Tô Minh Thư vừa định lùi lại, Cố Kỳ Việt đã gạt tay ta ra.
"Không sao, sắp xong rồi, cứ để Thù muội làm nốt đi."
Trên đường đến đây, ta đã hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện từ nha hoàn của Bá phủ.
Trong lúc phụ thân và kế mẫu đang ở tiền sảnh trò chuyện với phu thê Thừa Ân Bá, Tô Minh Thư dẫn tiểu tôn t.ử của Thừa Ân Bá là Dương Nhi chơi đùa trong hoa viên.
Không ngờ sân khấu dựng tạm để mừng thọ vốn đã không được chắc chắn, lại bị bọn trẻ đùa nghịch va chạm mấy lần, dây buộc bị lỏng, cả giàn bất ngờ đổ sập xuống.
Đúng lúc ấy Cố Kỳ Việt đi ngang qua, thấy vậy liền lao tới, ôm lấy Tô Minh Thư và đứa trẻ rồi lăn mấy vòng trên đất để tránh khỏi giàn sân khấu.
Cũng vì thế mà cánh tay hắn bị trầy xước đôi chút.
Sau khi băng bó xong, cả đoàn chúng ta chuyển sang chính sảnh.
Trưởng t.ử của Thừa Ân Bá dẫn theo phu nhân và Dương Nhi, một lần nữa cảm tạ Cố Kỳ Việt.
Dương Nhi giằng tay phụ mẫu, lao vào lòng Minh Thù.
"Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ chơi với con đi!"
Nói xong, cậu bé lại dùng tay còn lại kéo Cố Kỳ Việt.
"Ngài cũng tới đi! Ngài dạy con lộn nhào nhé!"
Cố Kỳ Việt ngồi xổm xuống, kiên nhẫn dỗ dành:
"Dương Nhi ngoan, lát nữa ta chơi với con được không?"
Dương Nhi chu môi:
"Không mà, không mà! Ngài với Minh Thù tỷ tỷ cùng chơi với con cơ."
Hai người đồng thời nhìn về phía Dương Nhi, trên môi đều nở nụ cười bất đắc dĩ, trông chẳng khác nào một gia đình ba người hạnh phúc.
Trưởng tức phụ của Thừa Ân Bá, kéo Dương Nhi trở lại, vô tình khen:
"Hầu gia thật kiên nhẫn với trẻ nhỏ. Mới chỉ một lát mà Dương Nhi nhà chúng tôi đã thích ngài và Minh Thù như vậy. Sau này ngài nhất định sẽ là một người phụ thân tốt."
Trong phòng lập tức yên tĩnh, ánh mắt của mọi người như có như không đều quét về phía ta.
Lận phu nhân cũng nhận ra mình lỡ lời, lập tức mím c.h.ặ.t môi.
Giữa bầu không khí ngượng ngùng ấy, lão phu nhân Thừa Ân Bá vốn luôn hồ đồ chẳng biết từ lúc nào đã tỉnh giấc, run run lên tiếng:
"Việt Nhi à, con có con rồi sao? Sao không đưa đến cho ta nhìn một chút..."
Cố Kỳ Việt bước tới nắm lấy tay bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thái cô tổ mẫu, con vẫn chưa có con. Sau này có rồi, nhất định sẽ đưa đến cho người xem đầu tiên."
Lời nói ấy chẳng khác nào mở ra một chiếc công tắc, khiến mọi người bắt đầu thi nhau thúc giục ta và Cố Kỳ Việt sinh con.
Nói là thúc giục sinh con, nhưng thực chất chỉ là cuộc lên án nhắm vào một mình ta.
Bọn họ trách ta không làm tròn trách nhiệm sinh con nối dõi của một nữ nhân.
Bọn họ trách ta không đủ rộng lượng, không đủ hiền thục, không chịu nạp thiếp cho Cố Kỳ Việt.
Bọn họ trách ta không đủ chu đáo, không đủ lương thiện, khiến Cố Kỳ Việt không thể trở thành một người cha.
Bọn họ trách ta không đủ hiếu thuận, không đủ kính trọng, hổ thẹn với liệt tổ liệt tông của Hầu phủ.
Dường như nữ nhân sinh ra đã mặc nhiên mắc nợ phu gia một đứa con.
Đúng vậy, tất cả mọi người đều cho rằng chuyện không thể m.a.n.g t.h.a.i là vấn đề của riêng ta.
Ngay cả chính ta của khi ấy cũng vẫn luôn tin như vậy.
4
Cuộc vây ép ấy chỉ chấm dứt khi phụ thân ta, Lại bộ thị lang đương triều Tô Uẩn Sơn, lên tiếng:
"Hầu gia cứ yên tâm, Tô gia chúng ta nhất định sẽ cho Hầu phủ một lời giải thích."
Khi nói câu ấy, Tô Minh Thư nhìn chằm chằm vào ta, trong ánh mắt đầy vẻ đắc ý và khiêu khích.
Trực giác mách bảo ta rằng, nàng ta lại muốn cướp đồ của ta.
Quả nhiên, mấy ngày sau thọ yến, phụ thân lấy cớ bị bệnh gọi ta về phủ.
Trong thư phòng, phụ thân ngồi ở ghế trên. Sắc mặt tuy không hồng hào, nhưng cũng chẳng đến nỗi khó coi.
Ta không vạch trần ông. Có nhiều chuyện, nói toạc ra cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Bởi vì chẳng thể thay đổi được điều gì, còn phí thời gian.
Phụ thân trước tiên nâng chén trà trên án thư lên nhấp một ngụm.
Khi chiếc đĩa lót chén chạm xuống mặt bàn, ông ta nói ra mục đích gọi ta đến hôm nay:
"Con gả vào Hầu phủ đã năm năm mà vẫn chưa có thai, lại không chịu nạp thiếp cho Hầu gia. Chuyện này, đặt ở bất kỳ gia đình nào cũng đủ để bị hưu bỏ rồi."
"Hầu phủ nhân nghĩa, vẫn giữ con ở lại trong phủ. Nhưng Tô gia chúng ta không thể không biết điều."
"Đúng lúc vị hôn phu của muội muội con, tên tiểu t.ử nhà họ Hà, vừa mới qua đời cách đây không lâu. Vậy thì để muội muội con gả vào Hầu phủ, thay con khai chi tán diệp cho Hầu phủ. Như vậy con cũng đỡ phải chịu những lời dị nghị của người đời."
Nghe xong, ta chỉ cảm thấy nực cười vô cùng.