18
Ta đứng yên tại chỗ, nhìn hắn một cách đầy cảnh giác, tay đặt lên chuôi kiếm.
“Sao huynh lại ở đây?”
“Tìm muội.” Hắn ngửa đầu nốc một ngụm rượu lớn, giọng nói phẳng lặng nhưng lại mang theo một sự chấp niệm điên cuồng khiến người ta phải run sợ, “Ta đã tìm kiếm muội suốt năm mươi năm qua.”
Năm mươi năm?
Trong lòng ta chấn động dữ dội.
Hắn đã tìm ta suốt năm mươi năm ư?
Vì lý do gì chứ?
Vẫn là vì muốn lấy m.á.u đầu tim để cứu Tô Thanh Vãn sao?
“Tô Thanh Vãn c.h.ế.t rồi.”
Chưa đợi ta kịp cất tiếng hỏi, hắn đã đột ngột lên tiếng.
Giọng hắn rất khẽ, hệt như một chiếc lông vũ rơi xuống, nhưng lại thổi bùng lên những đợt sóng cuồng cuộn trong lòng ta.
C.h.ế.t rồi?
Nữ chính của nguyên tác thế mà lại c.h.ế.t rồi sao?!
Chuyện này làm sao có thể xảy ra được chứ?!
Ta không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào hắn.
“Sau khi muội rời đi không lâu, độc tính trong cơ thể nàng ấy đã không thể áp chế được nữa.” Tần Diệc Chu nhìn bình rượu trong tay, ánh mắt trống rỗng dại khờ, “Không có m.á.u đầu tim của muội, quả thực vô phương cứu chữa.”
“Cho nên...” Ta nghe thấy giọng nói của mình khô khốc lạ thường, “Huynh tìm ta suốt năm mươi năm là để trả thù cho ả?”
Đây chính là lời giải thích hợp lý nhất.
Ta khước từ việc dâng m.á.u đầu tim, gián tiếp dẫn đến cái c.h.ế.t của Tô Thanh Vãn.
Hắn căm ghét ta tận xương tủy, nên mới dùng hết năm mươi năm cuộc đời, lặn lội đi qua ngàn núi vạn sông, cũng phải tìm ra ta bằng được để g.i.ế.c c.h.ế.t ta, báo thù cho Tô Thanh Vãn.
Tần Diệc Chu nghe vậy đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn ta, những luồng cảm xúc cuồn cuộn bên trong ấy phức tạp đến mức khiến ta phải rùng mình kinh hãi.
Có thống khổ, có hối hận, có điên cuồng, lại còn có một loại... bi thương ăn sâu vào xương tủy mà ta hoàn toàn không thể thấu hiểu được.
“Trả thù?” Hắn tự giễu cười khẩy một tiếng, tiếng cười ấy nghe còn thê t.h.ả.m khó nghe hơn cả tiếng khóc, “Phải rồi, ta nên trả thù cho nàng ấy chứ...”
Hắn lảo đảo đứng dậy, từng bước đi về phía ta.
Mùi rượu nồng nặc phả thẳng vào mặt ta.
Ta theo bản năng lùi lại một bước, kiếm Trảm Niệm rút ra khỏi vỏ nửa tấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Thế nhưng...” Hắn dừng bước ở nơi cách ta vài thước, ánh mắt thèm khát tham lam dán c.h.ặ.t vào gương mặt ta, dường như muốn khắc ghi dáng vẻ của ta vào sâu trong linh hồn mình, “Ta lại chẳng thể tìm ra lý do nào cả...”
“Thẩm Thời Nguyệt...” Hắn gọi tên ta, giọng run rẩy dữ dội, “Ta không tìm thấy bất kỳ lý do gì để căm hận muội...”
“Năm mươi năm này, ta đi khắp chân trời góc bể, ta cứ ngỡ bản thân hận muội, hận muội thấy c.h.ế.t không cứu mới hại c.h.ế.t Thanh Vãn...”
“Thế nhưng khi ta tìm được muội, nhìn thấy muội, trong đầu ta nghĩ đến... toàn là...”
