24
Triệu Vô Ngung ôm lấy vầng trán đang đau nhức nhối, đau đớn ngồi thụp xuống. Không nên như thế này. Trên đường về kinh, hắn đã không biết bao nhiêu lần nắm tay Nguyệt Nương, thâm tình thề thốt:
“Nguyệt Nương, nàng yên tâm, nếu Thẩm Linh Sơ có làm loạn, c.h.ế.t đi sống lại đòi làm thê t.ử của ta, ta nhất định sẽ giữ vững sơ tâm, cho nàng một lời giải thích thỏa đáng.”
“Nếu Thẩm Linh Sơ khổ sở khóc lóc van xin, nể tình nàng ta đã phí hoài hai năm thanh xuân chờ đợi, ta sẽ miễn cưỡng cho nàng ta một vị trí bình thê. Nhưng nàng cứ yên tâm, nàng ta có thế nào cũng không vượt mặt nàng được đâu.”
Hai người bọn họ ôm c.h.ặ.t lấy nhau trong xe ngựa, cứ như thể vừa về đến kinh thành là sẽ có kẻ ác đến chia rẽ đôi uyên ương khổ mệnh này không bằng.
Triệu Vô Ngung nghĩ, dù sao hắn cũng đã nghị hòa với Đột Quyết, bình định chiến tranh biên giới nhiều năm, lập được quân công. Cưới con gái một quan văn làm bình thê cũng không tính là làm nhục Thẩm gia.
Dù thế nào đi nữa, Nguyệt Nương mới là người hắn muốn cùng đi hết quãng đời còn lại. Còn Thẩm Linh Sơ, chẳng qua chỉ là chút tươi mới nhất thời thời niên thiếu mà thôi.
Hắn đã nghĩ rất nhiều, nhưng vạn lần không ngờ tới… Thẩm Linh Sơ đã gả cho người khác, còn sinh cả con gái.
Phu thê họ đứng cạnh nhau, còn xứng đôi đến vậy. Thậm chí, ngay ngày thứ hai sau khi hắn xuất chinh, nàng đã bắt đầu xem mắt nhà người ta rồi.
Một cơn nghẹn tức dâng lên l.ồ.ng n.g.ự.c Triệu Vô Ngung, khạc không ra mà nuốt cũng không trôi. Cuối cùng, nó hóa thành một cú đá đầy giận dữ: “Còn thành thân cái gì nữa!”
Bàn thờ hỷ đường bị hất văng xuống đất. Tô Nguyệt Nương đứng không vững, bị vấp chân ngã nhào. Ngay sau đó gương mặt nàng ta trắng bệch, ôm bụng kêu đau t.h.ả.m thiết.
Mấy vị phó tướng cuối cùng cũng thoát khỏi cảm giác như ngồi bàn chông, đồng loạt đứng dậy cáo từ, chuồn lẹ như bôi dầu vào chân.
Lúc này, hỷ đường hoàn toàn trở nên lạnh lẽo. Chỉ còn Tô Nguyệt Nương mồ hôi lạnh vã ra như tắm, dưới thân thấm đẫm một màu đỏ tươi kinh hoàng. Nàng ta túm lấy vạt áo Triệu Vô Ngung: “Triệu lang, con của chúng ta...”
Nhưng Triệu Vô Ngung không hề để tâm đến nàng ta. Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải tìm Thẩm Linh Sơ hỏi cho rõ ràng.
Hắn nhất định phải trực tiếp hỏi nàng: Tại sao lại bỏ rơi hắn để thành thân với kẻ khác?
25
Qua năm mới, ta lại rơi vào những ngày bận rộn kiểm tra sổ sách.
Khó khăn lắm mới có một ngày nắng đẹp, ta dẫn Xuân Đào ra khỏi phủ, đến t.ửu lầu lớn nhất kinh thành để kiểm tra sổ sách. Đây là cửa tiệm nằm trong số hồi môn nương để lại cho ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi đã kiểm đếm xong từng chồng sổ sách, ta vươn vai một cái, định gọi Xuân Đào ra về thì ngay trước mặt, đôi mắt đầy kinh hỉ của Triệu Vô Ngung đập vào mắt ta.
