Về cảm giác của đêm hôm đó, tôi khó lòng mà dùng một từ "đau lòng" để khái quát hết được. Nó giống như tất cả những cảm xúc tiêu cực trộn lẫn vào nhau, tích tụ lại nơi l.ồ.ng n.g.ự.c rồi lao thẳng lên kích thích dây thần kinh não bộ.
Nó khiến tôi đau đớn cả về mặt tinh thần lẫn thể xác, đau đến mức hận không thể c.h.ế.t đi cho xong.
Tần Húc thì vẫn như một người không có chuyện gì xảy ra. Trong vô số những đêm mất ngủ, tôi đều có thể thấy bóng dáng của anh ta qua vòng bạn bè của hội anh em của anh ta. Anh ta tham gia các buổi tụ tập của bạn bè, thỉnh thoảng lại cùng nhau sang Hồng Kông đua ngựa. Anh ta cũng xuất hiện trong hai buổi đấu giá từ thiện, đấu giá thành công một chiếc lắc tay kim cương và một chiếc đồng hồ bỏ túi từ thế kỷ trước.
Tôi phải mất ba tháng mới có thể gượng dậy để biến mình trở lại thành một người bình thường.
Thư viện, phòng học, ký túc xá. Tôi quay về với cuộc sống ba điểm một đường như trước đây.
…
Gặp lại Tần Húc là ở một quán bar.
Cô bạn cùng phòng rủ đi giao lưu nhóm nhưng đến giờ ch.ót lại thiếu người, nên kéo tôi đi cho đủ tụ. Tần Húc xuất hiện đúng lúc chàng trai ngồi đối diện đang hỏi xin tài khoản WeChat của tôi. Nhìn thấy anh ta, tôi theo bản năng đứng hình mất một giây.
Tầm mắt của Tần Húc không hề dừng lại trên người tôi. Anh ta lướt qua tôi, đi thẳng lên phòng VIP tầng hai.
Bạn trai cũ của cô bạn cùng phòng biết cô ấy đi giao lưu nhóm, anh ta uống quá chén rồi đến kiếm chuyện gây sự.
"Mẹ kiếp, cô mới chia tay tôi được mấy ngày mà đã không chịu nổi cô đơn rồi à? Thằng này bắt quả tang cô đi tìm trai nhé!"
Anh ta cầm một thanh tuýp sắt đập mạnh xuống mặt bàn trà. Mặt kính lập tức vỡ vụn, các mảnh thủy tinh b.ắ.n ra tung tóe.
Tôi giơ tay lên đỡ, nhưng có một đôi tay khác còn nhanh hơn đã che chắn cho tôi. Tần Húc ôm lấy đầu tôi bảo vệ, mu bàn tay anh ta bị mảnh thủy tinh rạch một đường chảy m.á.u.
Cô bạn cùng phòng hét lên một tiếng rồi bỏ chạy. Gã bạn trai cũ như phát điên, vừa đuổi theo vừa quơ quơ thanh tuýp sắt, lao về phía hai chúng tôi. Tần Húc kéo tôi vào lòng, tung một cước đạp thẳng vào n.g.ự.c gã ta.
Người đàn ông đó ngã rầm xuống đất.
Tần Húc liếc nhìn gã một cái bằng ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi, rồi dặn dò trợ lý: "Vứt trước cửa đồn cảnh sát đi."
Ngay sau đó, anh ta đẩy tôi vào ghế sau của xe ô tô. Tấm vách ngăn vừa kéo lên, nụ hôn độc đoán của anh ta đã mạnh mẽ phủ xuống.
Tôi đẩy anh ta không ra, tranh thủ chút khoảng trống để thở mà nói: "Chúng ta đã hủy hợp đồng rồi, bây giờ không còn quan hệ gì nữa..."
Tần Húc giữ c.h.ặ.t tôi trong lòng: "Bản đốt đi chỉ là bản sao thôi. Hiện tại hợp đồng vẫn đang trong thời hạn hiệu lực, thế mà em dám đi giao lưu xem mắt à?"
