Ngươi Phụ Ta Một Kiếp, Ta Bỏ Ngươi Cả Đời

Chương 6



Người thay đổi không chỉ có mình ta, mà còn có bệ hạ và tất cả gia quyến của các đại thần. Những ánh mắt khinh bỉ đổ dồn vào hai kẻ đang quỳ dưới đất.

Trong mắt bệ hạ đã vần vũ cơn giông bão. Đối với bậc đế vương, trận chiến vốn có thể thắng này, chính vì Triệu Vô Ngung ham mê nữ sắc nên mới kết thúc bằng việc nghị hòa.

Cả triều văn võ im phăng phắc, không một ai lên tiếng. Triệu Vô Ngung vẫn đang đắm chìm trong niềm vui sắp được thành thân với người yêu, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí quỷ dị xung quanh.

Hồi lâu sau, bệ hạ mới chậm rãi lên tiếng: “Chuyện nhỏ nhặt này, không cần bẩm báo với trẫm.”

Nghĩa là hôn sự của hai người họ không đủ tư cách để được ban hôn, càng không có bất kỳ ban thưởng nào. Chuyện này giống hệt như nạp một thê thiếp thấp kém, cứ đi cửa hông vào là xong. Vậy mà Triệu Vô Ngung đã bị niềm vui làm mờ mắt, vội vàng dập đầu tạ ơn long ân.

Cuối cùng, hắn lại nghi hoặc liếc nhìn ta một cái, không hiểu sao ta lại không xông ra tranh giành “miếng bánh thơm” là hắn như trước.

16

Lúc tan tiệc, Triệu Vô Ngung chặn xe ngựa của ta lại, vô cùng “tốt bụng” thông báo: “Linh Sơ, hôm nay biểu hiện của ngươi rất tốt, hiếm khi thấy ngươi rộng lượng và điềm tĩnh như vậy.”

“Xem ra hai năm ta đi chinh chiến cũng đã mài giũa được tính nết của ngươi rồi.”

“Thế này đi, ngày mười tám tháng sau là ngày ta cưới Nguyệt Nương. Hôm đó ta sẽ đích thân đến Thẩm phủ đón dâu, rước ngươi làm bình thê, ngươi và Nguyệt Nương cùng nhau vào Triệu phủ của ta.”

“Yên tâm, ta sẽ đối xử công bằng với hai người, tuyệt đối không thiên vị ai.”

Xem ra tâm trạng Triệu Vô Ngung rất tốt. Sau khi “ban ân” cho ta thân phận bình thê, hắn cười lớn rồi ôm Tô Nguyệt Nương rời đi.

Triều đại của ta vốn trọng võ khinh văn nên mới chiều hư Triệu Vô Ngung đến mức ngạo mạn như thế, dám nói ra những lời như cưới ta làm bình thê.

Nhưng cũng chính vì trọng võ khinh văn nên võ tướng rất đông. Triệu Vô Ngung mải mê trăng hoa với Tô Nguyệt Nương nơi chiến trường nên đã đ.á.n.h mất thánh tâm, sớm muộn gì cũng sẽ có vô số võ tướng thay thế vị trí của hắn.

Còn Triệu Vô Ngung, chỉ có thể nhận bổng lộc ít ỏi, sống an nhàn đến già ở Triệu phủ mà thôi.

Chỉ là, ta khẽ nhíu mày. Ngày mười tám hai tháng sau... chẳng phải là tiệc tròn trăm ngày của Cẩm Nhi sao?

17

Ta cứ ngỡ, khoảng cách đến ngày Triệu Vô Ngung thành thân còn tận hai tháng, hắn kiểu gì cũng nghe ngóng được tin ta đã lấy chồng chứ. Ai ngờ mới qua một tháng, nương ta đã mượn cớ đến thăm Cẩm Nhi để tìm ta ở Cố phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc xung quanh không có ai, bà hạ thấp giọng nói: “Hôm qua Triệu Vô Ngung đến Thẩm phủ của chúng ta đấy.”

“Đúng lúc cha con đi thăm Thái phó đại nhân vừa khỏi bệnh, không có ở phủ. Tên Triệu tiểu tướng quân đó vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo, nói cái gì mà tháng sau sẽ đến rước con làm bình thê.”

