Người Vì Nàng Mà Nghịch Mệnh

Chương 8



Ta đội lên, dẫn theo nha hoàn bà t.ử, cùng Tiêu Tứ bước lên xe ngựa.

 

Toàn bộ nghi trượng của Hầu phủ rầm rộ mở đường phía trước, người đi hai bên phố đều phải tránh sang một bên.

 

Đoàn xe làm cả con phố náo động như ngày hội.

 

Ngồi trong xe, ta cười mắng: “Tiêu Tứ, chúng ta chỉ về lại mặt thôi, chàng cần gì phải làm long trọng như vậy?”

 

Tiêu Tứ nghiêng đầu, trên mặt mang vẻ ngây thơ như một đứa trẻ chưa hiểu sự đời.

 

Hắn nghĩ một lúc rồi cười hì hì: “Ta không rành mấy chuyện này lắm. Quản sự trong nhà nói nếu làm sơ sài quá, Thượng thư đại nhân sẽ mất mặt, người ngoài cũng sẽ đàm tiếu rằng nàng ở nhà ta bị ghẻ lạnh.”

 

Nghe hắn nói vậy, ta không nhịn được đưa tay điểm nhẹ lên trán hắn.

 

Hắn cười đến mắt cong cong, vẻ mặt đầy thỏa mãn, lại nắm tay ta đưa lên môi hôn khẽ một cái.

 

“Tiểu thư ơi, ta vui lắm. Có thể cưới được nàng thật là tốt quá. Từ nay về sau, chúng ta có thể mãi mãi ở bên nhau rồi.”

 

Ta mím môi cười, hỏi: “Câu này lại là ai dạy chàng vậy?”

 

Lần này, Tiêu Tứ chỉ cười khúc khích mà không đáp.

 

Hắn vốn có dung mạo tuyệt mỹ, lúc cười lên lại càng rực rỡ như ánh trăng thu soi xuống mặt hồ.

 

Khi xe ngựa dừng trước cổng Thượng thư phủ, Thẩm Hành Chu cũng vừa dìu Khương Nhạc Hoa bước xuống xe.

 

Thẩm Hành Chu tuy đỗ Trạng nguyên nhưng chưa được bổ nhiệm quan chức, gia cảnh lại bần hàn.

 

Ngay cả chiếc xe ngựa kia cũng là của hồi môn mà trưởng tỷ mang theo.

 

Giờ phút này, hắn tận mắt nhìn thấy nghi trượng rợp trời của Hầu phủ, thấy đông đảo nha hoàn bà t.ử hầu hạ, lại thấy Tiêu Tứ phong thái ngời ngời, dịu dàng đỡ ta xuống xe ngựa.

 

Ta thoáng nhìn thấy trong đáy mắt Thẩm Hành Chu vụt qua một tia oán hận và ghen tức.

 

Ta cùng trưởng tỷ đi vào bái kiến mẫu thân.

 

Suốt dọc đường, sắc mặt tỷ ấy lạnh tanh.

 

Vừa đến cửa phòng mẫu thân, tỷ ấy bỗng dừng lại, nghiến giọng nói: “Khương Đào Yêu, mày đừng vội đắc ý. Thẩm lang sau này sẽ làm Tể tướng đấy.”

 

Ta vội vàng cười hòa nhã: “Tỷ phu là Tân khoa Trạng nguyên, tiền đồ đương nhiên rộng mở, không thể đo lường.”

 

Ta và trưởng tỷ theo đúng quy củ hành lễ với mẫu thân.

 

Vẫn như mọi lần, mẫu thân kéo Khương Nhạc Hoa lại bên mình, dịu dàng hỏi han.

 

Ta nhìn cảnh ấy, đang định xoay người lui ra ngoài thì mẫu thân bỗng gọi ta lại: “Yêu Yêu, đứng lại. Con định đi đâu?”

 

Ta vội dừng bước, cúi người thi lễ: “Mẫu thân, nữ nhi thấy người và tỷ tỷ đang hàn huyên, sợ ở lại không tiện, nên định ra ngoài tản bộ một lát.”

 

“Con đứng yên đó.” Giọng mẫu thân trầm xuống. “Tỷ phu của con là Tân khoa Trạng nguyên, nhưng đến nay vẫn chưa được bổ nhiệm chức quan. Con hãy nói với Hầu gia một tiếng, tìm cho hắn một chức quan ở lại kinh thành, tuyệt đối đừng để hắn bị phái ra ngoài.”

