Cố Hoài chính là một người tốt như thế. Dù trong mắt người ngoài, chàng có phần chất phác và cổ hủ nhưng điều đó cũng chẳng ngăn được việc ta và chàng thành thân hai năm, tình cảm ngày càng sâu đậm.
Ta nhón chân, hôn một cái lên khóe miệng còn dính vụn bánh của chàng.
Mặt Cố Hoài đỏ bừng như tôm luộc, hiếm hoi lắm mới gồng mình “dọa” ta một câu: “Linh Sơ, có phải nàng muốn sinh thêm cho Cẩm Nhi một đệ đệ hay muội muội rồi không?”
13
Ngày hôm sau, ta một mình ngồi xe ngựa vào cung.
Hôm nay là tiệc tẩy trần của Triệu Vô Ngung. Dù chỉ là nghị hòa với đại quân Đột Quyết, hắn vẫn tỏ ra vẻ vô cùng vinh quang.
Xe ngựa dừng bên ngoài cung, Xuân Đào đỡ ta xuống xe. Một vị nội giám cười niềm nở, vội vàng tiến lên hành lễ: “Ái chà, Cố phu nhân đến rồi, mau theo nô tài vào trong.”
Xuân Đào kín đáo nhét cho hắn một túi bạc. Ta vừa định theo nội giám vào cung thì phía sau, giọng nói tức tối của Triệu Vô Ngung truyền đến: “Thẩm Linh Sơ, sao ngươi có thể vô liêm sỉ đến mức này?”
Ta ngạc nhiên quay đầu lại. Cơn giận trên mặt Triệu Vô Ngung vẫn chưa tan, hắn đang nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm ta.
Từ lúc hắn khải hoàn hồi kinh, ta mới chỉ gặp hắn một lần, ta vô liêm sỉ ở chỗ nào chứ?
Triệu Vô Ngung quét mắt nhìn cách ăn mặc của ta hôm nay: “Ta còn chưa đồng ý cưới ngươi, sao ngươi dám ra ngoài tự xưng là phu nhân của ta? Hôm nay còn không biết xấu hổ mà b.úi tóc phu nhân, chẳng lẽ định ép hôn sao?”
Hẳn là tai hắn có vấn đề, hoàn toàn không nghe thấy chữ “Cố” trong miệng vị nội giám kia.
Nội giám nhìn Triệu Vô Ngung, vốn là kẻ tinh đời, hắn lập tức hiểu ra vấn đề nhưng chọn cách im lặng, chỉ để lộ một tia cười nhạo nơi đáy mắt.
Ta bỗng nhiên vỡ lẽ.
Triệu Vô Ngung ở kinh thành vốn không được lòng người, lại thêm tính tình cố chấp tự phụ, không nghe nổi một lời trái ý. Dù đã về kinh nhưng chẳng có bằng hữu thân thiết nào báo cho hắn biết những chuyện xảy ra trong hai năm qua.
Trước đây hắn từng qua lại với ta trong bí mật, để giữ đường lui, cũng chưa từng để lộ với người ngoài.
Ở Triệu phủ, khi hắn thi thoảng nhắc về ta với Tô Nguyệt Nương cũng chỉ gọi là “Thẩm tiểu thư”, mà Thẩm phủ không chỉ có mình ta là tiểu thư, đám gia nhân ở Triệu phủ đương nhiên nghĩ rằng Thẩm tiểu thư mà chủ t.ử nhắc đến là một vị tiểu thư khác trong phủ Thừa tướng, vạn lần không ngờ tới vị Cố phu nhân là ta đây. Mọi sự nhầm lẫn trùng khớp khiến hắn hoàn toàn không hay biết tin ta đã thành thân.
Đúng như nương ta từng dặn: “Vị Triệu tiểu tướng quân đó không phải lương phối, mưu mô tính toán của hắn đều hiện rõ trong ánh mắt rồi. Mưu kế trên chiến trường bị hắn dùng vào chuyện đại sự cả đời, sao có thể là lương duyên trời định được?”
