Ngươi Phụ Ta Một Kiếp, Ta Bỏ Ngươi Cả Đời

Chương 4



9

Cánh tay đang ướm trâm của ta khựng lại. Đã lâu lắm rồi ta không nghe thấy cái tên này. Rõ ràng là một người mà kiếp trước ta yêu đến c.h.ế.t đi sống lại, sang kiếp này lại bị lãng quên trong một góc ký ức.

Năm đầu tiên Triệu Vô Ngung xuất chinh vẫn thường xuyên viết thư cho ta. Sau khi thấy không có một lá thư hồi đáp nào, hắn cũng thôi không viết nữa.

Gã sai vặt vẫn liến thoắng không ngừng: “Chẳng biết có gì mà hống hách nữa, chẳng qua là nghị hòa với quân Đột Quyết xâm phạm biên cương thôi mà, nghe nói chúng ta còn phải bồi thường không ít vàng bạc châu báu đấy!”

Ta chợt nhớ về kiếp trước. Khi ấy, hắn rõ ràng là đ.á.n.h thắng trận cơ mà. Ngày hồi kinh, hắn cưỡi trên lưng ngựa cao lớn, chẳng biết đã thu hút bao nhiêu tiếng trầm trồ của bách tính. Kiếp này, mọi thứ lại thay đổi nhiều đến thế sao?

Đang lúc thẫn thờ, phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc lọt vào tai: “Tiệm này là tiệm trang sức lớn nhất kinh thành, nàng thích gì cứ bảo ta.”

Ký ức bị bụi phủ mờ chợt mở ra, ta quay đầu nhìn lại. Triệu Vô Ngung xa cách hai năm đang đứng trước mắt ta. Trong tay hắn là một nữ t.ử với vòng bụng hơi lùm lùm. Không ai khác, chính là Tô Nguyệt Nương của kiếp trước.

10

Triệu Vô Ngung vừa nhìn thấy ta, sắc mặt bỗng chốc sầm xuống.

Có lẽ hắn nhớ ra việc ta chưa từng gửi hơn một trăm hòm sính lễ tới biên quan cho hắn nên giọng hắn đầy vẻ khó chịu: “Thẩm Linh Sơ, khó cho ngươi còn dò hỏi được hôm nay ta về kinh để mà đứng đây chờ chực.”

“Chỉ là ta ở biên quan hai năm gió sương vất vả, bên cạnh chỉ có Nguyệt Nương không quản ngại khó nhọc kề bên. Xét về tình về lý, ta đều phải cho nàng ấy một danh phận.”

Hắn tưởng rằng ta sẽ chất vấn, sẽ khóc lóc om sòm, nhưng trên mặt ta chỉ là một sự bình lặng đến lạ. Thứ duy nhất ta đang nghĩ trong đầu là không biết Cẩm Nhi ở phủ có lại quấy khóc hay không.

Triệu gia chỉ còn lại mình hắn là độc đinh, chuyện ta đã thành thân sinh con có lẽ vẫn chưa truyền đến tai hắn.

Nguyệt Nương mềm nhũn như không xương tựa vào lòng Triệu Vô Ngung. Thấy cây trâm vàng trong tay ta, mắt nàng ta sáng lên, nũng nịu nói: “Triệu lang, cây trâm đó thiếp thích quá.”

Con mắt nhìn của nàng ta cũng khá đấy, nhìn một cái là trúng ngay bảo vật trấn điếm của cửa hàng trong tay ta.

Xuân Đào tức giận nói: “Cây trâm này chúng ta đã mua rồi, làm gì có đạo lý kẻ đến sau lại đi cướp trắng trợn như vậy?”

Đôi mắt sâu hoắm của Triệu Vô Ngung lướt qua Xuân Đào rồi dừng lại trên người ta, giọng hắn trầm xuống: “Linh Sơ, ta ghét nhất là cái tính kiêu căng của các đại tiểu thư, điểm này ngươi nên học hỏi Nguyệt Nương cho tốt.”

“Hôm nay cây trâm này cứ tặng cho Nguyệt Nương đi, coi như là lời xin lỗi của ngươi.”

