Người Tôi Yêu Suốt Hai Trăm Năm Đã Tặng Tôi Một Nhát Kiếm Xuyên Tim

Chương 4



Ta nín thở, cẩn thận bám theo phía sau.

Con Tầm Bảo Thử kia cực kỳ cảnh giác, chạy quanh co khúc khuỷu, toàn chọn những con đường hiểm trở khó đi.

Ta theo đuôi vô cùng vất vả, có mấy lần suýt chút nữa đã mất dấu.

Cuối cùng, sau khi băng qua một cánh rừng chướng khí độc dày đặc, trước mắt bỗng mở ra một khoảng không gian thoáng đãng.

Con Tầm Bảo Thử biến mất sau một tảng đá khổng lồ leo đầy dây leo.

Ta tiến lại gần, gạt đám dây leo ra, phía sau thế mà lại là một lối vào hẹp chỉ vừa một người đi qua.

Một luồng linh khí tinh khiết cổ xưa từ trong hang từ từ lan tỏa ra ngoài.

Chính là chỗ này rồi!

Ta đè nén sự kích động trong lòng, không chút do dự lách người đi vào.

09

Hành trình bên trong động phủ có thể nói là chín c.h.ế.t một sống.

Cho dù có “đường tắt”, nhưng cấm chế cùng cơ quan bên trong vẫn vô cùng lợi hại.

Ta phải dốc toàn lực, dựa vào chút biết trước cốt truyện và sức mạnh thần hồn vượt xa tu vi hiện tại mới có thể vượt qua một cách đầy nguy hiểm.

Đến khi ta đặt chân được vào căn thạch thất ở nơi sâu nhất, bản thân đã đầy rẫy vết thương, linh lực cũng đã cạn sạch.

Ở giữa thạch thất chỉ có một chiếc bồ đoàn đơn sơ cùng một bộ hài cốt lấp lánh như ngọc.

Trước mặt bộ hài cốt đặt một mảnh ngọc giản.

Ta hít một hơi thật sâu, tiến lên phía trước cung kính hành lễ, sau đó mới cầm ngọc giản lên, rót thần thức vào trong.

Một lượng thông tin khổng lồ tràn ngập vào tâm trí ta.

“Thái Âm Chân Thủy Quyết”, một bộ công pháp hệ thủy đỉnh cấp hoàn chỉnh, chỉ thẳng tới đại đạo phi thăng!

Ngoài ra, còn có một số tâm đắc tu luyện của vị nữ tu thượng cổ hiệu là “Liên Y” này, cùng với một đoạn thần niệm cuối cùng mà bà để lại.

“Người đến sau nhận được truyền thừa của ta, hy vọng ngươi giữ vững đạo tâm, không bị tình cảm trói buộc, không bị ngoại vật xoay vần, tự tại tiêu d.a.o giữa đất trời...”

Không bị tình cảm trói buộc...

Ta lẩm bẩm lặp lại mấy chữ này, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc.

Đây dường như là lời khai sáng lớn nhất dành cho ta.

Ta lại trịnh trọng hành lễ lần nữa: “Vãn bối Thẩm Thời Nguyệt, quyết không phụ sự kỳ vọng của tiền bối.”

Ta cất ngọc giản đi, lại phát hiện trên ngón tay của bộ hài cốt có một chiếc nhẫn trữ vật trông rất bình thường.

Xóa bỏ thần niệm tàn lưu của chủ nhân cũ, ta nhìn thấy những thứ bên trong: linh thạch cực phẩm chất cao như núi, đủ loại đan d.ư.ợ.c cùng nguyên liệu quý hiếm, cùng với vài kiện pháp bảo linh khí dạt dào.

Quan trọng nhất là một chiếc gương cổ có tên “Thủy Nguyệt Kính”.

Theo ghi chép của Liên Y tiên t.ử, chiếc gương này có tác dụng nhìn thấu hư ảo, bảo vệ thần hồn, lại còn có thể diễn hóa ra ảo cảnh, diệu dụng vô cùng.

Đây mới chính là bảo vật trân quý nhất trong động phủ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong lòng ta mừng rỡ điên cuồng.

Có được những tài nguyên này, ta tự tin có thể đột phá lên cảnh giới cao hơn trong một thời gian ngắn.

Ta vơ vét sạch sẽ tất cả những thứ có giá trị trong động phủ, đồng thời cẩn thận xóa sạch mọi dấu vết chứng minh bản thân từng tới đây.

Sau đó, ta men theo đường cũ trở ra.

Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa hang, nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa, ta cảm giác như mình vừa được thoát t.h.a.i hoán cốt.

Thẩm Thời Nguyệt, vận mệnh của ngươi từ nay về sau sẽ do chính ngươi viết nên.

10

Ta không quay về Lạc Vân Thành nữa, mà tìm một hang động bí mật ở sâu trong dãy núi Thương Ngô, bố trí cấm chế rồi bắt đầu bế quan.

Đạo lý “ôm ngọc mắc tội” ta hiểu rất rõ.

Ta phải nhanh ch.óng nâng cao thực lực của mình mới có thể bảo toàn những thứ đã đoạt được.

Thời gian trôi qua nhanh ch.óng trong quá trình tu luyện.

“Thái Âm Chân Thủy Quyết” quả nhiên vô cùng huyền diệu, kết hợp với linh thạch và đan d.ư.ợ.c thu được từ động phủ, tu vi của ta tiến bộ vượt bậc.

Kim Dan trung kỳ, Kim Đan hậu kỳ, Nguyên Anh sơ kỳ...

Chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi, ta thế mà lại liên tục đột phá, đạt tới Nguyên Anh kỳ – cảnh giới mà rất nhiều tu sĩ mất cả trăm năm cũng khó lòng chạm tới!

Tốc độ này ngay cả chính bản thân ta cũng thấy kinh ngạc.

Là do bộ công pháp này đặc biệt phù hợp với ta, hay là vì ta đã từng c.h.ế.t một lần nên tâm cảnh đã thay đổi?

Có lẽ là cả hai.

Ngày xuất quan, cảm nhận nguồn sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, lần đầu tiên ta nảy sinh sự tự tin và kỳ vọng vô hạn đối với con đường tu tiên sau này.

Ta dùng Thủy Nguyệt Kính để thay đổi dung mạo cùng khí tức, hóa thân thành một tán tu có vẻ ngoài bình thường, một lần nữa bước chân vào tu tiên giới.

Ta cần tìm hiểu những biến động ở thế giới bên ngoài trong năm năm qua, cũng cần tiến hành một số trải nghiệm thực tế để củng cố tu vi.

Ta đã đi đến đại lục Trung Châu xa xôi hơn.

Nơi này tông môn san sát, thiên tài xuất hiện lớp lớp, phồn hoa hơn nhiều so với vùng Đông Hoang nơi Lăng Vân Phong tọa lạc.

Ta gia nhập một tổ chức tán tu lỏng lẻo có tên “Thính Tuyết Lâu”, nhận một số nhiệm vụ để đổi lấy tài nguyên, đồng thời mượn cơ hội này mài giũa bản thân.

Ta tự đặt cho mình một hóa danh là “Vong Trần”.

Quên đi tiền trần, bắt đầu lại từ đầu.

Những ngày tháng trôi qua thật bình lặng và tràn ngập hy vọng.

Ta cứ ngỡ mình thực sự có thể vĩnh biệt quá khứ một cách triệt để.

Cho đến ngày hôm ấy, trong lúc thực hiện nhiệm vụ hộ tống một đoàn thương buôn, ta đã chạm mặt hắn.

Tần Diệc Chu.