 

Ta sững người một lúc, rồi vội vàng từ chối: “Mẫu thân, chuyện này không ổn đâu. Nữ nhi mới gả đi ba ngày, đến nay còn chưa từng diện kiến Hầu gia.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Mẫu thân nghe vậy liền cười khẩy, giọng đầy châm chọc: “Đào Yêu, ta thật hối hận vì đã sinh ra mày. Mày nhìn lại mình xem, thành thân ba ngày mà còn chưa gặp mặt Hầu gia? Ta hỏi mày, chẳng lẽ ngày đầu tiên làm dâu, mày không kính trà cho Hầu gia sao?”

 

Ta buông tay cúi đầu, lặng im không đáp.

 

“Đồ vô dụng.” Mẫu thân mắng. “Phu quân của mày tuy là một kẻ ngốc, nhưng cũng được hưởng chức Đông Cung Thị Độc. Mày xúi nó mở miệng nói với Thái t.ử một tiếng cũng không làm được sao?”

 

Ta còn chưa kịp đáp, ngoài cửa đã vang lên tiếng cười của Tiêu Tứ.

 

“Nhạc mẫu đại nhân, người cũng biết ta là kẻ ngốc mà. Người bảo ta phải nói với Thái t.ử thế nào đây?”

 

Tiêu Tứ khoác tay Thẩm Hành Chu cùng bước vào.

 

Sau khi làm lễ bái kiến mẫu thân đúng phép tắc, hắn liền đưa tay kéo lấy ta, cười tủm tỉm: “Yêu Yêu, chúng ta về thôi. Lúc nãy mẫu thân phái người nhắn lại, nói biểu huynh dẫn Đậu T.ử đến chơi.”

 

Đậu T.ử là nhũ danh của tiểu công chúa.

 

Còn biểu huynh mà hắn nhắc tới chính là Tam hoàng t.ử.

 

Dứt lời, hắn lại vái chào mẫu thân: “Nhạc mẫu, ta đưa Yêu Yêu về trước nhé. Bọn ta không dùng bữa ở đây đâu.”

 

Nói xong, hắn diễn tròn dáng vẻ một kẻ ngốc, kéo ta đi một mạch ra ngoài.

 

Ngồi trên xe ngựa, ta kinh ngạc hỏi hắn: “Tam hoàng t.ử thật sự đến sao?”

 

“Làm gì có.”

 

Tiêu Tứ lắc đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rạng rỡ.

 

Nói thật, sau một thời gian ngắn chung sống, ta càng nhìn càng thấy Tiêu Tứ chẳng hề giống kẻ đần độn.

 

Tâm tư và trí tuệ của hắn đều hơn người.

 

Ta thật lòng không hiểu vì sao Trấn Nam Hầu phủ lại để mặc lời đồn bên ngoài rằng hắn là kẻ ngốc lan truyền khắp nơi.

 

Hôm lại mặt, theo lẽ dĩ nhiên, đến tối phải trở về nhà chồng.

 

Không biết trưởng tỷ đã nghe mẫu thân nhồi nhét điều gì vào tai, mà khi trở về Thẩm gia, tỷ ấy liền cãi nhau một trận lớn với Thẩm mẫu, thậm chí còn vung tay tát bà ta đến tối sầm mặt mũi.

 

Thẩm mẫu vốn là một mụ đàn bà chanh chua ngoa ngoắt, lập tức lăn ra đất ăn vạ.

 

Cộng thêm cô em chồng cũng lao vào cấu xé, cả nhà loạn lên như cái chợ vỡ.

 

Trưởng tỷ kiên quyết không nhượng bộ.

 

Tỷ ấy còn ép Thẩm Hành Chu phải đưa mẹ và em gái về quê, nếu không sẽ lập tức viết đơn hòa ly.

 

Thẩm Hành Chu hoảng hốt dỗ dành, đáng tiếc mọi lời ngon ngọt đều vô dụng.

 

Khương Nhạc Hoa từ nhỏ đã được mẫu thân nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, tính tình kiêu căng ngang ngược, ở nhà quen nói một là một, nói hai là hai.