Theo lẽ thường, tuyệt đối không thể nào không dạy.
Tiêu Tứ ngập ngừng một lát, rồi khẽ gật đầu.
“Vậy vì sao chàng lại muốn ra ngoài?” Ta vội hỏi. “Chàng định bỏ mặc ta một mình trong này sao?”
Tiêu Tứ suy nghĩ thật lâu, sau đó mới đáp: “Nửa năm trước, bọn họ nói phải cưới vợ cho ta, ta không hiểu. Ma ma giải thích cho ta, ta cũng vẫn không hiểu. Sau đó bọn họ tìm vài nha hoàn đến, bảo ta thử làm theo.”
Ta đưa tay che mặt.
Chuyện lớn như vậy mà hắn cũng có thể thành thật kể ra trước mặt ta.
Giọng Tiêu Tứ lại vang lên bên tai: “Bọn họ tuy không nói, nhưng ta biết trong lòng họ đều không cam tâm tình nguyện. Tiểu thư à, tuổi nàng còn nhỏ hơn họ một chút, chắc nàng cũng không tình nguyện đâu nhỉ?”
Sống qua hai đời, ta đã không còn là thiếu nữ rụt rè e thẹn mới biết chuyện đời.
Đã trải qua bao nhiêu sóng gió, ta bỗng bạo dạn hỏi lại: “Bọn họ không tình nguyện, vậy chàng đã thử chưa?”
Tiêu Tứ khẽ lắc đầu.
Ta nhìn hắn, chậm rãi nói: “Ta tình nguyện, hay là chúng ta thử xem sao?”
Thế là đêm tân hôn của ta và Tiêu Tứ chìm trong bốn chữ “thử xem sao” ấy.
Chúng ta gọi người mang nước vào tắm đến hai lần.
Dù hắn vô cùng dịu dàng, thậm chí có thể nói là rất hiểu ý lấy lòng, nhưng toàn thân ta vẫn ê ẩm, sau đó chìm sâu vào giấc ngủ.
Đến khi tỉnh lại, mặt trời đã lên cao bằng con sào.
Ta giật mình hoảng hốt.
Nàng dâu mới sáng hôm sau phải đi vấn an kính trà công công, bà mẫu, vậy mà ta lại ngủ quên đến giờ này, còn ra thể thống gì nữa.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ thành trò cười cho người ta sao?
Mà vì sao đám nha hoàn, bà t.ử hồi môn, thậm chí cả nhũ mẫu cũng không gọi ta dậy?
Ta vội vàng ngồi dậy, lách qua bình phong ra gian ngoài.
Tiêu Tứ đang ngồi xếp bằng trên sập.
Thấy ta bước ra, hắn lập tức cười rạng rỡ: “Nàng tỉnh rồi à? Tối qua nàng mệt như vậy, trời vẫn còn sớm, hay nàng ngủ thêm một lát nữa đi. Ta đã dặn người làm dọn điểm tâm muộn một chút rồi.”
Đúng là đồ ngốc.
Ta giậm chân, gắt nhẹ: “Tiêu Tứ, hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta thành thân, phải đi kính trà thỉnh an bà mẫu chứ.”
Tiêu Tứ cười rất ôn hòa: “Phụ thân sáng sớm đã ra ngoài rồi, mẫu thân nói không cần thỉnh an, bà không muốn dậy sớm rồi bị ồn ào. Đợi đến chiều tối chúng ta qua cũng được.”
Ta suy nghĩ một lúc, rồi ngập ngừng hỏi: “Như thế có hợp lễ nghĩa không?”
Thật ra trong lòng ta rất muốn nói hai chữ vô lễ.
“Hợp mà.” Tiêu Tứ trấn an ta. “Nhà ta không có nhiều quy củ như vậy đâu. Nếu nàng không ngủ nữa, ăn sáng xong ta dẫn nàng đi dạo quanh phủ cho quen nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta đành gọi nha hoàn vào hầu hạ rửa mặt chải đầu.