Hắn khựng lại, đau đớn nhắm c.h.ặ.t hai mắt, dường như để thốt ra những lời tiếp theo phải vắt cạn kiệt toàn bộ sức lực của hắn vậy.
“Toàn là bóng dáng của muội... là lúc muội ở Lăng Vân Phong bầu bạn cùng ta luyện kiếm... là khi muội nấu canh cho ta bị bỏng tay... là lúc muội rõ ràng sợ bóng tối vô cùng, nhưng vẫn đ.á.n.h bạo mang đồ ăn đêm đến cho ta...”
Ta đứng sững sờ tại chỗ, bàn tay đang cầm kiếm khẽ run lên.
Hắn... sao lại có thể nhớ rõ những chuyện này cơ chứ?
Không phải trước đây hắn luôn xem thường, chẳng hề để mắt tới hay sao?
“Những chi tiết vụn vặt mà ta từng cố tình phớt lờ, lãng quên, thậm chí là ghét bỏ kia... suốt năm mươi năm qua, mỗi một ngày, mỗi một khắc đều lặp đi lặp lại trong trí óc ta...”
Hắn mở mắt ra, nước mắt không hẹn mà rơi lã chã, hòa cùng nước rượu chảy dài trên mặt, trông vô cùng nhếch nhác chật vật.
“Thẩm Thời Nguyệt... hình như ta... sai rồi...”
“Ta đã sai lầm quá lớn rồi.”
19
Trong thung lũng im ắng không một tiếng động, chỉ có tiếng gió xào xạc lướt qua tán lá cây, cùng tiếng thở dốc nghẹn ngào đầy vỡ vụn của hắn.
Ta nhìn hắn, nhìn người đàn ông đang rơi lệ trước mặt mình.
Đã từng có khoảng thời gian, ta khao khát hắn ngoái lại nhìn ta lấy một cái, để ý tới ta dù chỉ là một mảy may đến thế nào.
Thế mà giờ đây, hắn lại vừa khóc vừa nói với ta rằng hắn đã sai rồi.
Thật châm biếm làm sao.
Trái tim ta như bị một bàn tay lạnh ngắt bóp c.h.ặ.t, không phải vì cảm động, cũng chẳng phải vì mủi lòng, mà chỉ dâng lên một nỗi bi thương và nực cười thấu tận tâm can.
“Sai rồi?” Ta lặp lại hai chữ này, giọng điệu bình lặng không chút gợn sóng, “Tiên tôn thì làm sao có lỗi gì cho được?”
Hắn lảo đảo tiến lên một bước định nắm lấy tay ta, nhưng bị ta nghiêng người né tránh.
Bàn tay hắn khựng lại giữa không trung, gương mặt hiện rõ vẻ khẩn cầu trong tuyệt vọng: “Thời Nguyệt, cho ta một cơ hội... cho ta một cơ hội để bù đắp đi... Chúng ta... chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không?”
“Bắt đầu lại từ đầu?” Ta rốt cuộc không thể nhịn được mà bật cười, tiếng cười tràn ngập vẻ thê lương cô quạnh, “Tần Diệc Chu, huynh nhìn cho rõ đi, kẻ đang đứng trước mặt huynh là Thẩm Thời Nguyệt suýt chút nữa đã bị chính tay huynh g.i.ế.c c.h.ế.t hai lần! Là thứ t.h.u.ố.c dẫn mà huynh muốn đào tim lấy m.á.u! Giữa chúng ta thì có cái gì để mà bắt đầu lại chứ?”
“Không! Không phải thế đâu!” Hắn kích động gầm khẽ lên, “Ta biết bản thân đã làm tổn thương muội quá sâu nặng! Ta biết mình tội đáng muôn c.h.ế.t! Nhưng mà Thời Nguyệt... người ta yêu là muội cơ mà!”
“Người ta yêu, trước nay luôn là muội!”
Câu nói này được hắn dồn hết mọi sức lực hét lớn lên, vọng lại âm vang khắp thung lũng.