Nương ta nói không sai, chỉ là kiếp trước ta còn quá trẻ, luôn cố chấp muốn đạt được thứ mình mong muốn nên mới rơi vào kết cục như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
14
Hôm nay cũng giống như kiếp trước, Tô Nguyệt Nương mặc kệ những ánh mắt dò xét của mọi người, đi theo Triệu Vô Ngung vào cung.
Nàng ta vẫn giữ dáng vẻ mềm yếu không xương, đi đến đâu cũng khư khư hộ lấy cái bụng của mình. Người tinh mắt nhìn qua đều biết, trong bụng đó là cốt nhục của Triệu Vô Ngung.
Có lẽ trong hai năm ở biên quan, Triệu Vô Ngung từng nhắc về sự si tình của ta dành cho hắn, nên nàng ta cười duyên dáng giảng hòa: “Triệu lang, tỷ tỷ chẳng qua là yêu chàng quá thôi. Thiếp dù sao cũng chỉ là một cô nhi, vị trí Tướng quân phu nhân này nên để tỷ tỷ làm mới phải.”
Triệu Vô Ngung hừ lạnh: “Hừ, ta nhìn người xưa nay không hỏi xuất thân. Nàng ở biên quan cùng ta dầm mưa dãi nắng hai năm, tình nghĩa này không ai sánh bằng.” Hắn quay sang nhìn ta: “Thẩm Linh Sơ, ta đã quyết định dùng quân công cầu xin bệ hạ cho cưới Nguyệt Nương làm bình thê, nếu ngươi biết điều thì lát nữa đừng có làm loạn trước mặt bệ hạ.”
Tô Nguyệt Nương càng thêm đắc ý.
Hai người đứng cạnh nhau, cái vẻ kiêu ngạo ấy lại kỳ lạ mà rất xứng đôi.
Ta cười lạnh: “Sao lại là bình thê? Triệu tiểu tướng quân nên cưới nàng ta làm chính thê mới đúng chứ.”
Không thèm nhìn gương mặt sầm tối của Triệu Vô Ngung, ta theo nội giám vào cung, bỏ lại người từng là tình yêu sâm đậm năm xưa ở phía sau lưng.
Bệ hạ đã ngoài sáu mươi ngồi trên cao, mặt không mấy vui vẻ, khác hẳn với nụ cười rạng rỡ ở kiếp trước.
Cũng phải thôi, kiếp trước Triệu Vô Ngung là chiến thắng trở về, kiếp này lại là nghị hòa. Hai việc đó khác biệt một trời một vực. Một triều đình giàu mạnh thế này mà lại không đ.á.n.h hạ nổi một tộc du mục quấy nhiễu biên cương, chẳng trách bệ hạ lại lộ vẻ giận dữ.
Nhưng Triệu Vô Ngung không hề nhận ra.
Hắn tự coi mình là công thần. Sau khi rượu quá ba tuần, hắn lấy hết can đảm, đứng dậy dắt tay Tô Nguyệt Nương quỳ xuống giữa yến tiệc. Trước tiên hắn liếc nhìn ta đầy cảnh giác, sau đó mới lên tiếng:
“Bệ hạ, Nguyệt Nương đã không quản ngại vất vả bầu bạn với thần ở biên quan suốt hai năm. Nay đã khải hoàn hồi kinh, thần nguyện lấy quân công để đổi lấy việc cưới nàng ấy làm bình thê.”
15
Đại điện tĩnh lặng không một tiếng động. Kiếp trước và kiếp này dường như giao thoa ngay tại đây.
Triệu Vô Ngung của kiếp trước cũng quỳ dưới đại điện như thế này. Khi đó, Bệ hạ long tâm đại duyệt, ban hôn ngay tại chỗ cho hai người, lại còn ban thưởng vô số trân bảo.
Giữa đám đông chúc tụng khắp điện, chỉ có ta như kẻ mất trí, xông ra mắng nhiếc Triệu Vô Ngung: “Ta si ngốc đợi ngươi hai năm, ngươi muốn cưới nàng ta, vậy ta là cái gì?”
Sự thất thố đó cuối cùng đã chôn vùi mọi đường lui của ta.
Nhưng lần này, ta chỉ bưng chén trà trước mặt lên, khẽ nhấp một ngụm. Triệu Vô Ngung muốn cưới ai, không liên quan đến ta.