Người Tôi Yêu Suốt Hai Trăm Năm Đã Tặng Tôi Một Nhát Kiếm Xuyên Tim

Chương 2



Hắn dường như bị xưng hô “Tiên tôn” đầy xa cách này chọc trúng, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn: “Thời Nguyệt, muội...”

“Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.” Ta ngắt lời hắn, kéo chăn qua rồi xoay lưng nằm xuống.

Phía sau hồi lâu không có động tĩnh gì.

Cuối cùng, ta nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của hắn và tiếng bước chân quay người rời đi.

Cửa phòng khép lại nhẹ nhàng.

Ta mở to mắt nhìn bức tường, những giọt nước mắt rơi xuống không hề báo trước.

Không phải vì hắn, mà là vì chính bản thân ta.

Vì cái vận mệnh đáng c.h.ế.t không thể thoát khỏi này.

04

Ta nằm trên giường suốt ba ngày.

Ba ngày này, ta đã suy nghĩ rất nhiều.

Về kết cục của cuốn sách này, về kết cục của Thẩm Thời Nguyệt.

Trong nguyên tác, sau khi Thẩm Thời Nguyệt c.h.ế.t, Tần Diệc Chu và Tô Thanh Vãn vượt qua muôn vàn trắc trở, cuối cùng dắt tay nhau phi thăng, trở thành một giai thoại đẹp.

Còn cái tên Thẩm Thời Nguyệt chỉ thỉnh thoảng mới được nhắc đến như một hòn đá cản đường trên hành trình tình yêu của họ, một tấm gương phản diện về nữ phụ độc ác.

Ta không cam tâm.

Dựa vào cái gì chứ?

Dựa vào cái gì mà ta phải làm đá lót đường cho tình yêu của bọn họ?

Chỉ vì ta xuyên thành nữ phụ pháo hôi sao?

Đã c.h.ế.t không nổi, vậy có phải đồng nghĩa với việc sức mạnh của cốt truyện không phải là tuyệt đối?

Sau nhát kiếm đó, cốt truyện ban đầu phải chăng đã kết thúc?

Có phải ta đã... tự do rồi không?

Một ý nghĩ táo bạo nảy sinh trong lòng ta.

Ta phải rời khỏi đây.

Rời khỏi Lăng Vân Phong, rời khỏi Tần Diệc Chu, rời xa tuyến cốt truyện đáng nguyền rủa này.

Chân trời góc bể, chắc chắn sẽ có nơi cho Thẩm Thời Nguyệt ta dung thân.

Ý nghĩ này một khi đã nhen nhóm thì không thể nào dập tắt được nữa.

Ta lập tức xuống giường, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Đồ đạc của ta không nhiều, vài bộ y phục thay thế, mấy món đồ chơi lặt vặt không đáng tiền, và... một miếng ngọc bội.

Đó là thứ Tần Diệc Chu tặng ta khi ta mới đến Lăng Vân Phong, nói rằng có thể ôn dưỡng thần hồn.

Ta từng coi nó như bảo bối trân quý nhất đời mình, ngày đêm đeo bên người.

Giờ đây nhìn lại, chỉ thấy tràn ngập châm biếm.

Ta cầm ngọc bội lên, do dự một lát, cuối cùng vẫn cất vào túi trữ vật.

Không phải vì lưu luyến, chỉ là nghĩ rằng biết đâu có thể đổi được chút linh thạch.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, ta đẩy cửa bước ra ngoài, ánh mặt trời có chút ch.ói mắt.

Đây là lần đầu tiên ta chủ động muốn bước ra khỏi chiếc l.ồ.ng giam hoa lệ này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

05

“Sư muội định đi đâu thế?”

Một giọng nói ôn nhu dịu dàng vang lên, mang theo sự quan tâm vô cùng đúng mực.

Là Tô Thanh Vãn.

Ả mặc một chiếc la quần màu xanh lục nhạt, đứng dưới cây lê trong viện với dáng vẻ yếu ớt như liễu trước gió, sắc mặt vẫn còn chút nhợt nhạt, càng tăng thêm vài phần khí chất khiến người ta nhìn mà thương xót.

