Trán hắn rịn ra những giọt mồ hôi li ti, ánh mắt giằng xé dữ dội hệt như đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm vô cùng đau đớn.
“Tại sao... “ Hắn lẩm bẩm một mình, giọng khản đặc, “Tại sao lại không xuống tay được...”
Ta ngẩn người.
Hắn đang nói cái gì vậy?
Năm năm trước, không phải hắn đã đ.â.m xuống vô cùng dứt khoát hay sao?
Bây giờ chỉ là lấy một giọt m.á.u, thế mà hắn lại không thể xuống tay được?
“Là bởi vì... không còn giống trước nữa sao?” Hắn nhìn ta, ánh mắt hoang mang hệt như một đứa trẻ lạc đường, “Ánh mắt của muội, pháp thuật của muội... mọi thứ ở muội đều không còn giống nàng ấy nữa rồi...”
Nàng ấy?
Là ám chỉ Thẩm Thời Nguyệt lúc trước, hay là Tô Thanh Vãn?
Ta không hiểu.
Và ta cũng chẳng muốn hiểu làm gì.
“Tần Diệc Chu, muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c, đừng nói nhảm nhiều lời.” Ta lạnh giọng nói.
Thân hình hắn khẽ chấn động, hệt như bị những lời nói của ta đ.â.m cho tỉnh ra.
Hắn đột ngột rụt tay về, đứng bật dậy, xoay lưng lại với ta.
Gió cát thổi lướt qua tà áo trắng của hắn, khiến bóng lưng trông lại có vài phần hoang mang hốt hoảng và cô quạnh.
“Muội đi đi.”
Hồi lâu sau, hắn thốt ra ba chữ ấy.
Ta suýt chút nữa đã tưởng tai mình nghe lầm.
“Huynh nói cái gì cơ?”
“Ta bảo muội đi đi!” Hắn gầm khẽ một tiếng, mang theo sự bực bội và đau đớn không thể kìm nén được, “Cút đi trước khi ta đổi ý!”
Ta chật vật bò dậy, không thể tin nổi nhìn vào bóng lưng hắn.
Hắn thả ta đi thật sao?
Tại sao chứ?
Lương tâm trỗi dậy sao?
Hay lại là một âm mưu tính toán nào khác?
Thế nhưng ta không còn thời gian để bận tâm nhiều đến vậy nữa.
Đây là cơ hội duy nhất.
Ta nhìn sâu vào hắn một cái, đè nén luồng khí huyết đang nhộn nhạo cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c, quay người bước đi lảo đảo, nhanh ch.óng biến mất nơi cuối chân trời hoang mạc hoang vu.
Mãi cho đến khi khí tức của ta hoàn toàn biến mất, Tần Diệc Chu mới từ từ xoay người lại, đờ đẫn nhìn về hướng ta vừa rời đi suốt một hồi lâu.
Hắn giơ tay lên nhìn sợi linh khí hệ thủy mang theo hơi lạnh buốt thuộc về ta còn sót lại trên đầu ngón tay, trong mắt ngập tràn sự hoang mang cùng... đớn đau chưa từng có.
“Sao lại... giống đến vậy...”
Hắn lẩm bẩm một mình, không một ai hay biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
17
Ta chạy trốn một quãng đường rất xa, mãi đến khi chắc chắn Tần Diệc Chu không đuổi theo mới tìm một hang động lánh tạm để dưỡng thương.
Thương thế rất nặng, nhưng thứ nặng nề hơn lại là cõi lòng.
Hành động phản thường cuối cùng kia của Tần Diệc Chu hệt như một cái dằm cắm sâu vào tâm can ta.
Tại sao hắn lại nương tay?
Những từ “không giống trước” hay “giống” mà hắn nói rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Ta nghĩ mãi không ra, dứt khoát không thèm nghĩ nữa.
Dù thế nào đi chăng nữa, việc hắn thả ta đi là sự thật.
Có lẽ, mối nghiệt duyên giữa ta và bọn họ thực sự có thể chấm dứt tại đây rồi.
Ta phải mất ba tháng trời mới tĩnh dưỡng vết thương bình phục được bảy tám phần.
Về sau, ta càng thêm cẩn trọng hơn, thay đổi hoàn toàn lộ trình di chuyển lẫn thân phận của mình, cuối cùng thuận lợi đặt chân tới Nam Cương.
Khí hậu Nam Cương vô cùng nóng ẩm, côn trùng rắn rết bò lổm ngổm khắp nơi, phong tục tập quán cũng cực kỳ khác biệt so với Trung Châu.
Ta ẩn tính mai danh, len lỏi qua lại giữa các bản làng, học hỏi thuật vu cổ của người bản địa nơi đây, đồng thời kết hợp chúng với “Thái Âm Chân Thủy Quyết”, tự vạch ra một con đường tu luyện cho riêng bản thân mình.
Thời gian cứ thế trôi qua từng năm một.
Tu vi của ta vững vàng tăng tiến, dần dà cũng gây dựng được chút danh tiếng tại chốn Nam Cương, người đời thường gọi ta là “Thủy Cổ tiên t.ử”.
Ta cố ý chặn đứng tất cả những tin tức liên quan đến Trung Châu và Lăng Vân Phong.
Ta không muốn nghe bất kỳ chuyện gì có liên quan tới Tần Diệc Chu hay Tô Thanh Vãn nữa.
Ta nghĩ rằng cuộc đời của mình cuối cùng đã đi vào đúng quỹ đạo.
Cho đến một ngày của năm mươi năm sau.
Trong lúc thám hiểm một khu di tích Vu tộc thượng cổ, ta vô tình chạm vào một cấm chế nào đó, bị truyền tống đến một thung lũng bí ẩn cách biệt hoàn toàn với thế gian bên ngoài.
Trong thung lũng chim hót hoa thơm, linh khí dồi dào đến mức đáng kinh ngạc, hệt như một chốn bồng lai tiên cảnh giữa nhân gian.
Mà ở ngay chính giữa thung lũng, dưới gốc một cây cổ thụ chọc trời, ta nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Vạt áo xanh thanh thoát pha chút phong trần, hai bên tóc mai đã điểm sương, hắn đang đối diện với một ván cờ tàn, một mình lặng lẽ uống rượu.
Thế mà lại là Tần Diệc Chu, người ta đã không gặp suốt mấy chục năm qua.
Sao hắn lại ở chỗ này?
Trông hắn... già nua đi rất nhiều, cũng trở nên sa sút điên cuồng, chẳng còn lại chút phong thái tuyệt thế vô song của Lăng Vân Tiên tôn năm nào.
Điều khiến ta kinh hãi hơn cả là trên người hắn đang tỏa ra một luồng t.ử khí nồng nặc không thể xua tan, lẫn lộn cùng... mùi rượu nồng nặc.
Hắn nhìn thấy ta dường như không mấy ngạc nhiên, chỉ ngước đôi mắt say lờ đờ nhìn ta rồi khẽ nở nụ cười, một nụ cười đắng chát và thê lương vô vàn.
“Muội đến rồi.”
Hắn nói.
Hệt như hắn đã sớm đoán được ta sẽ tới.
Hệt như hắn đã chờ đợi ta suốt một khoảng thời gian đằng đẵng.