Người Tình Tròn Vai

Chương 2



Người anh em kia lại khuyên anh ta: "Nhưng mà nếu cậu thấy Ninh Thừa cũng được thì cứ nuôi bên cạnh đi. Tớ thật sự không muốn nhìn thấy cái bộ dạng thất hồn lạc phách như c.h.ế.t rồi này của cậu nữa. Với lại, ai cũng nhìn ra được là con bé đó khá thích cậu."

Tôi đờ đẫn nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện. Lý trí bảo tôi từ nay về sau nên tránh xa Tần Húc. Nhưng nỗi đau đớn khi phải dứt bỏ đột ngột giống như sóng dữ, từng đợt từng đợt ập đến, suýt chút nữa đã nhấn chìm tôi.

Vì vậy, khi Tần Húc đẩy bản hợp đồng b.a.o n.u.ô.i đến trước mặt, tôi đã im lặng không động đậy ngay. 

Tần Húc mặc định là tôi từ chối, anh ta lịch sự gật đầu: "Xin lỗi, là tôi mạo phạm rồi."

Tôi giống như vừa sực tỉnh hồn. 

Nhật Nguyệt

Tôi đón lấy cây b.út ký vào hợp đồng rồi nở nụ cười: "Không có chi, em chỉ là bị số tiền anh đưa làm cho chấn động thôi."

Tôi tự tẩy não chính mình: Tôi ở bên Tần Húc là vì tiền, tôi chẳng thích anh ta một chút nào cả.

Nhưng đáng tiếc là ngay từ lần tự tẩy não đầu tiên, tôi đã thất bại.

Tôi dọn đến nhà Tần Húc, nhưng chúng tôi ngủ riêng phòng. Chúng tôi gần như không có cử chỉ thân mật nào, nhiều nhất cũng chỉ là những lúc đi trên đường đông người, anh ta sẽ nắm lấy tay tôi.

Có lần Tần Húc đưa tôi đi ăn nhà hàng và tình cờ gặp một đối tác làm ăn trước đây của anh ta.

"Ồ, cậu Tần, trùng hợp quá."

Người đàn ông đó lướt mắt nhìn tôi một lượt, ánh mắt thay đổi hẳn. Sau vài câu chào hỏi xã giao, chủ đề câu chuyện chuyển sang người tôi.

"Vị này là...?"

Tình cảm sâu đậm Tần Húc dành cho Tống Hướng Vãn vốn đã đồn đại khắp trong giới. Gần như tất cả mọi người đều mặc định anh ta sẽ luôn đợi Tống Hướng Vãn. Người đàn ông kia cho rằng tôi chẳng có mối quan hệ gì đặc biệt với Tần Húc, ánh mắt nhìn tôi càng lúc càng trở nên cợt nhả, trắng trợn.

Tần Húc múc một bát canh đặt bên tay tôi, đầu cũng không ngẩng lên, nhàn nhạt nói: "Bạn gái tôi."

Không chỉ người đàn ông kia, mà ngay cả tôi cũng ngẩn người. Mặt hồ lòng phẳng lặng bấy lâu (được rồi, cũng chưa hẳn là lặng hoàn toàn) như thể vừa được hồi sinh.

Từ nhà hàng đi ra, tôi vẫn cứ thẫn thờ vì câu nói của anh ta, đầu óc thả trôi đi đâu mất. Lúc xuống bậc thềm tôi không chú ý nên bị trẹo chân. Tôi không dám phiền anh ta đỡ mình, liền bảo:

"Cậu Tần, anh đi lấy xe đi, em đứng đây đợi anh."

Tần Húc không nói hai lời, trực tiếp bế bổng tôi lên. Nhận ra sự lúng túng của tôi, anh ta cúi đầu nhìn xuống hỏi:

"Thế này không quen à?"

Tôi ôm cổ anh ta, lắc đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Về đến nhà, Tần Húc cũng bế thẳng tôi đặt xuống ghế sofa. Lúc anh ta định đứng dậy, tôi đã lấy hết can đảm hôn nhẹ lên má anh ta một cái.