Không hổ là nữ chính nguyên tác.

Ta dừng bước, nhìn ả: “Đi dạo loanh quanh thôi.”

Tô Thanh Vãn tiến lên phía trước, nắm lấy tay ta một cách tự nhiên, ánh mắt tràn ngập vẻ áy náy: “Muội muội, vẫn còn giận tỷ tỷ và Diệc Chu ca ca sao?”

Tay ả rất lạnh, sự đụng chạm ấy làm ta vô cùng khó chịu.

Ta rút tay về, giọng điệu nhạt nhẽo: “Không có.”

“Thế thì tốt rồi.” Tô Thanh Vãn như trút được gánh nặng, trên mặt nở một nụ cười dịu dàng, “Diệc Chu ca ca cũng là vì tình thế cấp bách muốn cứu tỷ, bất đắc dĩ mới làm muội bị thương. Muội không biết đâu, sau đó huynh ấy tự trách bản thân lắm, đã túc trực bên giường muội suốt ba ngày ba đêm đấy...”

Túc trực ba ngày ba đêm?

Ta cười lạnh trong lòng.

Chắc là túc trực bên Tô Thanh Vãn của hắn, sẵn tiện ghé qua xem ta đã tắt thở hay chưa thì có.

“Tô cô nương.” Ta ngắt lời màn trình diễn của ả, “Nếu không có việc gì, ta đi trước đây.”

Ta chẳng có chút hứng thú nào với cái thói bạch liên hoa này của ả.

Thấy ta cứng rắn không chịu ăn bùa mềm, nụ cười trên mặt Tô Thanh Vãn nhạt đi đôi chút, giọng nói mang theo một tia cảnh cáo kín đáo khó phát hiện: “Muội muội, giờ đây tỷ muội chúng ta đã đoàn tụ, muội an tâm ở lại Lăng Vân Phong không tốt sao? Diệc Chu ca ca đã nói rồi, sẽ chăm sóc muội cả đời.”

“Chăm sóc?” Ta ngước mắt nhìn thẳng vào ả, “Chăm sóc bằng thanh kiếm của hắn à?”

Sắc mặt Tô Thanh Vãn khẽ biến đổi.

Ta lười hư tình giả ý với ả nữa, đi thẳng qua người ả.

“Thẩm Thời Nguyệt!”

Ả gọi ta từ phía sau, giọng nói không còn dịu dàng nữa, ngược lại lộ ra vài phần lạnh lẽo.

“Muội tốt nhất nên nhìn rõ thân phận của mình. Người trong lòng Diệc Chu ca ca là ai, muội hiểu rõ nhất. Đừng quấy rầy vô ích nữa, bằng không, lần tới có lẽ không chỉ đơn giản là một kiếm đâu.”

Bước chân ta không dừng lại, nhưng trong lòng lại là một mảnh lạnh lẽo.

Xem kìa, đây chính là sức mạnh của cốt truyện.

Ngay cả khi ta không làm gì, họ vẫn coi ta là cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt.

Bởi vì sự tồn tại của ta vốn dĩ đã là một tội lỗi.

Ta rảo bước nhanh hơn, chỉ muốn lập tức rời khỏi nơi ngột ngạt đến nghẹt thở này.

06

Việc rời khỏi Lăng Vân Phong thuận lợi hơn ta tưởng nhiều.

Hộ sơn đại trận không ngăn cản ta, đệ t.ử gác núi nhìn thấy ta tuy ánh mắt có chút kỳ quái, nhưng vẫn cung kính hành lễ cho qua.

Xem ra Tần Diệc Chu không hề hạn chế tự do của ta.

Hoặc giả trong mắt hắn, ta đi rồi cũng tốt, đỡ phải chướng mắt trước mặt hắn và Tô Thanh Vãn.

Thế cũng tốt.

Ta ngự kiếm phi hành, len lỏi qua các tầng mây một cách vô định.