“Chỉ cần ngươi bằng lòng chung sống hòa thuận với Nguyệt Nương, đầu tháng sau có ngày lành, ta nguyện ý cho ngươi vị trí Bình thê, để ngươi cùng Nguyệt Nương cùng gả vào Tướng quân phủ.”

11

Xuân Đào như vừa nghe thấy chuyện cười gì đó, phụt một tiếng bật cười thành tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta thản nhiên ngước mắt, lướt qua đôi lông mày đầy vẻ kiêu ngạo của hắn.

Hai năm không gặp, dáng vẻ Triệu Vô Ngung đã có đôi chút khác biệt so với lúc xuất chinh. Hắn hiện tại da đen sạm hơn vài phần, lời nói cũng thêm vài phần ngạo mạn và bướng bỉnh không cho phép ai nghi ngờ. Có lẽ, thói quen “nói một là một” đã được hắn rèn giũa ở biên quan.

“Triệu tướng quân, ngài muốn cưới ai thì liên quan gì đến ta? Cần gì phải thông báo cho ta biết?”

Triệu Vô Ngung cứ ngỡ ta sẽ ghen tuông làm ầm lên, nhưng không hề.

Ánh mắt ta bình lặng không chút gợn sóng, như thể đang nghe một chuyện chẳng liên quan gì đến mình. Hắn chằm chằm nhìn vào mắt ta, không tìm thấy nổi một tia sốt ruột nào, bỗng chốc cười gằn, nói liên tiếp ba chữ “Tốt”:

“Tốt, tốt, tốt, Thẩm Linh Sơ! Ta có lòng tốt ban cho ngươi vị trí Bình thê, ngươi vậy mà còn không biết điều.”

“Đã như vậy, thì lúc ta cưới Nguyệt Nương, ngươi đừng có mà hối hận không kịp!”

Nói xong, hắn đùng đùng nổi giận dắt Tô Nguyệt Nương rời đi.

Phía sau, gã sai vặt của tiệm cẩn thận tiến lên: “Cố phu nhân...”

Ta phẩy tay: “Gói mấy chiếc trâm vàng này lại cho bản phu nhân.”

Gã sai vặt cười híp cả mắt.

Xem kìa, đến cả một kẻ giúp việc trong tiệm trang sức cũng biết ta đã thành thân từ lâu. Vậy mà Triệu Vô Ngung vẫn muốn dùng chuyện hôn sự để thao túng ta.

12

Lúc hoàng hôn, ta và Xuân Đào mới lưu luyến trở về phủ.

Cẩm Nhi vừa được nhũ mẫu cho b.ú xong và đã ngủ say.

Cố Hoài đang ngồi trong thư phòng luyện chữ. Ta cầm một gói bánh đậu xanh ít đường mà chàng thích, đưa qua đưa lại trước mắt chàng.

Cố Hoài mỉm cười: “Phu nhân lâu lắm mới ra khỏi phủ, vậy mà vẫn còn nhớ đến món bánh ta thích ăn.”

Ta đắc ý nhướng mày. Cố Hoài dùng hai ngón tay kẹp một miếng bánh, bỏ vào miệng nhâm nhi rồi nói:

“Linh Sơ, ngày mai bệ hạ mở tiệc trong cung để đón gió cho Triệu tiểu tướng quân hồi kinh.”

“Vốn dĩ ta nên đi cùng nàng nhưng mấy canh giờ trước có gia nhân tới báo tin Thái phó đại nhân đột nhiên mắc bệnh nặng. Ta đã sai người bẩm báo bệ hạ, ngày mai nàng thay ta dự tiệc, còn ta sẽ đưa phủ y sang phủ Thái phó một chuyến.”

Năm xưa, Cố Hoài từng chịu ơn của Thái phó, giờ coi như là trả ơn.

Nương ta nói đúng, ta nên gả cho một người bản chất đã tốt, chứ không phải một người chỉ biết nói yêu ta. Ái tình có thể thay đổi trong chớp mắt nhưng một người có bản chất tốt thì dù tình yêu có biến chuyển thế nào, họ vẫn có giới hạn đạo đức làm người, nhất định không làm tổn thương ta.