Lời nói của ta hệt như những lưỡi d.a.o sắc nhọn, rạch toạc vỏ bọc bình thản của hắn.
Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, trong mắt cuộn trào nỗi đau đớn cùng sự giằng xé: “Chuyện năm xưa là ta có lỗi với muội. Nhưng Thanh Vãn vô tội, nàng ấy không hề biết chuyện gì cả...”
“Ả vô tội?” Ta nghiêm giọng cắt ngang lời hắn, “Ả vô tội thì có quyền quang minh chính đại lấy mạng ta sao? Tần Diệc Chu, cái đạo lý của huynh nghe thật là văn hoa mỹ miều!”
Ta lười phải nói nhảm với hắn thêm nữa, kiếm Trảm Niệm lập tức xuất hiện trong tay, mũi kiếm chỉ thẳng vào hắn: “Muốn lấy m.á.u đầu tim của ta, được thôi. Hãy dùng bản lĩnh của huynh mà g.i.ế.c ta thêm một lần nữa đi.”
“Giống hệt như năm năm trước vậy.”
Gió cát thổi mạnh hơn một chút, làm cho tà áo của cả hai chúng ta tung bay cuồng loạn.
Giữa đất trời chỉ còn lại hai chúng ta, cùng một luồng sát ý lạnh buốt xương tủy.
15
Tần Diệc Chu không động đậy.
Hắn chỉ đau đớn nhìn ta, nhìn mũi kiếm đang chĩa thẳng vào mình.
“Thời Nguyệt, ta không muốn động thủ với muội.”
“Nhưng ta thì muốn.” Cổ tay ta khẽ rung lên, kiếm quang bùng nổ, linh lực hệ thủy tinh thuần do “Thái Âm Chân Thủy Quyết” thúc động hóa thành một luồng hàn lưu lạnh giá quét mạnh về phía hắn!
Năm năm qua, không những tu vi của ta tiến bộ vượt bậc, mà việc vận dụng Thủy Nguyệt Kính cũng ngày một thuần thục hơn.
Lúc này dốc hết toàn lực thi triển, uy lực vượt xa ngày trước.
Trong mắt Tần Diệc Chu xẹt qua một tia kinh ngạc, rõ ràng hắn không ngờ thực lực của ta lại thăng tiến nhanh đến vậy.
Hắn vung kiếm Trảm Niệm, một luồng kiếm khí sắc bén đón đ.á.n.h tới.
Ầm!
Hai luồng sức mạnh va chạm vào nhau, phát ra tiếng nổ vang trời đất.
Cát vàng bị hất tung lên cao hàng chục trượng, che lấp cả bầu trời.
Cuộc đối đầu giữa các tu sĩ Nguyên Anh kỳ có uy lực vô cùng kinh người.
Chúng ta lao vào một trận chiến sinh t.ử ngay trên bãi hoang mạc không người này.
Ta không hề nương tay một chút nào, chiêu chiêu đều là đòn chí mạng.
Niềm căm hận của ta dành cho hắn, nỗi hận đối với cái vận mệnh khốn kiếp này, vào khoảnh khắc này hoàn toàn bùng nổ.
Tần Diệc Chu ban đầu dường như vẫn còn kiêng dè, phòng thủ nhiều hơn tấn công.
Thế nhưng đòn tấn công của ta ngày càng cuồng bạo, Thủy Nguyệt Kính ảo hóa ra tầng tầng ảo ảnh, kết hợp với cái lạnh cực hạn của Thái Âm Chân Thủy khiến hắn dần dần cảm nhận được áp lực nặng nề.
“Thời Nguyệt! Dừng tay!” Hắn gạt đi một luồng kiếm quang chí mạng của ta, quát lên.
Trả lời hắn là những đợt tấn công càng thêm sắc lẹm hung hãn.
Một vệt kiếm mang màu xanh lam sượt qua gò má hắn, để lại một vết m.á.u nông.
Hắn khẽ sờ vệt m.á.u trên mặt, ánh mắt rốt cuộc cũng thay đổi.
