử m.a.n.g t.h.a.i chỉ là thêm thắt một nét phong lưu. Nhưng nếu hắn biến một trận chiến lẽ ra phải thắng thành nghị hòa hoặc bại trận, thì đoạn phong lưu ấy trong mắt mọi người chính là ham mê hưởng lạc.
Trong mắt bệ hạ, Triệu Vô Ngung rõ ràng thuộc về vế sau.
Khi ta và Cố Hoài bước vào phủ Thái phó, đã gặp lại Triệu Vô Ngung sau nửa năm xa cách. Kể từ lần từ biệt ở t.ửu lầu ngày đó, hắn vẫn không từ bỏ ý định mà tìm đến ta vài lần, thậm chí còn đứng trước cửa Cố phủ hét lớn: “Linh Sơ, chỉ cần nàng bằng lòng hòa ly, ta lập tức cưới nàng qua cửa!”
“Kiệu tám người khiêng, danh chính ngôn thuận, nàng sẽ là thê t.ử duy nhất đời này của Triệu Vô Ngung ta!”
Thứ mà kiếp trước ta liều mạng muốn có được, kiếp này ta vứt bỏ như đôi giày rách, thì hắn lại thiết tha bưng đến dâng tận tay.
Triệu Vô Ngung vừa thấy ta, ánh mắt chợt sáng lên, nhưng khi thấy ta và Cố Hoài thân mật nép bên nhau trò chuyện, tia sáng trong mắt hắn lại một lần nữa dập tắt.
Buổi lễ mừng thọ còn chưa bắt đầu, một nữ t.ử tóc tai bù xù xông vào phủ Thái phó. Ta định thần nhìn kỹ, chính là Tô Nguyệt Nương.
Nàng ta trông như một mụ đàn bà chanh chua, túm lấy Triệu Vô Ngung, vừa đá vừa đ.á.n.h: “Tại sao chàng không đưa thiếp đến phủ Thái phó? Thiếp là thê t.ử duy nhất của chàng, chàng đối xử với thiếp như thế này sao?”
28
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vô số ánh mắt đổ dồn lên hai người bọn họ, khiến kẻ vốn trọng mặt mũi như Triệu Vô Ngung cảm thấy mặt mũi nóng bừng.
Hắn chán ghét hất tay Tô Nguyệt Nương ra: “Ta chẳng phải đã bảo nàng ở nhà ngoan ngoãn đợi sao?”
“Cái bộ dạng này của nàng, dẫn ra ngoài chỉ tổ làm ta mất mặt.”
Ta kinh ngạc nhìn hắn. Rõ ràng kiếp trước hắn nâng niu Tô Nguyệt Nương như bảo bối, từ khi nào lại trở nên chán ghét và khinh bỉ như thế này?
Ta nhanh ch.óng đoán ra manh mối từ trang phục của hai người. Triệu Vô Ngung mặc bộ đồ vẫn là kiểu dáng thịnh hành từ vài năm trước. Còn Tô Nguyệt Nương thì khỏi phải bàn, ống tay áo đã có dấu hiệu sờn rách, tưa chỉ.
Triệu Vô Ngung tuy có hàm tướng quân nhưng nay đã bị bệ hạ chán ghét. Trong tay không có ban thưởng, trong phủ không có điền sản cửa tiệm, chỉ dựa vào chút bổng lộc ít ỏi, đến tiền lương hàng tháng của sai vặt nha hoàn trong phủ còn góp không đủ.
Còn Tô Nguyệt Nương... nàng ta vốn dĩ là một cô nhi, không một xu dính túi. Lúc được Triệu Vô Ngung đưa về kinh, thứ quý giá nhất trên người nàng ta chính là đứa trẻ trong bụng. Sau này, đến cả đứa trẻ cũng không còn.
Những ngày tháng túng quẫn “giật gấu vá vai” ấy khiến hai kẻ từng yêu nhau ngày ngày tranh cãi vì chuyện củi gạo dầu muối.
Kiếp trước Triệu Vô Ngung thắng trận, ban thưởng của bệ hạ đủ để hắn mười năm cơm áo không lo. Cho đến lúc c.h.ế.t, ta chưa từng thấy hắn và Tô Nguyệt Nương đỏ mặt cãi nhau bao giờ. Nay xem ra, đúng là chuyện lạ hiếm thấy.
Tô Nguyệt Nương có lẽ vì cuộc sống quá khổ sở nên mới mắng xối xả: “Trên đường đến đây, chàng còn mạnh miệng nói tiểu thư phủ Thừa tướng thầm thương trộm nhớ chàng, còn nói gì mà chỉ yêu mình thiếp, tiểu thư khuê các gì đó đều không bằng thiếp.”
“Ta nhổ vào!”
“Người ta con cái đề huề rồi, còn chàng thì suốt ngày nằm mơ tiểu thư phủ Thừa tướng có ý với mình, đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.”
Những ánh mắt dò xét đổ dồn về phía ta nhưng ta chỉ mỉm cười thản nhiên đón nhận.
Không ai tin rằng chúng ta từng thề hẹn trăm năm. Mọi người chỉ thấy Triệu Vô Ngung mang một nữ t.ử từ biên cương về, thậm chí vì nàng ta mà quỳ lạy trước bệ hạ xin ban hôn. Tất cả những chuyện đó thì liên quan gì đến ta chứ?
Càng lúc càng nhiều ánh mắt khinh bỉ đặt lên người Triệu Vô Ngung, khiến hắn cảm thấy như có gai đ.â.m sau lưng. Hắn đỏ mặt cố cứu vãn chút thể diện cuối cùng: “Để chư vị chê cười rồi.”
Thái phó đại nhân phẩy tay: “Không sao, không sao, lão phu rất thích xem.”
“Chỉ là bây giờ trò cười xem xong rồi, Triệu tướng quân cũng nên cùng phu nhân về phủ thôi.”
Triệu Vô Ngung nghẹn lời, vội vàng giải thích: “Nàng ta không phải là phu nhân của ta, chỉ là bình thê thôi.” Nói đoạn còn liếc nhìn ta một cái, như thể cố tình nói cho ta nghe vậy.
Thái phó đại nhân tiếp tục phẩy tay: “Cứ thích bắt bẻ chữ nghĩa với lão phu. Được rồi được rồi, giờ trò cười xem xong rồi, Triệu tướng quân cũng nên cùng bình thê của ngài về phủ đi thôi.”
Triệu Vô Ngung không chịu nổi sự chế giễu, đành dắt Tô Nguyệt Nương chạy trốn trong nhục nhã.