"Cảm ơn anh... bạn trai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đó là một câu nói cực kỳ tự lượng sức mình. Nhưng Tần Húc không hề trách tôi vượt quá giới hạn.

Tôi và anh ta giống như đang thực sự yêu nhau vậy. Sau khi kỳ thực tập mùa hè kết thúc, tôi trở lại trường tiếp tục học. Những lúc tôi không có tiết, anh ta sẽ tự mình đến đón tôi, đưa tôi đi chơi.

Khi đứng ngắm hoàng hôn trên biển, Tần Húc thấy tôi lạnh liền ôm lấy tôi từ phía sau.

"Đỡ hơn chút nào không?"

"Em vẫn thấy hơi lạnh, anh ôm c.h.ặ.t hơn chút nữa đi." Tôi ra vẻ nghiêm túc nói.

Anh ta không vạch trần lời nói dối của tôi, chỉ khẽ mỉm cười một cách kín đáo, rồi siết c.h.ặ.t vòng tay hơn một chút.

Tần Húc dung túng tôi, nhưng anh ta cũng có giới hạn cuối cùng. Giới hạn đó chính là Tống Hướng Vãn.

Đêm giao thừa năm đó, tôi lỡ tay làm vỡ chiếc cốc trà vẽ tay do chính Tống Hướng Vãn tự tay nung và tặng cho anh ta. Tần Húc liếc nhìn những mảnh vỡ trên sàn nhà, giọng điệu vẫn khá bình tĩnh:

"Anh nhớ là mình đã dặn rồi, đồ đạc trong chiếc tủ trưng bày này đừng đụng vào."

Cả một chiếc tủ trưng bày này đều là đồ của Tống Hướng Vãn. 

Tôi hoảng loạn giải thích với anh ta:

"Em thấy chiếc cốc này sắp rơi xuống nên mới muốn xếp lại cho ngay ngắn. Xin lỗi anh, em đền cho anh một cái khác tốt hơn được không? Em cũng biết nung loại cốc này mà. Hơn nữa, em cũng từng học vẽ, có thể vẽ theo mẫu cũ..."

Những lời chưa kịp nói hết bỗng nghẹn lại trước tiếng cười nhẹ đầy mỉa mai của anh ta. Anh ta nhìn tôi chăm chú, như thể đang nhìn một kẻ ngu ngốc.

"Sao cô lại nghĩ đồ của cô có thể so sánh được với đồ của cô ấy?"

"Ninh Thừa." Anh ta nhắc nhở tôi, "Hình như cô quên mất là chúng ta không phải mối quan hệ yêu đương bình đẳng."

Tôi há miệng, nhưng phát hiện ra mình không thể phát ra âm thanh nào nữa.

Cái kết của ngày hôm đó diễn ra vô cùng bẽ bàng.

Tần Húc tìm ra bản hợp đồng b.a.o n.u.ô.i kia. Trước mặt tôi, anh ta bật chiếc bật lửa bằng bạc lên, châm lửa đốt.

"Chúng ta kết thúc giao dịch tại đây. Bây giờ cô có thể đi được rồi. Mấy tháng cô ở bên tôi, tôi vẫn sẽ tính theo mức lương ghi trong hợp đồng, bảo trợ lý chuyển khoản theo tháng cho cô."

Từ ngữ anh ta dùng nghe vẫn còn khá lọt tai. Tiền b.a.o n.u.ô.i được gọi là lương.

Tôi thu dọn được hai chiếc vali đầy ắp. Tôi từng coi nơi này là nhà của mình nên đã sắm sửa rất nhiều đồ đạc. Lúc tôi dọn dẹp, Tần Húc chỉ ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách. 

Mỗi lần tôi khệ nệ bê đồ đi qua trước mặt anh ta, tôi đều có cảm giác như mình đang bị lăng trì thêm một lần nữa.

Khu biệt thự rất khó bắt xe. 

Mười giờ rưỡi đêm, tôi mặc chiếc áo khoác bông dày cộm, chật vật kéo theo vali bước đi. Thậm chí tôi còn không có tâm trí đâu mà đau lòng, vì tôi còn phải chú ý nhìn lớp băng dưới chân để tránh bị ngã.