Người Tôi Yêu Suốt Hai Trăm Năm Đã Tặng Tôi Một Nhát Kiếm Xuyên Tim

Chương 3



Đất trời rộng lớn thế này, lại chẳng biết nên đi về đâu.

Nguyên chủ Thẩm Thời Nguyệt là một đứa trẻ mồ côi, từ nhỏ được sư tôn nhận nuôi dắt lên Lăng Vân Phong, ngoại trừ Tần Diệc Chu, nàng không còn một người thân nào trên đời.

Còn ta, một cô hồn dã quỷ từ thế giới khác đến, lại càng cô độc không nơi nương tựa.

Bay rất lâu, mãi đến khi linh lực sắp cạn kiệt, ta mới đáp xuống bên ngoài một thành trấn tu tiên trông có vẻ sầm uất.

Trên cổng thành đề ba chữ “Lạc Vân Thành”.

Ta nộp phí vào thành, bước vào con phố náo nhiệt đông đúc.

Nhìn những gương mặt xa lạ xung quanh, lắng nghe tiếng người ồn ã, đột nhiên ta cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có.

Dù tương lai phía trước chưa rõ thế nào, nhưng ít nhất, ta đã tạm thời thoát khỏi vũng bùn lầy lội đó.

Ta thuê một mảnh sân nhỏ ở phía tây thành, tuy đơn sơ nhưng sạch sẽ ngăn nắp, quan trọng nhất là đủ yên tĩnh.

Sau khi ổn định chỗ ở, ta bắt đầu suy tính cho con đường tương lai.

Tu luyện là việc không thể bỏ bê.

Trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, không có thực lực thì ngay cả việc sống sót cũng là chuyện xa vời.

May mắn thay, tư chất của nguyên chủ không quá tệ, cộng thêm thần hồn có phần mạnh mẽ hơn người thường do ta xuyên không mang tới, việc tu luyện chắc hẳn sẽ không quá chậm chạp.

Hơn nữa, ta nhớ trong nguyên tác có nhắc đến việc gần Lạc Vân Thành dường như có một động phủ do tu sĩ thượng cổ để lại, bên trong chứa một bộ công pháp đỉnh cấp cực kỳ thích hợp cho thủy linh căn tu luyện...

Có lẽ đây chính là cơ duyên của ta?

Một cơ hội để thoát khỏi số phận pháo hôi, thực sự nắm giữ cuộc đời của chính mình.

Ta quyết định ở lại đây, vừa tu luyện vừa tìm kiếm manh mối về động phủ ấy.

07

Những ngày tháng sau đó bỗng trở nên êm đềm và tràn ngập ý nghĩa.

Hằng ngày ta ru rú trong nhà, dành hầu hết thời gian để tọa thiền tu luyện.

Không có Tần Diệc Chu, không có Tô Thanh Vãn, cũng không có những chuyện phiền lòng kia, tu vi của ta thế mà lại tinh tiến nhanh hơn cả thời kỳ ở Lăng Vân Phong.

Quả nhiên, đầu óc yêu đương là đại kỵ số một của việc tu chân.

Thỉnh thoảng, ta sẽ dịch dung rồi đến quán trà trong thành ngồi một lát để nghe ngóng tin tức.

Giai thoại về Tiên tôn Lăng Vân Phong Tần Diệc Chu cùng đạo lữ Tô Thanh Vãn của hắn thỉnh thoảng vẫn truyền vào tai ta.

Nghe nói họ đã chung tay quét sạch một hang ổ ma tộc, uy danh lẫy lừng.

Nghe nói họ sắp sửa cử hành đại điển song tu, rộng rãi mời gọi các tu sĩ trong thiên hạ đến dự.

Nghe nói...

Những tin tức này ban đầu còn khiến lòng ta gợn lên chút sóng nhỏ, nhưng về sau đã hoàn toàn trở nên tê liệt.

Họ thế nào thì liên quan gì đến ta chứ?