Khi nhắc đến Triệu Vô Ngung, nương ta vẫn giữ vẻ căm phẫn như kiếp trước: “Hừ, đường đường là đích nữ phủ Thừa tướng, hắn thế mà dám mặt dày đòi con vào cửa làm bình thê, thật là cuồng vọng! Hắn tưởng mình vẫn là Triệu phủ trung liệt đầy môn như ngày xưa chắc?”

Dòng dõi Triệu lão tướng quân giờ chỉ còn lại một mình Triệu Vô Ngung, tầm nhìn hạn hẹp, đắc tội với bệ hạ mà không hay biết.

Nương ta vẫn chưa hết bực: “Nương lập tức từ chối hắn, vậy mà hắn còn dám mạnh miệng nói thế này: “Linh Sơ một lòng si tình với ta, Thẩm phu nhân đương nhiên nên thành toàn mới phải. Hơn nữa, ngài làm sao ngăn cản được ý nguyện của Linh Sơ?”. Lúc ta đuổi hắn ra khỏi phủ, hắn còn lớn lối bảo kiệu hoa sẽ đến đón con đúng hạn vào tháng sau!”

“Con gái ngoan, cũng may hai năm trước con tỉnh táo, quyết đoán vứt bỏ tên Triệu Vô Ngung đó, nếu không giờ này chẳng biết phải chịu bao nhiêu uất ức từ hắn nữa!”

Ta không phải là tỉnh táo, ta chỉ là được sống lại một lần.

Ngày đầu tiên trọng sinh, ta đã đốt sạch đống thoại bản trong khuê phòng, không còn xem những câu chuyện tài t.ử giai nhân nữa.

Nỗi đau khiến con người ta trưởng thành. Cái hố do chính mình đào, ta đã từng ngã vào đến mức thân tàn ma dại. Bài học đau đớn như vậy phải khắc cốt ghi tâm. Thấy ta thẫn thờ, nương ta lo lắng hỏi: “Con gái, không lẽ con vẫn còn vương vấn Triệu Vô Ngung đấy chứ?”

Ta bừng tỉnh, mỉm cười: “Nương thật khéo đùa, con đến mặt mũi hắn thế nào còn sắp không nhớ rõ nữa là.”

“Con chỉ đang nghĩ, tiệc tròn trăm ngày của Cẩm Nhi, người làm nương như con nên tặng quà gì cho con bé đây?”

18

Ngày diễn ra tiệc tròn trăm ngày, Hầu phủ vô cùng náo nhiệt. Vì Triệu Vô Ngung làm bệ hạ phật ý, lại thêm việc hôm nay hắn cưới bình thê nên thiệp mời hoàn toàn không được gửi tới Triệu phủ.

Ta bế Cẩm Nhi đang mặc bộ đồ bông đỏ rực thêu đối khâm, gương mặt rạng rỡ hân hoan đón tiếp dòng khách khứa nườm nượp không ngớt.

Cẩm Nhi đã bắt đầu nhận ra cha nương mình, mỗi khi ta và Cố Hoài trêu đùa, con bé lại cười nắc nẻ không thôi, tiếng cười trong veo như chuông bạc.

Có gia nhân vào báo, Thái phó đại nhân dẫn theo nhi t.ử đến thăm.

Cố Hoài mừng rỡ, cùng ta và Cẩm Nhi đích thân ra tận cổng Hầu phủ đón tiếp. Thái phó đại nhân tinh thần vẫn rất minh mẫn, hoàn toàn không ra dáng một người đã ngoài lục tuần. Vừa hàn huyên được vài câu, ta chợt nhận ra một chuyện...

Hôm nay là ngày thành thân của Triệu Vô Ngung, nhưng gia quyến của các triều thần đều đã tập trung ở Cố phủ để dự tiệc tròn trăm ngày của Cẩm Nhi. Vậy thì tiệc thành thân của Triệu Vô Ngung chẳng phải sẽ vô cùng hiu quạnh sao?

Đang lúc suy nghĩ m.ô.n.g lung, ánh mắt ta quét qua phía không xa. Đó là một đội ngũ đón dâu, người cưỡi trên lưng con ngựa cao lớn đi đầu, không ai khác chính là Triệu Vô Ngung.