Bàn tay anh ta siết c.h.ặ.t eo tôi lại ghì mạnh hơn: "Ninh Thừa, em thích anh kiểu đó đấy à? Ba tháng nay, em có từng chủ động tìm anh lấy một lần nào không?"
Tôi mím môi không nói lời nào. Tần Húc lại một lần nữa hôn xuống.
…
Một lần nữa quay trở lại căn biệt thự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vừa bước qua cửa, tôi đã bị Tần Húc ép sát vào tường ở lối vào để hôn, đến nỗi còn chẳng kịp bật đèn.
Một lúc lâu sau, anh ta mới lùi lại một chút, ánh mắt vẫn đầy áp lực: "Đã cho cậu ta WeChat chưa?"
Tôi mất một nhịp mới nhớ ra người anh ta nhắc đến là chàng trai ngồi đối diện tôi ở quán bar lúc đó. Tôi lắc đầu.
Tần Húc nhìn chằm chằm tôi hai giây, rồi bế thốc tôi đi về phía phòng ngủ. Đầu óc tôi choáng váng mơ màng, tự thấy bản thân có vẻ như vẫn còn thích anh ta. Nhưng so với trước đây thì lại có chút không giống.
Chưa kịp để tôi suy nghĩ kỹ, tôi đã bị anh ta kéo vào một vòng xoáy mới.
Vì là lần đầu tiên của tôi, Tần Húc tỏ ra rất nhẹ nhàng và quan tâm, không đến mức đau đớn như tôi từng nghĩ. Nhưng về sau thì tôi có chút chịu không nổi nữa. Tần Húc giữ c.h.ặ.t tôi lại, cúi xuống nhìn:
"Ba tháng này, có lúc nào nhớ đến anh không?"
Tôi đứt quãng trả lời: "Mỗi ngày..."
Tần Húc lúc này mới hài lòng, động tác chậm lại. Anh ta cúi người hôn nhẹ lên ch.óp mũi tôi: "Ngoan lắm."
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tần Húc ôm lấy tôi từ phía sau vô cùng thân mật.
Tôi cứ ngỡ tâm trạng mình sẽ phức tạp đến mức luống cuống không biết làm sao, thế nhưng tôi chỉ cảm thấy trống rỗng một cách kỳ lạ. Một sự trống rỗng bình lặng và ngột ngạt.
Tôi lại dọn về biệt thự một lần nữa. Lần này tôi chỉ mang theo một chiếc vali rất nhỏ.
Tần Húc đỡ lấy vali, nhấc thử vài cái: "Nhẹ thế này thôi à?"
Nhật Nguyệt
Tôi gật đầu: "Em chỉ mang vài bộ quần áo thay đổi và đồ dùng hàng ngày thôi."
Anh ta ậm ừ cho qua chuyện: "Thiếu cái gì thì cứ mua thẳng."
Tần Húc bóp nhẹ đầu ngón tay tôi, trầm giọng hỏi: "300.000 tệ có đủ không?"
"Đủ ạ."
Học phí và tiền phòng ký túc xá tôi vẫn đóng đều đặn mỗi năm, phần lớn đồ đạc tôi cũng vẫn để ở ký túc xá.
Bởi vì không biết chừng sẽ có lúc nào đó tôi lại bị Tần Húc đuổi đi. Giữ lại chỗ ở trong ký túc xá để đến lúc đó bản thân không đến mức phải lưu lạc đầu đường xó chợ.
Còn về chiếc tủ trưng bày để đồ của Tống Hướng Vãn, tôi cũng không bao giờ đụng vào nữa.
Có một lần, Tần Húc đang họp trực tuyến trong phòng làm việc, anh ta bảo tôi đến chiếc tủ đó lấy hộ chiếc máy tính xách tay khác đặt ở ngăn dưới.
Tôi đứng im tại chỗ đầy khó xử.
Tần Húc ngẩng đầu lên: "Sao thế?"
Tôi ngập ngừng mở lời: "Hay là anh tự lấy đi, em không tiện đụng vào chiếc tủ đó."