Ta giống như một kẻ đứng xem kịch, nghe câu chuyện của người khác mà thôi.

Mãi cho đến ngày hôm đó, ta nghe thấy một tin tức khác ở quán trà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Nghe nói gì chưa? Dãy núi Thương Ngô gần đây có dị bảo xuất thế, hào quang rợp trời, rất nhiều tu sĩ đã kéo nhau tới đó rồi!”

“Thật hay giả vậy? Là bảo bối gì thế?”

“Không rõ nữa, nghe nói có khả năng là động phủ của một vị đại năng thượng cổ hiện thế!”

Dãy núi Thương Ngô nằm ngay phía bắc Lạc Vân Thành khoảng ba trăm dặm.

Lòng ta khẽ động.

Chẳng lẽ chính là động phủ được nhắc đến trong nguyên tác kia?

Trong nguyên tác, động phủ này cuối cùng thuộc về Tần Diệc Chu, công pháp và tài nguyên bên trong đã giúp thực lực của hắn tiến thêm một bước dài.

Bây giờ, vì ta đã biết trước tin tức này, liệu có thể... nẫng tay trên hay không?

Ý nghĩ ấy khiến tim ta đập loạn nhịp.

Nguy hiểm chắc chắn là có, nhưng cơ hội lại càng lớn hơn.

Ta phải đi thử một chuyến.

Ta lập tức quay về viện nhỏ, thu dọn các vật dụng cần thiết, chuẩn bị lên đường tới dãy núi Thương Ngô.

Vận mệnh bất công, vậy thì ta tự mình đi tranh đoạt!

08

Khu vực ngoài rìa dãy núi Thương Ngô đã tụ họp không ít tu sĩ.

Các tông môn môn phái, tán tu tạp tu, rồng rắn lẫn lộn.

Hào quang truyền ra từ sâu trong dãy núi, nhưng nơi đó yêu thú hoành hành, vô cùng nguy hiểm.

Ta quan sát vài ngày ở vòng ngoài, phát hiện thỉnh thoảng có các nhóm tu sĩ lập đội đi vào, nhưng người trở ra được chỉ đếm trên đầu ngón tay, hơn nữa đa số đều mang thương tích đầy mình, hỏi gì cũng không biết, chỉ nói cấm chế bên trong vô cùng lợi hại, yêu thú cực kỳ hung tợn.

Xem ra xông bừa vào là không khả thi.

Ta hồi tưởng lại những chi tiết trong nguyên tác.

Lúc đó Tần Diệc Chu đã đi vào bằng cách nào?

Hình như... không phải đi cửa chính.

Đúng rồi! Nguyên tác có nhắc tới việc hắn đang đuổi g.i.ế.c một con Tầm Bảo Thử bị thương thì vô tình phát hiện ra một lối đi bí mật, tránh được phần lớn cấm chế cùng yêu thú, dẫn thẳng tới khu vực cốt lõi của động phủ.

Tầm Bảo Thử!

Tinh thần ta phấn chấn hẳn lên, bắt đầu có chủ đích tìm kiếm.

Tầm Bảo Thử là một loại linh thú cấp thấp cực kỳ hiếm gặp, sức chiến đấu rất yếu nhưng lại có khả năng cảm ứng thiên bẩm với thiên tài địa bảo.

Máu của nó chính là thứ tuyệt hảo để phá giải một vài trận pháp ẩn giấu.

Ta đã phải bỏ ra một cái giá không nhỏ để mua một tấm bản đồ rách nát về khu vực thường xuyên xuất hiện Tầm Bảo Thử tại chợ đen.

Theo chỉ dẫn của tấm bản đồ cũ, ta đã mật phục ròng rã bảy ngày tại một hẻm núi u tối nằm ở phía tây dãy núi.

Đêm ngày thứ bảy, khi ta gần như đã muốn bỏ cuộc, cuối cùng cũng thấy một bóng hình màu vàng kim nhanh như chớp lao ra khỏi kẽ đá.

Chính là nó!