Lúc không có người ngoài, ta không nhịn được oán trách các nàng vì sao không gọi ta dậy.
“Tiểu thư ơi, cô gia chặn cửa không cho ai vào. Ngài ấy còn dọa rằng ai làm ồn đ.á.n.h thức người thì ngài ấy sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t, khiến bọn nô tỳ sợ đến hết hồn.”
Ta vừa tức vừa buồn cười, nhất thời cũng không biết nên nói gì.
Mãi đến tối mịt, ta mới đi bái kiến mẹ chồng.
Hầu phu nhân là một người dịu dàng đoan trang vô cùng, khác hẳn mẫu thân trong nhà ta.
Bà nắm tay ta, nhẹ giọng nói: “Đào Yêu à, Hầu gia quanh năm chinh chiến bên ngoài, Tứ nhi lại mang dáng vẻ như vậy. Con tuổi còn nhỏ, lại vừa mới làm tân phụ, theo lý không nên để con vất vả. Chỉ tiếc trong phủ chúng ta neo người quá.”
Thế là, chiếc thẻ bài chưởng quản Hầu phủ cứ thế được bà vui vẻ giao vào tay ta.
Một cuộc sống nhàn nhã êm đềm như vậy, kiếp trước ta chưa từng được nếm thử lấy một ngày.
Ngay cả lúc Thẩm Hành Chu một bước lên mây trở thành Tướng gia, ta cũng chưa từng thật sự được an ổn.
Ta chẳng qua chỉ là vị Tướng phu nhân vinh quang trong mắt người ngoài mà thôi.
Công việc nội trạch của Trấn Nam Hầu phủ rất đơn giản, hạ nhân trong phủ cũng phần lớn đều thuần hậu hiền lành, nên ta nhanh ch.óng nắm được mọi việc.
Huống hồ kiếp trước trải qua bao nhiêu sóng gió trắc trở, ta còn có thể chống đỡ được, chút việc này nào có gì khó.
Đêm xuống, nhũ mẫu đến phòng ta nói chuyện phiếm.
“Tiểu thư có nghe chuyện cười bên nhà họ Thẩm chưa?” Nhũ mẫu tủm tỉm cười.
Ta bật cười.
Bà mẹ họ Thẩm kia vốn là một kẻ cay nghiệt lại ngu muội.
Từ sau khi Thẩm Hành Chu đỗ Trạng nguyên, bà ta càng thêm ngạo mạn điên cuồng, xem nữ nhi nhà quyền quý trong kinh thành chẳng khác nào cỏ rác.
Những thủ đoạn hành hạ con dâu của bà ta vừa đê tiện vừa thô thiển, đến mức chẳng cần giữ chút liêm sỉ nào.
“Đêm tân hôn, vị mẹ chồng họ Thẩm kia chỉ mặc một chiếc yếm đỏ ch.ói, ngang nhiên nằm khểnh trên giường của Đại tiểu thư.” Nhũ mẫu cười khẩy. “Bà ta còn nói ra một đống lời xằng bậy. Đại tiểu thư tức đến phát điên, làm ầm ĩ đến mức kinh thiên động địa.”
Phục Linh tò mò chen vào: “Ma ma, Đại tiểu thư nhà ta sao chịu để yên được?”
“Đương nhiên là không chịu rồi. Chuyện ấy còn ầm ĩ đến tai lão gia nhà ta, lão gia đã mắng Thẩm cô gia một trận té tát.”
Ta chỉ cười lạnh.
Mắng một trận thì đã sao?
Rốt cuộc cũng chẳng thay đổi được gì.
Ngày mồng ba lại mặt, Tiêu Tứ đặc biệt tặng ta một bộ trang sức hồng ngọc nạm vàng ròng.
Chất ngọc cực phẩm, kiểu dáng tuy không hợp với thị hiếu đương thời, nhưng lại vô cùng tráng lệ xa hoa.