Hắn tiều tụy đi trông thấy.
Kể từ ngày biết tin ta thành thân sinh con, hắn đã tới Hầu phủ vài lần, đứng bên ngoài gào thét đòi gặp ta nhưng đều bị quản gia chặn đứng.
Cộng thêm trời lạnh, ta ngày ngày chỉ quanh quẩn trong phủ trêu đùa với Cẩm Nhi nên đã hơn hai tháng không gặp hắn.
Chỉ nghe nói, ngày hôm đó hắn và Tô Nguyệt Nương rốt cuộc không bái đường, hắn còn nổi điên đập nát hỷ đường. Tô Nguyệt Nương ngã nhào, đứa trẻ gần năm tháng trong bụng cứ thế mà mất đi. Vậy mà Triệu Vô Ngung chẳng hề mảy may quan tâm, ngày ngày đến t.ửu lầu này canh chừng, hy vọng có thể gặp được bà chủ là ta đến kiểm tra sổ sách.
Canh chừng suốt hai tháng, bạc trong người đã tiêu gần cạn, cuối cùng hắn cũng đợi được ta.
Có thể thấy, Triệu Vô Ngung có rất nhiều điều muốn nói. Giọng hắn đầy vẻ cấp thiết: “Linh Sơ, rõ ràng nàng đã hứa với ta sẽ đợi ta khải hoàn trở về, tại sao nàng lại nuốt lời?”
26
Kiếp này, vị trí của ta và Triệu Vô Ngung đã hoán đổi cho nhau.
Kiếp trước, ta cũng từng đuổi theo sau lưng hắn, gặng hỏi đến cùng: “Triệu Vô Ngung, trước khi đi chàng rõ ràng đã nói đợi chàng về sẽ thành thân với ta, sao chàng có thể nuốt lời lừa dối ta như vậy?”
Lúc đó ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, nhưng Triệu Vô Ngung chỉ đứng một bên, bình thản nhìn nước mắt ta lem nhem khắp mặt, đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: “Mọi chuyện quá khứ chẳng qua chỉ là bồng bột tuổi trẻ, ngươi hà tất phải bám riết không buông? Ta và Nguyệt Nương tình đầu ý hợp, đã thề rằng đời này không cưới ai ngoài nàng ấy, tại sao ngươi cứ phải xen vào giữa chúng ta?”
Bây giờ, hắn đã biến thành ta của ngày xưa, cũng c.h.ế.t đi sống lại đuổi theo sau lưng ta để đòi một lời giải thích.
Ta ngước mắt, cười một cách sảng khoái: “Ngươi ở biên quan có người mới, ta ở kinh thành tìm được lương duyên. Hai ta chẳng ai chờ ai, thế không phải là vừa đẹp sao? Triệu tướng quân rốt cuộc còn có gì không hài lòng?”
Phải rồi, hắn còn gì không hài lòng chứ? Triệu Vô Ngung nhất thời sững sờ. Nhưng sâu trong lòng hắn như khuyết đi một mảng lớn. Cứ nghĩ đến việc ta đã gả cho người khác, tim hắn lại đau như kim châm.
Ánh mắt ta đanh lại: “Triệu Vô Ngung, ngươi không hài lòng chẳng qua là vì ta đã không đợi ngươi mà thôi.”
“Trong lòng ngươi, ta phải một lòng si mê ngươi, cho dù ngươi ở biên quan phong lưu khoái lạc thì ta cũng phải ở kinh thành ngày ngày quỳ trước đệm bồ đoàn cầu nguyện cho ngươi bình an.”
Ta từng bước ép sát: “Sự oán hận đầy rẫy trong lòng ngươi lúc này là vì ta đã làm những việc ngươi từng làm, đi con đường ngươi từng đi, nên ngươi mới không cam lòng mà thôi!”
Triệu Vô Ngung điên cuồng lắc đầu. Không phải như thế.
Nhưng ta không cho hắn cơ hội phản bác: “Ta và ngươi, chẳng qua cũng chỉ là bồng bột tuổi trẻ mà thôi.”