Đó là một sự lạnh lùng sắc bén của kẻ bị dồn vào đường cùng.
“Nếu muội đã khăng khăng như thế, thì đừng trách ta.”
Khí thế trên người hắn đột nhiên tăng vọt, kiếm Trảm Niệm phát ra tiếng vo ve thanh thoát, thân kiếm bùng lên luồng ánh sáng trắng ch.ói mắt.
Đó chính là tuyệt kỹ trấn phái của hắn — “Trảm Trần Duyên”!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một kiếm vung ra, trần duyên đều đứt đoạn!
Năm năm trước, hắn chính là dùng chiêu kiếm này để đ.â.m xuyên qua tim ta.
Bây giờ, hắn lại muốn dùng chính nhát kiếm này để lấy m.á.u đầu tim của ta.
Được thôi, tới đi.
Để ta xem xem, lần này vận mệnh liệu có còn đứng về phía hắn nữa hay không!
Ta thúc giục toàn bộ linh lực, rót vào bên trong Thủy Nguyệt Kính.
Chiếc gương cổ tỏa ánh sáng rực rỡ, hình thành một tấm khiên gương gợn nước lăn tăn trước mặt ta.
Kính hoa thủy nguyệt, nửa thật nửa ảo!
Đây là thần thông phòng ngự mạnh nhất của Thủy Nguyệt Kính!
Ánh kiếm trắng muốt và khiên gương xanh lam đ.â.m sầm vào nhau một cách tàn bạo!
Không có một tiếng động nào phát ra.
Dường như thời gian cũng ngưng đọng lại vào khoảnh khắc này.
Ngay sau đó, luồng ánh sáng và sức nóng tột độ ập đến, nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
16
Ta thua rồi.
Rốt cuộc vẫn thua cuộc.
Khoảng cách giữa Nguyên Anh sơ kỳ và Nguyên Anh hậu kỳ không phải là thứ có thể bù đắp hoàn toàn bằng một bộ công pháp đỉnh cấp hay một món pháp bảo lợi hại.
Tấm khiên gương của Thủy Nguyệt Kính đã vỡ vụn.
Kiếm khí của Trảm Niệm tuy đã bị triệt tiêu phần lớn, nhưng vẫn hung hãn xâm nhập vào cơ thể ta.
Ta ngã mạnh xuống bãi cát, phun ra một ngụm m.á.u tươi, ngũ tạng lục phủ như thể bị chấn động đến lệch vị trí.
Thủy Nguyệt Kính phát ra một tiếng kêu u buồn, ánh hào quang lịm dần rồi bay ngược về trong cơ thể ta.
Tần Diệc Chu đứng tại chỗ, sắc mặt cũng có chút tái nhợt, rõ ràng nhát kiếm vừa rồi cũng tiêu tốn của hắn không ít sức lực.
Hắn từng bước một tiến lại gần, dừng lại trước mặt ta, nhìn xuống ta với vẻ bề thế từ trên cao.
Trong ánh mắt hắn có sự phức tạp của kẻ chiến thắng, nhưng nhiều hơn thế lại là một sự mỏi mệt và trống rỗng mà ta không thể hiểu nổi.
Hắn ngồi xổm xuống, đưa tay ra, đầu ngón tay ngưng tụ luồng linh quang chỉ thẳng vào n.g.ự.c ta.
Sắp lấy m.á.u rồi.
Ta nhắm mắt lại, không nhìn hắn nữa.
Chấp nhận số phận vậy.
Có lẽ đây chính là số mệnh của kẻ pháo hôi, dù có giãy giụa thế nào đi chăng nữa cũng không thoát khỏi kết cục làm áo cưới cho người khác.
Thế nhưng, cơn đau đớn như tưởng tượng lại không hề ập tới.
Ngón tay hắn dừng lại ngay trước khoảnh khắc chạm vào chéo áo của ta.
Ta nghi hoặc mở mắt ra.
Thấy những ngón tay hắn đang run rẩy nhè nhẹ.